Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1110:
Hoắc Trầm Lệnh hạ giọng: “Tể Tể, con nên ngất đi.”
Tể Tể: “… À!”
Bé cố gắng xoay gương mặt nhỏ đi, đồng thời nhắm chặt con mắt còn lại của mình.
Đương nhiên, dù hai tay bé dang rộng ra thì bàn tay vẫn nắm chặt con ngươi còn lại như cũ.
Có vẻ như trong một khoảng thời gian ngắn, con ngươi này không ấn lại vào hốc mắt rồi.
Rốt cuộc bây giờ cũng có nhiều người như vậy, tự dưng ấn con ngươi vào lại hốc mắt sẽ dọa sợ rất nhiều người.
Bác sĩ Lâm dẫn theo hai trợ lý vội vàng chạy tới, cẩn thận di chuyển người vừa rơi xuống tầng nằm đè lên người Tể Tể.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lúc này mới chú ý tới dáng vẻ của người vừa rơi xuống kia, khoảnh khắc nhìn rõ, trong đáy mắt của hai anh em xoẹt qua một tia kinh ngạc.
Trần Thao cũng đã chạy tới.
“Người rơi từ trên tầng xuống… sao lại là Trương Ngọc chứ?”
Viên cảnh sát đứng bên cạnh lắc đầu: “Không biết, tôi vừa lấy tài liệu từ trên xe và chuẩn bị tiến vào đại sảnh, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy một bóng người từ cửa sổ tầng 5 rơi xuống.”
Nói xong, viên cảnh sát nọ lại nhanh chóng nhìn Tể Tể đang được Hoắc Trầm Lệnh bế trong lòng.
“Vừa rồi cô bé này chạy quá nhanh, thế nên đã bị người rơi từ trên tầng kia đè lên người, người lớn chắc vẫn ổn, kiểm tra cho đứa nhỏ trước đi.”
Bác sĩ Lâm đã kiểm tra Tể Tể đang giả vờ bất tỉnh, bước đầu phát hiện đứa nhỏ này không có bất cứ vết thương bên ngoài gì cả, tạm thời anh ta chưa thể phán đoán đứa nhỏ có bị thương ở bên trong hay không, cần phải chụp cộng hưởng từ mới biết được.”
“Ngài Hoắc, đứa nhỏ…”
Hoắc Trầm Lệnh tỏ vẻ hoảng sợ mà vội bế Tể Tể chạy về phía xe của mình, Hoắc Trầm Huy cũng tái mặt, tựa hồ sợ hãi lắm.
“Bác sĩ Lâm, chúng tôi đưa Tể Tể đến bệnh viện số 1 trước đã.”
“Được!”
Không cần Hoắc Trầm Huy bế lên, Tương Tư Hoành đã túm cổ Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ đang ở dưới đất hóng chuyện vui, rồi nhanh chóng cùng Kế Nguyên Tu trèo lên xe.
Bác sĩ Lâm há miệng thở dốc, nhất thời không biết nên nói gì mới phải.
Trần Thao cũng mệt mỏi
“Nghe nói ngài Hoắc vô cùng yêu thương cô con gái nuôi này, nếu lần này đứa nhỏ kia có vấn đề gì…”
Bác sĩ Lâm: “Sở trưởng, vừa rồi tôi đã kiểm tra bước đầu cho đứa nhỏ đó, cũng đã bắt mạch, hẳn là không có vấn đề gì đâu.”
Trần Thao khẽ xua tay, rồi quay lại nhìn hai người trợ lý của bác sĩ Lâm đang cẩn thận kiểm tra cho Trương Ngọc.
Bác sĩ Lâm thấy thế, cũng vội chạy qua kiểm tra cho Trương Ngọc
Không thể để nhân chứng xảy ra chuyện gì được!
“Kiểm tra video theo dõi, nhìn xem trong khoảng thời gian vừa rồi ở văn phòng số 3 tại tầng 5 có ai hay không? Còn nữa, trước đó không phải Tiểu Đào bảo vệ Trương Ngọc sao, Tiểu Đào đâu rồi?”
Bởi vì Trương Ngọc bỗng nhiên rơi từ trên tầng xuống, thế nên toàn bộ đồn cảnh sát đều sáng rực ánh đèn.
…
Trên xe quay trở lại trang viên, Tể Tể ấn bụp một cái, con ngươi đã quay trở lại hốc mắt của bé.
Sau đó bé tự chọc vào mí mắt của mình, giọng nói non nớt tỏ ra hung dữ.
“Con ngươi, lần sau mày còn dám chạy loạn, bổn Tể Tể…”
Tương Tư Hoành nhỏ giọng nhắc nhở bé: “Tể Tể, nếu con ngươi này là một bộ phận trên cơ thể của em, em đâu thể nuốt nó vào bụng được, đúng không?”
Tể Tể nghẹn lời.
Bởi vì con ngươi to này quả thực là một bộ phận trên cơ thể của bé, nó không hề giống những thứ mà bé cướp được trên người đám ma quỷ của Địa Phủ.
Kế Nguyên Tu chậm rãi lên tiếng.
“Nếu nó còn không nghe lời, Tể Tể về sau cứ che luôn bên mắt ấy lại, để nó không nhìn thấy ánh sáng nữa!”
Con ngươi nằm trong hốc mắt xoay chuyển nhanh, có thể thấy được nó đã hiểu ra!
Tể Tể cảm thấy ý này của Tổ Bảo Bảo quả thực rất tuyệt.
“Tổ Bảo Bảo, anh thật thông minh, làm như vậy chắc chắn từ nay con ngươi này sẽ ngoan ngoãn nghe lời!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Bình tĩnh!
Chỉ là một con ngươi còn sống mà thôi, đến cả Địa Phủ ông ấy cũng tới rồi cơ mà!
Hoắc Trầm Lệnh: “Tể Tể, đợi chút nữa chúng ta tới bệnh viện số 1 để thăm ông Cố của con, sau đó bảo chú Cố băng một bên mắt của con lại, dù sao lúc ở bệnh viện Thái Hoà con cũng bị mất một con mắt mà.”
Con ngươi kia: “…”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, ngoan vô cùng, giọng nói cũng nhẹ nhàng ngọt ngào như sữa.
“Tể Tể nghe theo cha ~”
Hoắc Trầm Lệnh cười khẽ, sau đó lại lập tức nhíu mày.
“Tể Tể, trên người con có chỗ nào khó chịu hay không?”
Tể Tể lắc đầu: “Không có, không có, cha ơi, Tể Tể vẫn còn khỏe, nhưng dì xinh đẹp thì không đâu.”
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy đồng loạt lên tiếng: “Sao Tể Tể lại nói như thế?”
Tể Tể mím miệng nhỏ: “Lúc dì ấy rơi xuống đã hôn mê, Tể Tể nằm dưới làm đệm cho dì ấy, nhưng dì xinh đẹp đã không còn nói chuyện được nữa.”
Kế Nguyên Tu cau mày: “Cô ấy chết rồi sao?”
Tể Tể lắc đầu: “Không biết, vừa rồi Tể Tể vội vã đỡ lấy dì xinh đẹp, nên không nhìn kỹ.”
Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Huy liếc mắt nhìn nhau, Hoắc Trầm Huy hiểu ý lập tức dùng di động gửi tin nhắn cho Lăng Phong, trưởng bộ phận an ninh của công ty mình.
Nếu chuyện Trương Ngọc rơi xuống tầng là do con người làm, thì Lăng Phong nhất định sẽ đảm bảo được sự an toàn của cô ấy.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ