Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1106:
Đến lúc đó quy tắc biết đi của Địa Phủ kia sẽ đấm rụng cả chín cái đầu của nó!
Rốt cuộc nó đã tạo cái nghiệt gì thế này!
Cửu Phượng ủ rũ cúi đầu, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ như gã ăn mày nhỏ của Minh Tể Tể, ánh mắt của nó lại sáng lên.
“Công chúa nhỏ, nếu không ngài cứ thuê tôi làm nhà tạo mẫu riêng cho ngài đi?”
Với kỹ năng của mình, nhất định nó có thể biến Minh Tể Tể trở thành cô nhóc thời thượng nhất thế giới!
Tể Tể không hiểu được ý nghĩa của từ “thuê”, nên rất chân thành hỏi lại.
“Thuê là cái gì?”
Hoắc Trầm Lệnh nhẹ nhàng lên tiếng: “Tể Tể, giải thích đơn giản thì “thuê” có nghĩa là anh ta tư vấn việc ăn mặc trang điểm giúp con, con trả tiền cho anh ta!”
Một con mắt còn lại của Tể Tể trợn tròn.
“Bổn Tể Tể còn phải trả tiền cho Cửu Phượng ư?”
Hoắc Trầm Lệnh mặt không biểu cảm mà lắc đầu: “Sao có thể chứ? Tể Tể, anh ta đang muốn lừa con đấy!”
Cửu Phượng nóng nảy: “Công chúa nhỏ, ngài đừng nghe anh ta nói bậy, sao tôi lại dám lừa tiền của ngài chứ? Ngài chính là công chúa nhỏ của Địa Phủ mà.”
Hoắc Trầm Lệnh ngoài cười nhưng trong không cười: “Cửu Phượng, anh đã nói như vậy, vậy liền có vấn đề rồi.”
Cửu Phượng: “Có vấn đề gì?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh vốn dĩ chính là cư dân của Địa Phủ, ngài Minh là chủ nhân của Địa Phủ, mà mọi thứ tại Địa Phủ đều là của ngài Minh, bao gồm kể cả anh cũng là người của ngài Minh. Tể Tể là con gái của ngài Minh, anh làm nhà tạo mẫu cho Tể Tể chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Anh còn muốn lấy tiền à?”
Cửu Phượng bị nói tới sững sờ mất một lúc, rồi phản bác theo bản năng.
“Đúng là tôi là cư dân của Địa Phủ, tôi…”
Hoắc Trầm Lệnh cắt ngang lời của nó, ánh mắt của ông trở nên vô cùng bén nhọn.
“Hay trong lòng anh vẫn chưa phục! Ngài Minh không phong ấn anh lại chứng tỏ ngài ấy đã đủ nhân từ rồi, còn Tể Tể chẳng qua thi thoảng mới ăn diện trang điểm được một lần, anh còn mặt mũi lấy tiền của con bé sao?”
Tể Tể cũng nghe lời cha nuôi nói mà sửng sốt, nhưng bé lại cảm thấy lời của cha nuôi nói rất đúng.
“Đúng thế! Cửu Phương, nếu nhưng vẫn chưa phục, Tể Tể sẽ về nói cho cha Minh Vương biết, để cha Minh Vương tới nói chuyện với mày!”
Cửu Phượng: “…”
Hoắc Trầm Lệnh!
Mặt mũi của anh để đâu?
Vì để bắt nó làm lao động miễn phí mà vứt hết mặt mũi sao?
Quả nhiên người còn đáng sợ hơn cả quỷ!
****
Cửu Phượng thỏa hiệp!
Bởi vì nó không hề mong muốn nói chuyện cùng tên khốn Phong Đô kia!
Năm đó làm sao nó lại bị phong ấn? Tên khốn Phong Đô kia gần như chẳng tốn chút công sức nào, tất cả đều dựa vào lời nói của anh ta mà khiến Thập Điện Diêm Quân cùng hợp lực gài bẫy nó!
Ngay cả một số ít người bị nó xúi giục cũng quay lại phản bội Cửu Phượng nó!
Bây giờ nhớ lại, trong lòng Cửu Phong thật lạnh lẽo!
Trước mắt, Địa Phủ cản bản không thể nào đổi chủ được, trừ phi Minh Tể Tể chết!
Có khả năng không?
Chẳng thà nói rằng Chim Chín Đầu như nó cũng có ngày chết đi còn hơn, bởi vì dù Chim Chín Đầu có tuyệt chủng thì quy tắc của Địa Phủ vẫn còn đó!
Dù sao có nhiều người bình thường như vậy, Địa Phủ không thể nào trống không được!
Tại Địa Phủ, cho dù quy tắc của Địa Phủ có tiêu tan, Minh Tể Tể sẽ lấy một cách thức khác để quay trở lại, rồi nhanh chóng hình thành các quy tắc mới tại Địa Phủ để phù hợp với thời đại.
Nghĩ như vậy, đầu của Cửu Phượng kêu lên ong ong.
“Công chúa nhỏ, tôi phục mà! Thật đấy! Tôi hoàn toàn phục rồi!”
Tể Tể chớp con mắt còn lại, còn con mắt bên kia bởi vì trống rỗng nên còn mơ hồ lộ ra một chút thịt non hồng hồng, Cửu Phượng nhìn mà đau cả đầu!
Đôi mắt của nó cay quá!
“Công chúa nhỏ, một bên con ngươi còn lại của ngài đâu rồi?”
Tể Tể sửng sốt, lúc này bé mới nhớ ra con ngươi to tròn của mình vẫn còn ở lại trong văn phòng của viện trưởng xấu xa kia.
Lúc ấy nhiều người, bé lo sẽ dọa các chú cảnh sát sợ nên tạm thời không ấn con ngươi vào lại hốc mắt.
“Cửu Phượng, con ngươi to của Tể Tể vẫn còn ở trong văn phòng!”
Cửu Phượng giơ tay vỗ trán, hiển nhiên nó không còn sức mà chửi mắng nữa.
“Công chúa nhỏ, tôi đi lấy con ngươi của ngài về.”
Tể Tể lại nhanh chóng lắc đầu: “Không cần, không cần, vừa rồi Tể Tể đã cảm nhận một chút, con ngươi đã không còn ở văn phòng nữa, hình như được một chú cảnh sát đưa đi rồi, hiện tại nó đang đến đồn cảnh sát.”
Lần này không chỉ có một mình Cửu Phượng, mà Hoắc Trầm Lệnh và những người khác đều giật giật khóe miệng.
Con ngươi kia, bị cảnh sát mang tới đồn cảnh sát rồi sao?
Đó chỉ là một con ngươi, chẳng phải vừa bị mang trở về sẽ bị đưa vào phòng xét nghiệm để làm kiểm tra sao!
Con ngươi kia của Tể Tể có thể quay về nữa không?
Hoắc Trầm Huy nghĩ đến con ngươi có thể tung tăng nhảy nhót của Tể Tể, bèn lên tiếng đầu tiên.
“Mau đi thôi, tới đồn cảnh sát lấy lại con ngươi của Tể Tể thôi!”
Hoắc Trầm Lệnh không chút do dự mà bế Tể Tể lên xe, Tương Uyên chuẩn bị đưa con trai về biệt thự của mình, kết quả liền nhìn thấy con trai mình tự leo lên xe của Hoắc Trầm Lệnh.
Tương Uyên: “Tư Hoành, sao con và cha không về nhà mình sống nhỉ? Ăn cùng cha một bữa cơm cũng được.”