Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1102:
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
Vì muốn làm cho chúng càng chật vật hơn, Tương Tư Hoành trực tiếp bôi máu dính trên mu bàn tay và cạp quần của Vương Tùng Cập lên người hai con yêu quái này.
Thậm chí còn lau cả tay mình lên người bọn chúng, lau đến nỗi tay của cương thi nhỏ sạch bong.
Bởi vì trên tay Tương Tư Hoành dính một chút lông thỏ và lông hổ, cậu nhóc còn tỏ ra chán ghét mà trừng mắt với hai đứa nó.
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
Khinh yêu quái quá đáng!
Vương Tùng Cập và Lộ Giang Dân nằm trên mặt đất đau đến nỗi chết đi sống lại, cuối cùng cũng có được cơ hội thở dốc, cả người đau nhức, xương cốt như sắp rã cả ra.
Khi cả hai nhìn thấy một cảnh sát khác tiến tới từ phía sau, vội vàng hét lên.
“Đồng chí cảnh sát, các anh nhất định phải giải quyết cho chúng tôi!”
Người đến là Trần Thao - trưởng đồn cảnh sát ngoại ô, hai tháng trước, chính anh ta là người đã ra quân giải quyết vụ Chu Yến Ninh nhảy lầu, căn cứ theo kinh nghiệm nhiều năm phá án của anh ta, anh ta suy đoán trong vụ án Chu Yến Ninh nhảy lầu có tồn tại điểm đáng ngờ, nhưng có tra thế nào cũng không thể tìm ra nguyên nhân.
Sau đó, vì gia đình Chu Yến Ninh đã nhận một khoản tiền bồi thường lớn nên họ đã nhiều lần thúc giục kết thúc vụ án, hết khóc lóc lại gây rối, không lại dọa treo cổ tự tử, anh ấy bị gia đình này quấy rầy đến nỗi không còn cách nào khác, lại không điều tra ra chứng cứ, nên không thể không khép lại vụ án này.
Trần Thao nhìn về phía Vương Tùng Cập và Lộ Giang Dân: “Viện trưởng Vương, bác sĩ Lộ, nhanh như vậy chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Vương Tùng Cập nhìn thấy Trần Thao đến, thầm mắng một tiếng đen đủi.
Trần Thao cười nhạt: “Tuy rằng chưa bắt được Tam Đao và Đại Dũng, nhưng cũng không sao cả, chúng tôi đã phát hiện ra những manh mối khác tại bệnh viện. Viện trưởng Vương, bác sĩ Lộ, mời hai vị tới sở cảnh sát với chúng tôi một chuyến!”
Trần Thao vừa dứt lời, lập tức có cảnh sát tiến lên xách hai người nằm trên mặt đất đứng dậy, hai gã này đau đớn kêu gào liên tục.
“Trần Thao, anh mặc kệ An Thành và những cảnh sát khác hành hung chúng tôi, tôi phải tố cáo anh!”
Trần Thao rất ân cần lấy điện thoại di động ra đưa cho gã ta: “Viện trưởng Vương, mời ông trực tiếp nhấn phím 1 để kết nối với đường dây nóng của giám đốc tiền nhiệm của đồn cảnh sát chúng tôi đi.”
Vương Tùng Cập mím môi, cắn răng.
Không biết từ khi nào Tể Tể đã chạy tới bên này, bé kiễng chân nhỏ, nhanh chóng nhấn phím 1.
【 Đôi lời của tác giả: Náo nhiệt không? Xuất sắc không? Thú vị không? 】
****
Bốn phía là một mảnh yên tĩnh.
Vương Tùng Cập: “…”
Trần Thao: “…”
Các cảnh sát còn lại: “…”
Tình cờ là điện thoại rất nhanh đã được kết nối.
“Sở trưởng Trần, có chuyện gì vậy?”
Tể Tể nghe được giọng nói quen thuộc, bèn cất tiếng gọi.
“Bác Hùng, là Tể Tể đây! Tể Tể và anh Tiểu Tương và Tổ Bảo Bảo bị viện trưởng xấu xa của bệnh viện Thái Hoà bắt tới đây, bác Hùng mau tới cứu chúng cháu với!”
Ở đầu dây bên kia, Hùng Kỳ vừa mới được thăng lên chức giám đốc: “…”
Bắt con gái cưng của Minh Vương ư?
Muốn nhanh chóng tới Địa Phủ báo tên đấy à?
“Cháu chờ một chút, bác Hùng sẽ tới ngay!”
Tể Tể cười rộ lên, còn không quên cất giọng ngọt ngào nhắc nhở: “Bác Hùng lái xe nhớ chú ý an toàn nhé!”
Cha nuôi Hoắc thấy thế, xoa đầu nhỏ của con gái coi như khen ngợi.
Nhưng khi nhìn thấy con gái cưng tóc tai rối bù, quần áo rách tung tóe như mảnh giẻ, ông không kìm được mà đen mặt lại.
Tuy nhiên vở kịch này vẫn chưa diễn xong, con gái cưng của ông vẫn phải duy trì tạo hình này thêm một lúc nữa!
Ông nhịn!
Trong văn phòng tiếp tục yên lặng, Vương Tùng Cập thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim mình đập mỗi lúc một nhanh hơn.
Làm sao Minh Tể Tể lại quen biết với vị giám đốc sở mới được bổ nhiệm này chứ?
Hơn nữa trong dáng vẻ còn như rất thân thiết!
Trong lúc Vương Tùng Cập ngây người, An Thành giơ tay lên ra hiệu đưa hai người này đi trước.
Cho dù có không cam lòng đến đâu, nhưng Vương Tùng Cập hai tay khó địch bốn tay, hơn nữa cả người gã lúc này đều đau nhức không thể cử động được, đành để cảnh sát túm cổ lôi xuống dưới tầng.
Nửa tiếng sau, Hùng Kỳ tới.
Ngoài ra còn có một người đàn ông trung niên khoảng 40 tuổi cũng đến cùng ông ấy.
An Thành vội tiến lên chào hỏi.
“Giám đốc Hùng, anh tới rồi.”
Nói xong, anh ta lại nhìn về phía người đàn ông trung niên đi theo sau Hùng Kỳ, chào một câu “bí thư Dương.”
Dương Hải Ba mỉm cười, xem như lời chào hỏi.
Hùng Kỳ khẽ gật đầu, rồi bước nhanh tới trước mặt Hoắc Trầm Lệnh đang bế Tể Tể và đứng giữa đám đông.
Khoảnh khắc Hùng Kỳ nhìn thấy quần áo của Tể Tể rách bươm như giẻ lau, đầu tóc rối bù như cỏ dại, lại còn thiếu mất một bên tròng mắt, khoé miệng của Hùng Kỳ co giật.
Tể Tể vui vẻ chào hỏi ông ấy, trong giọng nói non nớt của bé xen lẫn sự phấn khích.
“Chào bác Hùng ạ!”
Hùng Kỳ mỉm cười, vội bước tới và xoa đầu nhỏ của bé.
“Chào Tể Tể, Tể Tể bị thương nặng như vậy, có cần tới bệnh viện kiểm tra trước không?”
Hoắc Trầm Lệnh tiếp lời: “Chúng tôi đã sắp xếp bác sĩ gia đình tới đây rồi.”
Hùng Kỳ cười ha hả, với tình huống này của Tể Tể, có lẽ chỉ có bác sĩ gia đình mới điều trị được, còn bác sĩ bình thường sẽ bị dọa sợ chết khiếp.