Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1108:
Ngoài miệng vẫn không hề nhàn rỗi, anh ta nói một hơi thật dài.
“Cửu Phượng, có phải đêm qua khi tập luyện cùng với Minh Tể Tể, cái đầu nhỏ của anh đã bị đập hỏng nên chưa kịp mọc lại hay không? Nếu Minh Tể Tể chết đi, dù con trai tôi không đánh chết tôi, thì cả đời này nó cũng sẽ không bao giờ qua lại với tôi nữa!”
“Anh muốn tìm đường chết thì cũng đừng kéo tôi theo! Tuy rằng tôi không sợ chết, nhưng tôi lại sợ mất đi con trai của mình!”
Cửu Phượng: “Tương Uyên, anh…”
Tương Uyên không muốn nói nhảm với một con Chim Chín Đầu đầu óc không tỉnh táo này, lập tức mở loa ngoài ra, từ đầu dây bên kia truyền tới giọng nói ngọt ngào của Tể Tể.
“Bác Tương, bác và Cửu Phượng đang nói cái gì thế?”
Cửu Phượng: “…”
Tương Uyên!!!!
****
Ở đầu bên kia của điện thoại, Tể Tể đang ngồi trong xe, bé đã sớm nghe thấy tiếng báo tít tít tít từ điện thoại di động.
Hoắc Trầm Huy mỉm cười: “Tể Tể, bác Tương ngắt điện thoại rồi.”
Tương Tư Hoành lập tức nói tiếp: “Tể Tể, em chờ một chút, anh sẽ lập tức gọi điện thoại lại cho cha anh.”
Hoắc Trầm Lệnh liếc nhìn bọn trẻ qua kính chiếu hậu: “Không cần đâu, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ đến đồn cảnh sát, chúng ta đi lấy con ngươi cho Tể Tể trước đã.”
Tể Tể gật đầu thật mạnh, giọng nói của bé rất khẩn trương.
“Đúng, đúng, đúng! Con ngươi lúc chạy trốn sẽ có thể vui chơi hết mình, không thể để nó doạ các chú cảnh sát được.”
Sắc mặt Kế Nguyên Tu rất nghiêm túc, dù cậu ấy có dáng vẻ của một cậu bé năm tuổi, nhưng lại mang vẻ mặt chẳng khác gì một ông cụ non.
“Tể Tể, vì sao con ngươi của em có thể hành động độc lập được chứ?”
Tể Tể rất kinh ngạc mà nhìn về phía Kế Nguyên Tu: “Tổ Bảo Bảo, chẳng lẽ con ngươi của anh không thể tự chơi một mình được sao?”
Kế Nguyên Tu: “…”
Tất nhiên là không thể rồi!
Cậu nghiêng đầu nhìn về phía Tương Tư Hoành ngồi bên cạnh: “Tiểu Tương, em cũng có thể sao?”
Tương Tư Hoành xấu hổ gãy gãy ót, mỉm cười lắc đầu.
“Không thể! Em là cương thi, nếu tứ chi của em tách khỏi cơ thể, chúng sẽ lập tức biến thành vật chết.”
Tương Tư Hoành nói xong, cười tủm tỉm mà nhìn về phía Tể Tể, ánh mắt kia đầy vui mừng và ngưỡng mộ.
“Vậy nên, Tể Tể vẫn là người lợi hại nhất! Em phải học tập theo Tể Tể!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cậu ấy có cần nói cho cương thi nhỏ này biết, sở dĩ con ngươi của Minh Tể Tể có thể hoạt động độc lập, là bởi vì bé căn bản không phải là con người, mà bé là tà vật tới từ Địa Phủ.
Còn cương thi, dù có tu luyện tới mức mạnh mẽ ra sao, tựa như cương thi nhỏ này, nhưng bởi vì bản thân của cương thi vốn là vật đã chết, cho nên những bộ phận của chúng một khi rời khỏi cơ thể đều sẽ thành vật chết.
Trong khi ba bạn nhỏ trò chuyện, Hoắc Trầm Lệnh lái xe, Hoắc Trầm Huy ngồi ở ghế phụ suy nghĩ những lời Cửu Phượng nói với Tương Uyên truyền tới trong điện thoại.
Cho nên… Trông vẻ bề ngoài của con chim vạn năm kia nhìn thì thành thật, nhưng thật ra tâm tư của nó thì rất nhiều, đúng không?
Mà ý định lớn nhất của nó chính là muốn giết chết Tể Tể?
Ý thức được điều này, Hoắc Trầm Huy nhanh chóng nhìn về em trai đang lái xe.
Hoắc Trầm Lệnh vừa lúc nghiêng đầu nhìn về phía ông ấy, khi ánh mắt của hai anh em đối diện nhau, Hoắc Trầm Huy có thể nhìn thấy một tia lạnh lẽo chưa từng có xuất hiện trong mắt của em trai mình.
Ha ha!
Ngày lành của con chim vạn tuổi kia tới rồi!
…
Xe dừng lại bên ngoài đồn cảnh sát, trước khi Tể Tể xuống xe, bé đã cảm nhận được con ngươi của mình đang nhảy nhót lung tung, hình như nó có vẻ rất kích động.
Cùng lúc đó, các bác sĩ trong phòng xét nghiệm đều luống cuống tay chân, chẳng mấy chốc, toàn bộ phòng xét nghiệm đều hỗn loạn.
Một bác sĩ mới lấy con ngươi này từ trong túi ra, còn chưa kịp kiểm tra thì con ngươi này đã bắt đầu nhảy tưng tưng, rồi bỏ chạy, nhỉ?
Đúng vậy!
Có vẻ như nó đã chạy trốn rồi!
Đó chính là bằng chứng đấy, bác sĩ phòng xét nghiệm vội vàng đuổi theo và muốn bắt nó, kết quả con ngươi này nhảy rất nhanh, lại chuyên chọn những nơi có nhiều đồ mà chạy tới.
Lộc cộc!
Lộc cộc!
Trong phòng xét nghiệm có nhiều chai lọ, chỉ trong chớp mắt, toàn bộ đồ dùng, dụng cụ xét nghiệm được đựng trong hộp đều nằm rải rác trên sàn.
Đặc biệt là những chai lọ đổ ra, vỡ thành từng mảnh.
Bác sĩ phòng xét nghiệm sắp phát điên rồi.
Anh ta thậm chí còn quên mất nỗi sợ hãi của mình, gân cổ hét ra bên ngoài.
“Có người không? Mau vào đây giúp tôi một chút! Con ngươi này còn sống, nó đang chạy loạn khắp nơi đây này!”
Các đồng chí cảnh sát đang bận rộn làm việc ở bên ngoài, nghe được lời của bác sĩ kia thì đều không nhịn được mà cười rộ lên.
“Chắc gần đây áp lực công việc của bác sĩ Lâm quá lớn, nên xuất hiện ảo giác sao?”
“Có thể đấy! Dù sao gần đây cũng có mấy vụ mất tích, có rất nhiều mẫu vật cần phải xét nghiệm, nghe nói anh ấy đã làm xét nghiệm suốt một ngày một đêm rồi.”
“Con ngươi? Con ngươi từ đâu ra thế?”
“Mang từ bên bệnh viện Thái Hoà về đấy, phải có đến tám, chín phần là từ trên người bị hại nào đó rồi.”
Có đồng chí cảnh sát vừa quay về từ bệnh viện Thái Hoà lập tức nghĩ đến Minh Tể Tể bị móc mất một bên mắt, nhịn không được mà tức giận mắng Vương Tùng Cập.