Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1107:
Anh ta không muốn giống như Cửu Phượng, vào thời điểm quan trọng còn bị Hoắc Trầm Lệnh tống tiền ăn ở đâu!
Tổng giám đốc Hoắc cứ hễ mở miệng ra nhắc tới tiền là lại quen thói nói tới đơn vị hàng trăm triệu, anh ta sợ rằng khối tài sản mà mình tích cóp hơn ngàn năm qua sẽ đến lúc rơi sạch vào kho bạc của tổng giám đốc Hoắc mất.
Muốn ở bên con trai còn phải đưa tiền, anh ta còn lên kế hoạch làm cái gì nữa?
Giọng nói non nớt của Tương Tư Hoành truyền ra từ trong xe.
“Cha, con muốn cùng chơi đùa với Tể Tể và cả Tổ Bảo Bảo nữa.”
Tương Uyên nhân lúc xe còn chưa lăn bánh, anh ta tranh thủ nói đạo lý.
“Tư Hoành à, ở bên kia cha cũng có thể tìm rất nhiều bạn nhỏ tới chơi cùng với con mà.”
Tương Tư Hoành chờ Tổ Bảo Bảo, Thỏ Đen và có Hổ Nhỏ lên xe hết, sau đó liền từ chối với một lý do không thể nào bắt bẻ được.
“Là các bạn nhỏ bình thường sao? Các bạn ấy rất hay khóc nhè, con không thích. Con thích ở bên cạnh Tể Tể và Tổ Bảo Bảo hơn, họ không sợ con, Tể Tể còn rất thích hàm răng trắng của con nữa!”
Tương Uyên tan nát cõi lòng.
Hoắc Trầm Lệnh nhấn chân ga, Tương Uyên không kịp phòng ngừa mà đột nhiên hít đầy khói ô tô.
Tương Uyên: “…”
Cửu Phượng ở bên cạnh thấy thế, ánh mắt âm u lập tức thay đổi, nó bỗng nhiên mỉm cười vui vẻ nhìn sang Tương Uyên.
“Vua cương thi, nếu không chúng ta hợp tác với nhau đi, được không?”
Tương Uyên nhướng mày, có chút tò mò.
“Ví dụ như?”
Cửu Phượng ho khan một tiếng, xác định Minh Tể Tể đã đi xa, xung quanh cũng không có bất cứ tà vật gì, nó mới mở miệng.
“Là như thế này, anh đã tìm con trai mình hơn một ngàn năm qua, kết quả bây giờ con trai anh lại có liên quan và càng ngày càng thân thiết với Minh Tể Tể cùng người nhà họ Hoắc hơn.”
Tương Uyên nhíu mày: “Có chuyện nói thẳng, có rắm thả mau!”
Anh ta biết ngay con Chim Chín Đầu này không có ý gì tốt mà.
Cửu Phượng cũng không tức giận, nhưng trong đáy mắt của nó lại hiện lên sự thâm hiểm.
“Được! Chúng ta liên thủ xử lý hai cha con Phong Đô và Minh Tể Tể, rồi cùng nhau quản lý Địa Phủ, anh thấy thế nào?”
Tương Uyên: “…”
Thấy Tương Uyên không nói lời nào, trong mắt anh ta còn hiện lên những tia máu đỏ tươi, Cửu Phượng biết cảm xúc của anh ta đang dao động rất lớn, không kìm được mà cười rộ lên.
“Tôi biết anh cảm thấy có thể tôi đang lừa dối anh, rốt cuộc, nhìn tình hình trước mắt thì tôi vẫn luôn rơi vào thế hạ phong, bị tên khốn Phong Đô kia trấn áp.
Vậy nhưng, Tương Uyên, anh có từng nghĩ tới hay không, kẻ áp chế tôi từ trước cho tới nay không phải tên khốn Phong Đô kia, mà là Minh Tể Tể?”
Tương Uyên: “…”
Anh ta không nói lời nào, nhưng sắc đỏ dưới đáy mắt của anh ta càng ngày càng đậm, lúc ẩn lúc hiện, sau đó trở nên vô cùng rõ ràng.
Cửu Phượng bắt đầu từ từ dụ dỗ anh ta.
“Tương Uyên, có phải anh cảm thấy rất tò mò, sao tôi lại nói kẻ áp chế tôi không phải là Phong Đô mà là Minh Tể Tể, đúng không?”
Tương Uyên cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tên nhãi nhà mày cũng bị con bé thu phục mất rồi à?”
Cửu Phượng: “…”
Chết tiệt!
Nếu không phải nó còn đang muốn thu phục Tương Uyên về dưới trướng của mình, nó quả thật muốn dùng chín cái đầu của mình để ăn tươi nuốt sống tên cương thi già này.
Đầu óc của tên này đâu rồi?
Khi tên này chết đi chỉ có thân thể bị xơ cứng, còn đầu óc đã bị hoá thành cát vàng và thổi đi rồi à?
Kìm nén sự bất mãn của mình, Cửu Phượng lạnh lùng giải thích.
“Ông đây chỉ một lòng mong muốn chưởng quản toàn bộ Địa Phủ, đàn bà con gái chỉ ảnh hưởng tới tốc độ thâu tóm Địa Phủ của tôi mà thôi!”
Trên mặt của Tương Uyên vẫn chẳng để lộ chút cảm giác gì cả, đồng tử co lại.
Cửu Phượng dường như đã hiểu được ý của anh ta, lấy lại vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên, cả người đứng thẳng tắp.
“Nếu anh lựa chọn hợp tác cùng với tôi, sau khi anh giết được Minh Tể Tể, tôi sẽ nói cho anh biết vì sao tôi lại bị con bé áp chế!”
Cửu Phượng đã xác định, chỉ cần không nhìn thấu bản chất quy tắc Địa Phủ của Minh Tể Tể, nó sẽ không bị chính quy tắc đàn áp.
Ví dụ như nó căn bản không thể ra tay với Minh Tể Tể được, nhưng đám ma quỷ kia lại có thể, hoàn toàn chính là vì điều này.
Hiện tại, ngoại trừ Thập điện Diêm Quân, người mạnh nhất nhân gian hiện giờ chỉ có một mình vua cương thi Tương Uyên, người thứ hai chính là Tổ Linh Kế Nguyên Tu vừa mới thức tỉnh sau cơn ngủ say của Huyền môn.
Nghĩ đến Kế Nguyên Tu, Cửu Phượng lại có chút đau răng.
Đây chính là điểm không tốt của bé rồng nhỏ này, ý chí không đủ kiên định, đã sắp hai ngàn tuổi rồi mà lại còn thích chơi đùa cùng với mấy đứa nhóc mới ba, bốn tuổi.
Chỉ vì Minh Tể Tể có đôi mắt to sáng long lanh, mà tộc rồng lại thích mấy thứ long lanh kia ư?
Cửu Phượng cau mày, vẻ mặt đầy chán nản.
Tương Uyên lúc này mới chậm rãi lên tiếng.
“Nói xong chưa?”
Cửu Phượng định thần lại, nhẹ nhàng hừ một tiếng.
“Thế nào? Hợp tác không? Dù sao cũng chỉ có cách đánh chết Minh Tể Tể thì con trai anh mới có thể thân cận với anh được!”
Tương Uyên không nói gì, yên lặng mò mẫm tìm điện thoại trong túi quần rồi gọi cho Hoắc Trầm Lệnh.