Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1097:
Chu Yến Ninh chính là nữ bác sĩ bị rơi từ tòa nhà này xuống đất vào hai tháng trước.
Trương Ngọc như rơi vào hầm băng.
****
Tể Tể trống trong ngăn tủ tuy nghe không hiểu hai người kia nói cái gì, nhưng bé luôn chú ý đến những thay đổi trong cảm xúc của dì xinh đẹp, chỉ trong nháy mắt, bé đã nhận ra dì xinh đẹp đang bị bắt nạt.
Tể Tể mím mím miệng nhỏ, lục túi quần rách rưới của mình, nhưng rồi bé phát hiện ra, túi quần của mình trống trơn, chẳng có gì cả.
Suy nghĩ một lúc, bé chọn cách đơn giản trực tiếp là móc một bên con ngươi to tròn của mình ra, lặng lẽ thả nó ra sau ván cửa.
“Tiểu Cầu Cầu, làm việc đi!”
Con ngươi kích động đến nỗi tung tăng nhảy nhót, vui sướng mà chui ra khỏi tủ, lăn thẳng tới chỗ Vương Tùng Cập.
Đúng lúc điện thoại của Vương Tùng Cập reo lên, gã ta chắc chắn Trương Ngọc đã là con cá nằm trên thớt của mình, từ nay cũng chỉ có thể để mặc cho gã xâu xé, nên không thèm để ý tới cô ấy nữa.
Sau khi dùng ánh mắt tục tĩu liếc nhìn cô ấy thêm một lần nữa, bèn xoay người đi về phía bàn làm việc, ngồi xuống ghế làm việc với tư thế rất nhàn nhã và thoải mái.
Gã ta vô cùng cảnh giác, cho dù là người trong nhà gọi điện thoại tới, gã vẫn sử dụng máy đổi giọng nói như cũ.
Giọng nói đó là giọng trầm thấp và gợi cảm của một người đàn ông trưởng thành, khiến Tể Tể trốn trong tủ sách cũng phải nhẹ nhàng ngoáy lỗ tai.
Bé không biết có thứ như máy đổi giọng tồn tại trên đời, còn hốt hoảng cho rằng viện trưởng xấu xa kia chẳng lẽ là yêu quái?
Tể Tể ngồi ở trong ngăn tủ, ra lệnh cho con ngươi to.
“Lát nữa mày nhớ để mình lộ rõ một chút, để cho ông ta thấy!”
Con ngươi to tròn đang lăn dọc theo chân tường chuẩn bị tới gần Vương Tùng Cập lập tức nhận được lệnh và phản hồi, tốc độ của nó trở nên nhanh hơn.
Vương Tùng Cập hoàn toàn không hay biết gì cả, mà vẫn hỏi người ở phía đầu dây bên kia.
“Tìm được chưa?”
Giọng nói của người ở đầu dây bên kia vô cùng khẩn trương: “Viện trưởng Vương, người của chúng ta đã tìm thấy Đại Dũng và Tam Đao ở bãi đậu xe riêng của bệnh viện.”
Vương Tùng Cập vừa lòng gật đầu: “Tìm được là tốt rồi, nói với bọn chúng, lần sau bọn chúng đưa người về mà còn chơi trò trốn tìm chạy lung tung như thế nữa, hai đối tượng thí nghiệm tiếp theo chính là bọn chúng!”
Người ở đầu dây bên kia vội vàng giải thích.
“Không phải, không phải, Viện trưởng Vương, là như thế này, hai người Đại Dũng cùng Tam Đao đều bị thương nặng, cảnh sát sắp tới bên này rồi, chúng tôi muốn cản nhưng không được.
”
Vương Tùng Cập không thể tin nổi mà ngồi thẳng người: “Bên kia có trận pháp do đại sư bố trí rồi, cảnh sát căn bản không thể nào phát hiện ra được đâu!”
Tiếp theo đó Vương Tùng Cập lại truy hỏi: “Thế ba đứa nhỏ bọn chúng mang về đâu rồi?”
Giọng nói của người ở đầu dây bên kia bắt đầu run rẩy.
“Không… Không biết, chúng tôi không tìm thấy bọn nhỏ đâu cả.”
Vương Tùng Cập: “…”
Người ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục nói.
“Tôi… Tôi cũng…”
Ngay sau đó, một giọng nói lạnh lùng và nghiêm khắc vang lên từ đầu bên kia điện thoại.
“Bỏ điện thoại xuống, giơ tay lên!”
Vương Tùng Cập: “…”
Nghe thấy âm báo truyền tới từ điện thoại, phản ứng đầu tiên của Vương Tùng Cập là lập tức tắt điện thoại, lấy sim điện thoại ra và ném vào trong bồn cầu ở phòng nghỉ.
Gã ta nhận ra, bệnh viện đã gặp phải vấn đề nghiêm trọng.
Nếu không xử lý tốt, một khi cảnh sát nhúng tay vào chuyện của Đại Dũng và Tam Đao, nhất định họ sẽ càng phát hiện ra nhiều điều hơn.
Vương Tùng Cập chống tay lên hông, nhanh chóng xoay ghế làm việc và ngồi xuống, ngay lúc gã ta chuẩn bị dùng một chiếc điện thoại khác để gọi cho đám tay sai xử lý Đại Dũng và Tam Đao trước khi cảnh sát tới thẩm vấn bọn họ, trên mông gã ta bỗng truyền tới một cơn đau dữ dội.
“Ối!”
Mông gã ta như bị kim đâm, vội đứng phắt dậy, hai tay che mông. Vương Tùng Cập đã hơn 50 tuổi, lại cùng vẻ mặt vặn vẹo mà quay đầu nhìn lại chiếc ghế.
Trên ghế rỗng tuếch, Vương Tùng Cập lại nhanh chóng xoa mông của mình.
Trên tay của gã ta có thứ gì đó nhão nhão dính dính, khi rút lại, khuôn mặt của gã ta gần như đã vặn vẹo.
Máu dính đầy tay!
Tuy nhiên trên mông gã ta trừ cảm giác đau nhức thì chẳng có vết thương gì cả.
Tình huống này là thế nào?
Trước tiên gã ta nhìn về phía Trương Ngọc đang ngơ ngác, từ phản ứng đầu tiên của Trương Ngọc, hiển nhiên chuyện này không liên quan gì đến cô ấy.
Cũng đúng!
Trương Ngọc mới đến đây được bao lâu chứ, nếu có đầu óc để âm mưu hãm hại gã ta, cũng không đến mức bị gã ra tay dễ dàng như vậy!
Ở trong tủ, ánh mắt của Tể Tể nhìn xuyên qua cửa tủ, hướng về phía ống quần của Vương Tùng Cập, giơ ngón tay cái lên với con ngươi đã hoá nhọn.
Con ngươi còn lại trong hốc mắt cũng bắt đầu chuyển động, rõ ràng nó cũng muốn đi, Tể Tể liền vỗ nhẹ vào nó.
“Một đứa đã được thả ra ngoài, mày không thể đi nữa, nếu không Tể Tể sẽ bị mù!”
Vương Tùng Cập lập tức ấn vào nút liên lạc trên chiếc điện thoại bàn nội bộ được đặt trên bàn làm việc: “Bảo Lộ Giang Dân mang hòm y tế tới đây, ngay lập tức!”
Nói xong gã ta lập tức treo máy, rồi lại lấy ra một chiếc di động khác từ trong ngăn kéo và bắt đầu bấm số.