Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1105:
“Cái này… Anh Tương, tối qua tôi và em trai mình đã chuẩn bị kế hoạch thu mua bệnh viện Thái Hoà rồi, bệnh viện Thái Hoà này là bệnh viện tư nhân, hiện giờ Vương Tùng Cập đã vào đồn cảnh sát, bệnh viện có vấn đề rất nghiêm trọng, tỷ lệ sang tay là rất cao.”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Cửu Phượng vẫn luôn không lên tiếng, nhưng đã bị đánh đến bộ sắp thành tàn ảnh.
“Về phần anh Cửu đây, bây giờ anh đang ăn ở tại trang viên, vẫn chịu sự giám sát của Tiểu Tam, đêm qua, lần đầu tiên anh rèn luyện cùng với Tể Tể, vậy mà còn không đủ tư cách…”
Cửu Phượng vừa nghe thấy thế, một chân nó đưa ra, đá bay một chưởng của Tương Uyên, thân hình chợt loé lên rồi xuất hiện trước mặt Hoắc Trầm Lệnh, trên mặt lộ rõ vẻ phấn khích.
“Cho nên, các người muốn đuổi tôi ra khỏi trang viên sao?”
Tương Uyên theo sát phía sau, lúc anh ta chuẩn bị ra tay lần nữa lại cân nhắc tới chuyện tính mạng của con người rất mỏng manh, khoảng cách giữa Cửu Phượng và Hoắc Trầm Lệnh quá gần, để tránh gây ra ngộ thương, anh ta không thể không thu tay lại.
Mẹ kiếp!
Con chim già vạn năm này thật là xảo trá!
Hoắc Trầm Lệnh liếc mắt nhìn Tương Uyên một cái, rồi lại nhanh chóng hướng ánh mắt về phía Cửu Phượng, toàn thân ông toát ra vẻ lạnh lùng, bình tĩnh.
“Anh Cửu nghĩ quá nhiều rồi, anh ở hay không, tôi không có quyền can thiệp! Nhưng nếu anh đã ở lại trang viên, lại không phải thành viên trong gia đình chúng tôi, cho nên mọi chi phí ăn ở của anh từ lúc bắt đầu bước chân vào trang viên đến hiện tại, tôi sẽ để trợ lý Giang tính toán kỹ càng tỉ mỉ rồi lên một báo cáo chi tiết và gửi tới tay anh.”
Khuôn mặt của Cửu Phượng vặn vẹo.
“Tôi… sống ở nơi tồi tàn đó…”
Tể Tể: “Cái gì tồi tàn cơ?”
Cửu Phượng ho khan một tiếng, đè nén cơn tức giận.
“Công chúa nhỏ, ý của tôi là, tôi cũng là người của Địa Phủ, cũng sống trong âm trạch của Địa Phủ, sao lại còn thu thêm phí của tôi?”
Quỷ mới biết nó đã bị phong ấn mấy ngàn năm, tất cả những nơi cất giữ kho báu vàng bạc trước kia đều đã bị bọn trộm cắp hỏi thăm rồi.
Ngay cả những kho báu ẩn giấu trong những hoàng lăng kia cũng không một nơi nào may mắn thoát được.
Hiện giờ nó căn bản không có lấy một xu dính túi, được chưa?
Tể Tể nghe xong, cất giọng non nớt.
“Nhưng mà Cửu Phượng à, cha Hoắc nói rất đúng, mày cũng chẳng phải thành viên trong gia đình của bổn Tể Tể, từ số 1 đến số 4 đều là cha Minh Vương của bổn Tể Tể tặng cho cha Hoắc, nơi mày ở chính là nhà của cha Hoắc, mày lại chẳng thân chẳng quen với cha Hoắc, bảo mày nộp tiền cũng rất hợp lý mà.
”
Không đợi Cửu Phượng nói gì thêm, Tể Tể nghĩ đến mấy ngày hôm trước bé vừa mới biết được một câu từ trường mẫu giáo, vì thế, hàng lông mày nhỏ của bé cau lại, dùng ngữ điệu có chút hung dữ để hỏi nó.
“Chẳng lẽ mày muốn ăn cơm bá vương? Ở nhà bá vương sao?”
(Ăn cơm bá vương: Nguyên văn tác giả dùng từ 吃霸王餐 (âm Hán Việt là “cật bá vương xan”). Đây là một từ lóng trong mạng TQ, ý chỉ hành động ăn quỵt, ăn vạ tại các quán ăn để không phải trả tiền cơm. Ở đây Tể Tể đã sáng tạo thêm một từ mới dựa trên câu gốc 吃霸王餐 thành 住霸王宅子 (âm Hán - Việt là “trụ bá vương trạch tử”), ý của bé là muốn nói Cửu Phương ăn quỵt ở quỵt, nhưng vì còn nhỏ nên cách sử dụng từ của bé chưa đúng.)
Cửu Phượng: “…”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên: “…”
Phụt!
Họ từng nghe qua câu “ăn cơm bá vương” (ăn quỵt) , nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy câu “ở nhà bá vương” (ở quỵt) đấy!
Tương Uyên không kiêng nể gì mà cười lớn.
“Ha ha ha!”
“Ha ha ha!”
Cửu Phượng: “Có tin hay không…”
Tương Uyên vừa cười vừa hỏi: “Tin cái gì cơ?”
Cửu Phượng: “…”
Tao đấm gãy răng cương thi của mày!
Nhưng nghĩ đến bên cạnh tên cương thi già này còn có một cương thi nhỏ, mà quan hệ giữa cương thi nhỏ và Minh Tể Tể lại cực tốt, nếu Cửu Phương nó đe doạ Tương Uyên, không khéo Tể Tể lại giáng cho nó một cái tát mất!
Thôi!
Chim lạc đồng bằng… Nó không nói nữa!
(Chim lạc đồng bằng: Câu gốc là “hổ lạc đồng bằng bị chó khinh”, ý chỉ những người có quyền lực danh vọng khi sa cơ thất thế thì bị kẻ dưới mình khinh khi hiếp đáp.)
Cửu Phượng không thèm để ý tới Tương Uyên đang cười ha hả, nó cố gắng nở nụ cười ôn nhu nhất, rồi tỏ ra đáng thương mà lắc đầu.
“Không, không, không! Công chúa nhỏ, Cửu Phượng tôi làm sao có thể ăn quỵt, ở quỵt được chứ, tôi…”
Tể Tể dường như đã nghe thấy, giọng của bé trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Vậy lát nữa mày nhớ đưa tiền cho cha Hoắc nhé.”
Cửu Phượng nóng nảy: “Nhưng mà công chúa nhỏ à, tôi không có tiền.”
Tể Tể: “Mày không có tiền thì đi kiếm tiền đi, mày có phải người của bổn Tể Tể đâu, bổn Tể Tể không thể nào trả tiền cho mày được!”
Cửu Phượng còn chưa kịp nói gì, Tể Tể lại chậm rãi bổ sung thêm.
“Bổn Tể Tể cũng chưa tính toán chuyện mày và tín đồ xấu xa của mình như lão Mặc, bà Dương đâu!”
Cửu Phượng: “…”
Vậy cứ đập chết đám tín đồ đó đi!
Sơ hở lại gài bẫy nó!
Muốn chúng làm một chút việc, kết quả cả đám đều thật vô dụng!
Mà lần này… lần này nếu như không phải nó có phản ứng nhanh, sau khi nhận được hương khói từ tín đồ của mình, nó đã lập tức chạy tới tra hỏi sự tình bằng được, chỉ sợ là nó đã trực tiếp đụng phải Minh Tể Tể.