Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1101:

Một cước đá ra, Kế Nguyên Tu không nhịn được mà cất tiếng rên rỉ.

Tương Tư Hoành nhìn thấy thế, vội kéo cậu ấy ngã trên ván cửa.

“Hu hu hu… Tổ Bảo Bảo, anh không sao chứ? Chân anh bị làm sao à? Bọn họ đánh gãy chân của anh rồi sao?”

Kế Nguyên Tu nhắm mắt lại, khóe miệng co giật, xấu hổ kêu lên.

“… Anh… anh…”

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên sủng sốt, cuối cùng anh ta cũng hiểu ra.

Làm như không nghe thấy tiếng la hét của hai đứa trẻ phía sau, cũng gia nhập đội ngũ đánh Vương Tùng Cập.

“Thân là một viện trưởng mà không có y đức thì thôi, ấy vậy mà còn tàn nhẫn xuống tay với một đứa nhỏ mới có ba tuổi rưỡi như vậy, lương tâm của ông để ở đâu?”

“Bảo người bắt cóc con trai tôi và mấy bạn nhỏ của nó, để xem tôi có đánh chết ông không!”

An Thành cùng vài đồng nghiệp chuẩn bị kéo người ra, thế nhưng họ lại không chịu nổi tiếng khóc lóc đến là thê thảm của hai đứa nhỏ ở đằng kia.

Trương Ngọc chạy tới trước, nữ cảnh sát nhìn thấy cảnh này cũng đi theo.

Tương Tư Hoành ôm cánh tay Trương Ngọc bò dậy, sau đó lại chạy về phía trước, vừa chạy vừa gào khóc giận dữ.

“Hu hu hu… Ai móc mắt của Tể Tể, tôi liều mạng với người đó! Hu hu hu! Trả lại mắt cho Tể Tể đây!”

Tương Tư Hoành tuy nhỏ con nhưng được cái tốc độ rất nhanh, chẳng mấy chốc cậu nhóc cũng đã gia nhập vào đội hành hung Vương Tùng Cập.

An Thành và những người khác sợ cậu nhóc sẽ bị ngộ thương, nên họ chẳng quan tâm tới Vương Tùng Cập bị đánh mà vội kéo Tương Tư Hoành ra.

Ấy vậy mà đứa nhóc này nhìn thấy gầy yếu, không ngờ được sức lại rất khoẻ.

Ban đầu họ cử một người kéo cậu nhóc ra, nhưng không thể kéo nổi.

Lúc sau, vài người cùng nhau kéo cương thi nhỏ ra, đúng lúc này một đứa nhỏ khác lại che mặt chạy tới.

Các đồng chí cảnh sát vốn dĩ đã khống chế được tất thảy, nhưng bây giờ cũng phải luống cuống tay chân.

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đứng ở cửa: “…”

Viện trưởng Vương đối diện với nồi lẩu này… có gọi đây là chuyện lố bịch cũng chẳng quá!

Rốt cuộc, ngoại trừ công chúa nhỏ của Địa Phủ ra, ai có thể móc được tròng mắt của cô bé chứ!

Nhưng cả hai cha con vua cương thi và cương thi nhỏ đều đã lao lên, công chúa nhỏ lại tự móc một bên mắt ra, nếu hai yêu quái nhỏ như chúng không xông lên thì có vẻ không được hợp lý!

Vì thế, biết rõ Vương Tùng Cập đang phải đội một cái nồi rất lớn, nhưng Thỏ Đen và Hổ Nhỏ vẫn gia nhập chiến trường.

Các chú cảnh sát thấy cả những động vật nhỏ cũng gia nhập chiến trường, càng thêm bó tay bó chân.

“Mấy đứa nhỏ cẩn thận đấy!”

“Mau! Mau ngăn bọn nhỏ lại!”

“Ôi! Thỏ con và mèo con từ đâu ra thế này? Cẩn thận đừng dẫm phải bọn chúng!”

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”

Cho dù các người đã chết hết rồi, chúng tôi vẫn còn sống rất tốt đấy!

“Ai da, đừng đánh bọn nhỏ! Hai đứa nhỏ chạy qua rồi, giữ chặt chúng lại!”

“Đội trưởng An, tôi không thể giữ được nữa, sức của bọn nhỏ này cứ ngày một mạnh…”

Lộ Giang Dân ở trong phòng ngủ chuẩn bị tìm cơ hội rời đi, dù sao tên này cũng là cánh tay đắc lực của Vương Tùng Cập, ngày thường cũng nhận được không ít tiền từ gã ta.

Kết quả, gã vừa mới bước được một bước, dường như đã đụng phải thứ gì đó.

Gã vừa mới cúi đầu, bỗng đối diện với một con ngươi to cũng đang trừng trừng nhìn vào mình.

Lộ Giang Dân: “… A a a a! Quỷ!”

Âm thanh của gã vô cùng sợ hãi, dù sao gã cũng biết được không ít chuyện nội bộ trong bệnh viện, vì thế liền cho rằng bùa bình an trên người mình đã mất hiệu lực, sợ tới mức đánh đá lung tung.

Gã mới vừa chạy ra, Tương Uyên đã trực tiếp duỗi tay kéo Lộ Giang Dân vào đánh luôn một thể.

Lộ Giang Dân: “Không liên quan gì đến tôi hết, tôi không biết cái gì cả, đừng đánh tôi! Tôi là bác sĩ! Là bác sĩ mà… a a a! Đau quá! Đồng chí cảnh sát, cứu tôi với!”

Đáp lại gã chỉ là một trận đánh đấm, Hoắc Trầm Huy và Tương Uyên và hai đứa nhỏ khác đã nhân cơ hội này để rời khỏi hiện trưởng quần ẩu.

Khi các đồng chí cảnh sát khác chạy tới, họ đứng trước cửa nhìn tình cảnh hỗn loạn trước mắt mà sợ ngây cả người.

Hoắc Trầm Lệnh ôm Tể Tể vẫn luôn đứng trong phạm vi an toàn, thấy có các đồng chí cảnh sát khác tới, ông ấy bèn ho khan thật mạnh, trên khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng dường như có một tia tức giận đang cố gắng kìm nén.

Dường như ông ấy chưa bao giờ ra tay đánh người, đó là vì ông ấy vẫn luôn nhớ luật pháp của đất nước!

“Anh, anh Tương, bình tĩnh một chút, đừng đánh nữa, giao cho cảnh sát xử lý đi!”

Mấy người An Thành: “Đúng, đúng, đúng! Đừng đánh nữa! Nếu còn đánh nữa sẽ xảy ra án mạng đấy, lúc đó mọi người dù có lý cũng sẽ biến thành không lý.”

Hoắc Trầm Huy thu tay.

Tương Uyên dừng chân.

Tương Tư Hoành lau mặt để khiến mình trông càng thêm bê bết hơn.

Kế Nguyên Tu có chút xấu hổ, chỉ cúi đầu nhìn sàn nhà dưới chân.

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ nhìn nhau, run bần bật mà co người bên chân của Kế Nguyên Tu.

Cơ hội đấy!

Đúng là không phụ lòng yêu quái có tâm mà!

Ngay khi chúng vừa muốn nhân cơ hội này để trò chuyện tình cảm với Tổ Linh đại nhân, Tương Tư Hoành tựa như nhớ tới chúng nó, vội cúi người bế hai đứa nó lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free