Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1100:
Đồng tử của Vương Tùng Cập giãn ra hết cỡ, mãi mà không tìm được giọng của mình.
“Mày… mày… mày…”
Bởi vì quá khiếp sợ và kích động, Vương Tùng Cập liên tiếp nói ra ba từ “mày”, nhưng vẫn chẳng thể nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Tể Tể nằm trên vai An Thành, nhỏ giọng thút thít.
“Chú cảnh sát ơi, Tể Tể không nói dối đâu, lời Tể Tể nói chính là sự thật… hu hu hu…”
Lần đầu tiên giả vờ yếu đuối, nên Tể Tể chưa kịp thích ứng.
Cuối cùng bé nghĩ đến các bạn nhỏ hay khóc ngao ngao ở trường mầm non, vì thế bé học theo các bạn nhỏ ấy, khóc lóc đòi tìm cha.
“Oa oa oa… Tể Tể muốn đi tìm cha! Hu hu hu…”
“Cha ơi ~ hu hu hu ~ có người bắt nạt Tể Tể ~”
…
An Thành và những người khóc nghe thấy tiếng khóc nức nở của bé, vô cùng đau lòng.
“Tể Tể ngoan, các chú cảnh sát đưa cháu đi tìm anh Tiểu Tương và Tổ Bảo Bảo của cháu nhé, các chú sẽ đưa cháu đi tìm họ ngay.”
Tể Tể lập tức ngẩng đầu lên: “Thật sao?”
An Thành đối diện với hốc mắt đen sì của bé, thậm chí còn có thể nhìn thấy thịt non bên trong hốc mắt, tim anh ta như bị dao cắt.
“Nhưng mà trước đó, Tể Tể à… Chú đưa cháu đi tìm bác sĩ để khám mắt trước đã nhé.”
Tể Tể: “…”
Bé có thể tự chữa mắt cho mình được mà.
Chỉ cần tóm lấy con ngươi kia rồi ấn nó vào lại hốc mắt là được.
Tể Tể vội vàng lắc đầu: “Không, không, không cần! Tể Tể không cần đi khám mắt, Tể Tể phải về nhà! Tể Tể muốn tìm cha! Hu hu hu…Oa oa oa…”
Sợ chú cảnh sát sẽ đưa mình đi khám mắt thật, lúc này Tể Tể tỏ ra nóng nảy, cũng không giả vờ yếu đuối nữa, mà khóc ngao ngao đòi tìm cha.
Đúng lúc đó, Hoắc Trầm Huy, Hoắc Trầm Lệnh và Tương Uyên “vội vàng” dẫn theo Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu, Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ lao tới dưới sự bảo vệ của các cảnh sát còn lại.
Họ còn chưa bước vào văn phòng đã nghe thấy tiếng gào khóc đòi tìm cha của Tể Tể, trong lòng Hoắc Trầm Lệnh không khỏi hoảng hốt, ông vội lao vào bên trong.
“Tể Tể, cha tới rồi!”
Nhìn thấy cha nuôi đã tới, Tể Tể trượt ra khỏi vòng tay của An Thành y hệt như con cá trạch, sau đó bé cất đôi chân ngắn nhỏ chạy lon ton tới trước mặt cha nuôi.
Hoắc Trầm Lệnh vừa lúc cúi xuống, hai tay luồn xuống dưới nách bé rồi bế Tể Tể lên.
“Tể Tể!”
Cha nuôi Hoắc bế con gái lên, rồi vội vàng kiểm tra tình trạng thể chất của con gái mình.
Mặt mũi bầm tím, còn thiếu mất một bên con ngươi!
Cha nuôi Hoắc: “…”
Cha nuôi Hoắc còn chưa kịp nổi giận vì đau lòng, Tể Tể đã ôm chặt lấy cổ của cha nuôi, ghé sát bên tai ông nói nhỏ.
“Cha ơi, Tể Tể tự làm ra đấy, không hề đau một chút nào cả.
Một bên con ngươi của Tể Tể đang ở dưới cánh cửa của phòng nghỉ kia kìa, cũng là Tể Tể tự moi ra!”
Cha nuôi Hoắc: “…”
Con gái cưng à, con cứ chờ cha bùng nổ trước rồi hãy nói sau có được không!
Nếu không, cha cũng thấy ngại khi ném cái nồi này lên trên đầu Vương Tùng Cập đấy!
Hoắc Trầm Huy cùng Tương Uyên chạy vào sau, thấy Tể Tể thiếu mất một bên tròng mắt, một người giật giật khóe miệng, một người lộ ra vẻ tràn đầy nghi hoặc.
Tương Uyên vô thức hỏi: “Tể Tể, một bên tròng mắt của cháu đâu rồi?”
Không phải đứa nhỏ này mải chơi quá, đến nỗi làm rơi mất một bên tròng mắt rồi đó chứ?
Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên phản ứng lại, trên mặt lộ tức giận, lập tức nhào về phía Vương Tùng Cập, ông ấy không ngừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay vào phần mông đang đau đớn của Vương Tùng Cập, vừa đánh đấm, Hoắc Trầm Huy vừa phẫn nộ gào lên.
“Vương Tùng Cập, trả lại con mắt cho cháu gái tôi!”
“Cái tên tâm tư đen tối này! Cháu gái tôi mới có ba tuổi rưỡi, vậy mà ông dám móc một con mắt của con bé! Đồ cặn bã! Đồ bại hoại! Tôi đánh chết ông!”
…
****
Hoắc Trầm Huy ra đòn rất nhanh, hơn nữa ông ấy từ nhỏ đã bị ăn đòn của ông nội Hoắc, nên biết đánh vào đâu sẽ gây đau đớn nhưng không để lại vết thương rõ ràng, vì thế ông ấy cũng ra sức mà đánh.
Vương Tùng Cập đau đớn kêu la thảm thiết.
Thậm chí gã ta còn chưa kịp phản ứng lại, đã bất ngờ bị ai đó đánh rồi.
Gã chỉ có thể vừa trốn tránh vừa giải thích.
“Không phải tôi! Không phải tôi làm! Thật sự không phải tôi mà! Ôi ôi ôi… đau đau đau! Đồng chí cảnh sát, cứu tôi với… ôi ôi ôi!”
An Thành và các đồng chí cảnh sát khác nhìn thấy cảnh này, trong lòng ai cũng vui mừng.
Tuy nhiên bởi vì chức trách, nên họ không thể thực sự mặc kệ được.
Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu thấy thế, mắt Tương Tư Hoành xoay vòng, rồi đột nhiên ôm bụng kêu la.
“Hu hu hu… Chú cảnh sát ơi, cháu đau bụng quá!”
Vừa kêu la đau đớn, cậu nhóc vừa quay sang nhìn Kế Nguyên Tu, trên mặt viết rõ: “Diễn đi, diễn đi”!
Kế Nguyên Tu không thể giả vờ đau bụng, chỉ yên lặng giả vờ ngất xỉu, đó cũng là giới hạn lớn nhất của cậu ấy rồi.
Rốt cuộc cậu ấy cũng là Tổ Linh đại nhân đã sắp hai ngàn tuổi rồi!
Khó có thể gây náo loạn như một đứa trẻ ba, bốn tuổi được!
Tương Tư Hoành dường như biết được Kế Nguyên Tu không thể buông bỏ sĩ diện, bèn giơ một chân đạp lên mu bàn chân của cậu ấy.
Thậm chí cậu nhóc còn vận dụng sức mạnh của cương thi.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ