Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1104:

“Được!”

Hoắc Trầm Lệnh cúi đầu nhìn đồng hồ, đã không còn sớm rồi.

Đèn đường trong bệnh viện không biết từ lúc nào đã bật sáng, màn đêm mới vừa buông xuống không lâu, nhiệt độ trong toàn bộ bệnh viện lại hạ thấp khác thường.

Tể Tể tất nhiên cũng đã nhận ra, bé có hơi kinh ngạc.

“Ấy?”

Hoắc Trầm Lệnh lập tức nhận ra có gì đó không ổn: “Tể Tể, con làm sao vậy?”

Tể Tể non nớt giải thích: “Cha ơi, ở đây vẫn còn mấy con quỷ chưa bị Tể Tể phát hiện ra.”

Hoắc Trầm Lệnh cau mày lại: “Tể Tể cũng chưa phát hiện ra sao?”

Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, những con quỷ bị Tể Tể phát hiện ra trước đó đều bị con ăn gần hết rồi, con chỉ để lại một số tên khá nhát gan, để cho bọn chúng hù dọa những bác sĩ hoặc y tá xấu xa trong bệnh viện này.”

Sợ cha nuôi lo lắng, Tể Tể lại cất giọng ngọt ngào để bổ sung.

“Những con quỷ đó rất nhát gan, Tể Tể đã cảnh cáo chúng nó, chúng nó không dám đả thương người khác đâu.”

Hoắc Trầm Lệnh đã hiểu được đại khái ý của con gái, Tể Tể giữ lại những con quỷ nhát gát để hù dọa những bác sĩ hoặc y tá xấu xa, là muốn buộc đám y tá và bác sĩ hư hỏng đó bị dọa khiếp vía mà phải thú nhận sự thật.

Vừa nghĩ tới đây, ông lại nghe thấy tiếng kêu của con gái cưng.

“Tể Tể?”

Tể Tể chớp chớp con mắt còn lại: “Cha ơi, con quỷ kia biến mất rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Sao?”

Tể Tể: “Cha không cảm thấy bây giờ đã không còn lạnh như lúc nãy sao?”

Hoắc Trầm Lệnh cảm nhận một chút, đứng là như vậy.

Vương Tùng Cập cùng Lộ Giang Dân đã bị đẩy lên xe cảnh sát và đưa đi, Hùng Kỳ, An Thành và những cảnh sát khác sau khi chào hỏi với người nhà họ Hoắc vài câu cũng quay về đồn cảnh sát.

Ngay khi Hoắc Trầm Lệnh và những người khác vừa muốn lên xe, Cửu Phượng từ cổng bệnh viện bước nhanh về phía họ.

“Hoá ra mọi người đều ở đây, cuối cùng cũng tìm thấy rồi.”

Hoắc Trầm Lệnh thấy anh ta tới, không nói gì.

Hoắc Trầm Huy nghi hoặc: “Cửu… anh Cửu, sao anh lại tới nơi này?”

Cửu Phượng mỉm cười giải thích: “Cha ruột Tể Tể bận bịu quá, vừa hay tôi khá nhàn rỗi, thấy Tể Tể tan học rồi mà chưa trở về, nên tôi mới đi tìm bé. Tể Tể à…”

Giây tiếp theo, ánh mắt của Cửu Phượng rơi xuống người của Tể Tể, nhìn quần áo của Tể Tể rách bươm như nùi giẻ, tóc tai bù xù, chỉ còn duy nhất một bên mắt, mặt mũi thì tím tái bầm dập, giọng nói trầm thấp gợi cảm của anh ta trực tiếp nâng cao.

“Tể Tể, ngài… ngài… ngài…”

****

Có lẽ là do quá kích động, Cửu Phượng không khỏi trợn mắt, không đứng vững nổi nữa mà ngã thẳng xuống đất, chẳng còn chút ưu nhã nào.

Tể Tể: “…”

Tương Uyên nhìn thấy thế, chậc một tiếng.

“Con chim già này không được rồi!”

Hoắc Trầm Huy cũng nghi hoặc, dù sao Cửu Phương cũng chẳng phải con người, không nên yếu đuối như vậy mới phải.

“Sao lại ngất đi thế?”

Ánh mắt của Tương Uyên rơi xuống người Tể Tể.

Tể Tể thấy thế, bèn giải thích.

“Có thể là do nó chỉ chăm lo nghiên cứu cách ăn mặc và trang điểm mà không chăm chỉ tu luyện, đêm qua lại còn tập luyện cùng Tể Tể, lúc ấy nó bị đánh rất thảm, nên chắc vẫn chưa phục hồi lại!”

Đúng lúc này, Cửu Phượng vừa mới ngất đi đã tỉnh lại, nghe được những lời Tể Tể mới nó, nó suýt chút nữa lại ngất đi.

Nó phải nhéo mạnh vào đùi mình để giữ lại bình tĩnh, đồng thời hít một hơi thật sâu, để tránh nét mặt quá hung dữ của mình sẽ doạ người bình thường.

Khoảnh khắc nhìn về phía Tể Tể, ánh mắt của Cửu Phượng tràn ngập đau đớn.

“Công chúa nhỏ, ngài là công chúa nhỏ của Địa Phủ, bây giờ ngài như vậy… dáng vẻ này còn ra thể thống gì nữa chứ?”

Tể Tể chớp chớp con mắt còn lại, nhẹ nhàng hỏi ba câu liên tiếp.

“Dáng vẻ của bổn Tể Tể như vậy là sao?”

Cửu Phượng: “…”

“Thể thống là cái gì?”

Cửu Phượng: “…”

“Vì sao cần phải có thể thống?”

Cửu Phượng: “…”

Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên: “…”

Phụt!

Tương Tư Hoành trực tiếp cười thành tiếng.

“Ha ha ha!”

Cửu Phượng lập tức quay lại trừng mắt với cậu nhóc: “Cười cái gì mà cười? Có cái gì buồn cười chứ?”

Tương Uyên tiến lên một bước, trong đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

“Dám đứng trước mặt bổn vương mà bắt nạt con trai bổn vương ư?”

Cửu Phượng cười nhạt một tiếng, hất cằm lên và tỏ ra kiêu ngạo.

“Anh…”

Nhưng nó còn chưa nói xong, Tương Uyên từ lâu đã muốn thể hiện tình cha trước mặt con trai mình, đã ra tay.

Tể Tể nhanh chóng dựng lên một kết giới để bảo vệ cha nuôi và những người còn lại, sau đó bé kêu lên với Chim Chín Đầu và Tương Uyên.

“Nơi này là bệnh viện, các người có đánh nhau thì cẩn thận một chút, cô giáo Tôn nói mỗi người đều có trách nhiệm bảo vệ tài sản công, cho nên các người không được làm tổn hại cây cối trong bệnh viện, nếu không…”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn họ, nói đầy ẩn ý: “Nếu không, mỗi một cành cây ngọn cỏ ở đây sẽ phải trả một trăm triệu!”

Tương Uyên vừa mới bị Hoắc Trầm Lệnh lừa mất 2 tỷ, nghe thấy thế khéo miệng của anh ta không khỏi co giật.

Anh ta vừa tấn công Cửu Phượng, vừa căm giận lên tiếng.

“Đây là bệnh viện, chứ không phải là trang viên của nhà họ Hoắc, cho dù có bồi thường cũng chẳng liên quan gì đến anh cả!”

Hoắc Trầm Huy dường như nghĩ đến điều gì đó, cười tủm tỉm mà nói.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free