Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1111:

Tương Tư Hoành có chút nghi hoặc, hỏi thẳng vào vấn đề quan trọng.

“Tể Tể, không phải vừa rồi chúng ta đều ở đồn cảnh sát sao? Ở đó có các chú, các cô cảnh sát, vì sao dì xinh đẹp ấy còn bị rơi từ trên tầng xuống? Không phải vẫn luôn có một cô cảnh sát ở bên cạnh dì ấy ư?”

Tể Tể: “…”

Tể Tể không trả lời được.

Tuy rằng bé có sức mạnh hơn người, nhưng quả thật vẫn chỉ là một cô bé mới ba tuổi rưỡi.

Ngược lại, Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng, rồi bắt đầu giải thích.

“Có lẽ có người đã đục nước béo cò, lẻn vào đồn cảnh sát, hoặc là… có cô hoặc chú cảnh sát nào đó không chống cự được sự cám dỗ, hay bị người xấu uy hiếp nên phải làm việc xấu.”

Tể Tể lo lắng.

“Vậy dì xinh đẹp kia sẽ gặp nguy hiểm mất.”

Hoắc Trầm Huy đã sắp xếp xong: “Tể Tể yên tâm, vệ sĩ của công ty chúng ta đã qua đó rồi, chỉ cần đây là chuyện người làm, nhất định có thể bắt được kẻ xấu ấy.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng đồng thanh đáp lại: “Nếu không phải do con người làm, chúng con có thể bắt được!”

Hoắc Trầm Lệnh mỉm cười: “Tể Tể, Tiểu Tương, bắt người xấu là chuyện của các chú cảnh sát, các con là trẻ con, chỉ cần ngoan ngoãn tới trường mầm non là được rồi.”

Tể Tể: “Đúng, đúng, đúng! Tể Tể muốn tới nhà trẻ.”

Tương Tư Hoành: “Còn cả Tổ Bảo Bảo nữa, ba người chúng con sẽ cùng tới nhà trẻ.”

Kế Nguyên Tu: “…”

Không bao giờ cậu ấy muốn tới nhà trẻ nữa!

Suy xét đến việc ba đứa nhỏ “bị bắt cóc” vào ngày hôm trước, cho nên Hoắc Trầm Lệnh đã xin nghỉ học ba ngày cho mấy đứa nhỏ.

Trang viên nhà họ Hoắc đã trang trí xong, cả gia đình đã chuyển từ khu âm trạch sau núi về khu biệt thự mới xây.

Ba đứa nhỏ chính là đương sự, cho nên ba ngày này liên tục có cảnh sát tới nhà hỏi thăm.

Mắt trái của Tể Tể không thể không dùng băng gạc che lại, tránh để bị bại lộ.

Vụ án ở bệnh viện Thái Hoà vẫn đang được điều tra, do một trong các đương sự là Trương Ngọc bị ngã từ trên tầng cao xuống mà lâm vào hôn mê, Đại Dũng cùng Tam Đao đã biến thành thi thể, nên vụ án này có tiến độ rất chậm.

Tể Tể vốn dĩ cũng rất quan tâm tới chuyện này, Hoắc Trầm Lệnh còn định tối hôm nay sẽ mời hai anh em Vương Anh Đông và Vương Anh Kỳ ra trình diện, kết quả kế hoạch của ông lại không theo kịp sự thay đổi.

Kế Nguyên Tu là người xảy ra chuyện trước tiên.

Tể Tể nhìn cơ thể đang dần biến mất của Kế Nguyên Tu, lông mày nhỏ của bé nhăn lại đến độ có thể kẹp chết ruồi.

“Tổ Bảo Bảo, rốt cuộc anh bị làm sao vậy?”

Kế Nguyên Tu đại khái đã biết được nguyên nhân, nhưng cậu ấy không muốn nói cho Tể Tể, tránh để đứa nhỏ này phải đau lòng.

Hoắc Trầm Lệnh dường như nghĩ tới điều gì đó, vội nhìn về phía Tể Tể.

“Tể Tể, cha Minh Vương của con có còn ở âm trạch không?”

Tể Tể không xác định: “Bây giờ Tể Tể qua đó xem, rồi bảo cha Minh Vương qua đây kiểm tra một lượt.”

“Được!”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy con gái cưng của mình lon ton chạy ra ngoài, bèn nhớ tới lời nói trước đó của Minh Vương nói với Kế Nguyên Tu.

“Không sao đâu! Cậu có thể trải nghiệm nhà trẻ tại nhân gian một chút, nếu bản thân cậu không thoải mái, nhớ phải bảo Tể Tể đưa cậu đi tìm cha nuôi tại nhân gian của nó để giúp đỡ cậu!”

Cho nên… Một đứa nhỏ không phải là con người như Kế Nguyên Tu du hành trong nhân gian, cần phải có một thân phận tại nhân gian, nếu không cơ thể của cậu nhóc sẽ càng lúc càng trở nên mờ nhạt, đúng không?

Kết quả tồi tệ nhất có thể là cậu nhóc này sẽ tan biến trong trời đất, giống như các vị thần trong truyền thuyết của loài người?

Tuy rằng rất khó tin, nhưng Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy có lẽ đây chính là sự thật!

****

Tể Tể cất đôi chân nhỏ mập mạp của mình, đi bộ từ biệt thự dưới chân núi đến dãy âm trạch ở phía sau núi, đến nơi, bé thấy cha Minh Vương đang ngủ say.

Khẽ chớp đôi mắt to, Tể Tể nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay của cha Minh Vương, nhét thân hình mũm mĩm của mình vào trong lồng ngực cha Minh Vương.

Minh Vương ngủ rất say, nên đương nhiên không hề cảnh giác đối với con gái cưng thân thiết với mình.

Đột nhiên trong ngực có thêm một cục thịt nhỏ mềm mại, Minh Vương dù đang ngủ say cũng duỗi cánh tay dài ra, ôm lấy cục thịt nhỏ bé đó vào lòng, còn rất cẩn thận, như thể sợ bản thân vừa lơ là sẽ làm rơi cục thịt nhỏ bé kia vậy.

Theo bản năng, ông cúi đầu xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán của con gái cưng, rồi cất giọng nói mơ hồ.

“Tể Tể ngoan, đừng làm loạn, cha rất buồn ngủ.”

Tể Tể vốn định nói chuyện của Tổ Bảo Bảo cho cha Minh Vương biết, nhưng thấy cha Minh Vương buồn ngủ như vậy, bé rất thương cha.

Vì thế bé cố ép giọng nói xuống mức nhỏ nhất, đến mức chỉ có bé mới có thể nghe thấy được.

“Tể Tể sẽ ngoan, cha cứ ngủ đi, Tể Tể không nghịch, Tể Tể ngoan lắm ~”

Bé muốn ngẩng đầu nhìn cha Minh Vương, nhưng lại sợ động đậy làm phiền đến cha, thế là Tể Tể liền bất động, vô cùng ngoan ngoãn nép vào lòng của cha Minh Vương, chờ cha Minh Vương lại chìm vào giấc ngủ say.

Chờ cha Minh Vương ngủ một giấc rồi bé sẽ nói chuyện của Tổ Bảo Bảo sau, chắc Tổ Bảo Bảo vẫn có thể chống đỡ được tới lúc đó, nhỉ?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free