Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1103:

“Vậy là tốt rồi.”

Sau khi hàn huyên với mọi người thêm vài câu, Hùng Kỳ lập tức bắt tay vào việc.

Ánh mắt của ông ấy rơi xuống trên người Vương Tùng Cập: “Ông chính là viện trưởng Vương Tùng Cập của bệnh viện tâm thần Thái Hoà sao?”

Vương Tùng Cập đau đớn đến nỗi đổ mồ hôi lạnh, cảm thấy xương cốt toàn thân sắp rã rời rồi, đến mức gã ta không thể đứng dậy nổi, sau khi bị thả xuống thì ngồi bệt trên mặt đất.

Nếu không phải lưng của gã đang tựa vào vách tường, đoán chừng gã đã ngã ra đất rồi.

“Giám đốc Hùng, ngài phải phân xử cho tôi và bác sĩ Lộ, người nhà họ Hoắc bọn họ khinh người quá đáng, ỷ vào việc mình là gia tộc lớn đứng đầu của Hoa Quốc mà bắt tay với đám người của cảnh sát An để hành hung tôi và bác sĩ Lộ trước mặt bao nhiêu người!”

Lộ Giang Dân cũng thêm lời vào, còn đau đớn mà kêu rên thảm thương.

“Đúng thế… Ôi chao… giám đốc Hùng, ngài nhất định phải nghiêm trị bọn họ, đến cả thiên sứ áo trắng mà họ cũng dám đánh, bọn họ thực sự chẳng coi ai ra gì cả, đạo đức đã suy đồi đến mức cực điểm rồi!”

Hùng Kỳ gật đầu: “Được! Nếu các anh nói họ đánh người, vậy chứng cứ đâu?”

Nhắc tới chứng cứ, Vương Tùng Cập như nhìn thấy được tia hy vọng.

“Giám đốc Hùng, trong văn phòng của tôi có cameras mini, ngài cứ bảo người mở máy tinh của tôi ra là có thể nhìn thấy được video theo dõi, mật mã là bốn số 8.”

Trương Ngọc ở bên cạnh nghe thấy video theo dõi thì sắc mặt trắng bệch, Tể Tể nhìn thấy thế muốn tuột xuống khỏi lòng của cha nuôi, nhưng lại bị cha nuôi ấn nhẹ vào trong ngực.

“Tể Tể, bây giờ con đang bị thương nặng! Bị thương nặng đấy!”

Tể Tể cứng đờ, nhìn sang Trương Ngọc sắc mặt đã tái nhợt như tờ giấy, trong giọng nói của bé ẩn chứa sự đau lòng.

“Nhưng mà cha ơi, trong dáng vẻ của dì xinh đẹp đau khổ quá. Dì ấy đối xử với tể Tể rất tốt, vẫn luôn muốn đưa Tể Tể rời khỏi bệnh biện trước, dì xinh đẹp là người tốt.”

Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh lướt qua phía Trương Ngọc, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

“Sau khi chúng ta quay về, cha nhất định sẽ cảm ơn cô ấy một cách đàng hoàng.”

Tương Tư Hoành được cha ruột nắm tay, đứng ngay bên cạnh Tể Tể, nghe được cuộc đối thoại của hai ba con Tể Tể, cậu nhóc nhanh chóng nhìn sang Trương Ngọc ở phía đối diện.

Cậu nhóc nhanh chóng thoát khỏi tay của cha mình, rồi bước nhanh tới phía cô ấy.

Chạy được hai bước, cậu nhóc mới nhớ ra mình đang trong trạng thái “rất đau bụng”, vì thế bèn khom lưng ôm bụng, chậm rãi tiến tới trước mặt Trương Ngọc.

“Dì xinh đẹp ơi, dì đừng sợ nhé, chúng cháu sẽ bảo vệ dì.

Kế Nguyên Tu ở bên cạnh đang được Hoắc Trầm Huy bảo vệ nhìn thấy cảnh này, cậu ấy hít một hơi sau, cúi đầu xuống, rồi nhanh chóng chạy về phía Trương Ngọc và đứng trước mặt cô ấy.

Cậu ấy nghiêng đầu nhìn về phía Trương Ngọc, trong giọng nói non nớt mang theo sự bình tĩnh và uy lực kỳ lạ.

“Tin tưởng chúng tôi!”

Trương Ngọc: “…”

Thần kinh của Trương Ngọc vốn đang căng chặt đột nhiên thả lỏng. Mà nữ cảnh sát đứng bên cạnh cô ấy cũng cảm thấy hai đứa nhỏ này thật đúng là hai thiên thần nhỏ.

Rõ ràng hai bé chỉ mới bốn, năm tuổi mà thôi, nhưng lại biết an ủi người khác, nữ cảnh sát cũng vỗ nhẹ lên vai Trương Ngọc để an ủi cô ấy.

“Yên tâm đi, chỉ cần có chứng cứ, chúng tôi nhất định sẽ bắt người làm hại cô phải nhận sự trừng phạt xứng đáng!”

Cô ấy cũng biết Trương Ngọc đang lo lắng cái gì.

“Còn về phần cameras mini, đội trưởng An sẽ phái người lục soát trong văn phòng này, không để video rò rỉ ra ngoài.”

Trương Ngọc mím môi, cắn răng, chạm vào đầu hai đứa trẻ và khóc, rồi nhẹ nhàng nói lời cảm ơn chúng.

“Cảm ơn các cháu.”

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đồng loạt cứng đờ.

Bọn họ đều không thích bị người lạ chạm vào đầu, đặc biệt là Kế Nguyên Tu, cậu ấy là Tổ Linh, từ trước tới nay cậu ấy đều thần bí hờ hững, người bình thường đừng nói đến việc sờ đầu của cậu ấy, đến cả một góc áo của cậu ấy chưa chắc đã sờ được tới.

Kế Nguyên Tu xấu hổ, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng, vội vàng cúi đầu, nhìn mũi chân để che giấu sự bối rối.

Ánh mắt sắc bén của Tể Tể nhanh chóng nhìn thấy cảnh này, bé ghé vào lòng ngực của cha nuôi, nhẹ nhàng mỉm cười.

“Cha ơi, cha xem Tổ Bảo Bảo đang đỏ mặt kìa.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn theo ánh mắt của con gái cưng, khi nhìn thấy hai đứa nhỏ không phải là con người đang cứng người thì không khỏi buồn cười.

Năm phút sau, các đồng chí cảnh sát do An Thành và Hùng Kỳ sắp xếp điều tra đã quay trở lại.

“Giám đốc Hùng, đội trưởng An, tìm thấy ba thi thể ở tận cùng trong bãi đậu xe ở phía Tây Nam của bệnh viện.”

An Thành nhíu mày: “Ba thi thể?”

Cảnh sát gật đầu: “Đúng vậy, ba thi thể, trong đó có hai người đã được xác minh thân phận, một người tên Lư Đại Dũng, một người tên Trần Thuận, người này còn có biệt danh là Tam Đao.”

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu vừa nghe thấy tên của hai người kia liền quay đầu lại, bởi vì trước khi đi theo cảnh sát để tìm Tể Tể, Lư Đại Dũng và Trần Thuận vẫn còn sống.

Giám đốc Hùng hỏi: “Vậy thi thể thứ ba là ai?”

Viên cảnh sát lắc đầu: “Chúng tôi không biết, trên thi thể không có bất cứ thông tin gì cả, chúng tôi đã lấy DNA cùng dấu vân tay, thi thể cũng được đưa lên xe, chờ pháp y đưa về kiểm tra.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free