Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1096:
Trương Ngọc cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe được nửa câu đầu, tuy nhiên, khi nghe được nửa câu sau, trái tim của cô ấy như thình lình dâng lên tới tận cổ họng.
“Cháu nói cái gì? Vương Tùng Cập đã từng gặp cháu? Cháu còn chào hỏi với ông ta?”
Tể Tể nhìn thấy sự sợ hãi và lo lắng từ trong mắt của dì xinh đẹp, bé vội vàng rúc vào người cô ấy, nhẹ nhàng ôm lấy cô ấy rồi cũng nhanh chóng buông ra.
“Đúng vậy, nhưng mà dì xinh đẹp cứ yên tâm, trước khi chú cảnh sát tìm thấy Tể Tể, ông ta nhất định sẽ không tìm được Tể Tể đâu.”
Trương Ngọc thậm chí không quan tâm đến sự khó chịu ở khắp nơi trên cơ thể, não bộ của cô ấy nhanh chóng xoay chuyển.
Dường như nghĩ đến điều gì đó rất khủng khiếp, thậm chí cô ấy còn lẩm bẩm thành tiếng.
“Không được! Dựa theo cách nói của Tể Tể, là ông ta đã sai người bắt cháu tới đây. Bây giờ cháu mất tích, nhất định ông ta sẽ cho người lục tung cả bệnh viện!”
“Toàn bộ bệnh viện này đều là của ông ta, đây là địa bàn của ông ta, hơn nữa bảo vệ tuần tra bệnh viện phần lớn đều là người do ông ta thuê từ bên ngoài, dùng giá cao để bọn họ sẵn sàng bỏ mạng, bọn họ… bọn họ…”
Những lời sau đó có chút máu me, Trương Ngọc suy xét đến cô bé trước mặt mình mới chỉ khoảng ba, bốn tuổi, cho nên lập tức nuốt ngược lời trở về.
“Không được, Tể Tể, cháu không thể tiếp tục trốn ở chỗ này nữa, quá nguy hiểm, dì lập tức đưa cháu ra ngoài ngay.”
Cô ấy vừa mới dứt lời, bên ngoài hành lang đã truyền tới tiếng bước chân rõ ràng, cùng với giọng nói hung bạo của Vương Tùng Cập.
“Không tìm được? Đào ba thước đất cũng phải tìm ra cho tao, dù sống hay chết tao cũng không quan tâm!”
“Nhớ kỹ! Không được phép để lại bất cứ dấu vết gì, cảnh sát sắp tới đây rồi!”
Sau khi cúp điện thoại, Vương Tùng Cập lập tức đẩy cửa văn phòng ra.
Khoảnh khắc gã ta nhìn thấy Trương Ngọc, sự tức giận trong mắt gã ta càng rõ ràng hơn.
“Vì sao cô vẫn còn ở chỗ này?”
Trương Ngọc nghĩ đến Tể Tể đang trốn trong ngăn tủ, trái tim không kìm được mà đập loạn xạ, cô ấy đóng cửa tủ và chạy đến ghế sô pha trước khi Vương Tùng Cập bước vào, lập tức giả vờ ngồi trên ghế sô pha, vừa lau nước mắt vừa run run rẩy rẩy sửa sang lại quần áo.
Khoảnh khắc cô ấy nhìn thấy Vương Tùng Cập, hình ảnh ghê tởm về việc gã ta làm nhục mình lại lần lượt hiện ra trong đầu cô.
Cô ấy ước mình có thể lao tới và trực tiếp giết chết lão già độc ác và khốn nạn đến cực điểm này.
Vương Tùng Cập nhìn lại, bỗng nhiên nở nụ cười cực kỳ tục tĩu.
“Sao nào, vừa rồi còn chưa sướng sao…”
Trương Ngọc sợ lời nói bẩn thỉu của Vương Tùng Cập làm bẩn lỗ tai của bạn nhỏ, nên nhanh chóng ngắt lời của gã ta.
“Viện trưởng Vương, chuyện hôm nay tôi sẽ xem như chưa từng xảy ra, nhưng xin hãy ông hãy bảo bộ phận nhân sự phê duyệt đơn xin từ chức của tôi, hôm nay tôi sẽ rời khỏi đây ngay!”
Vương Tùng Cập cười rất bỉ ổi, chậm rãi đi tới trước mặt Trương Ngọc.
Khi gã đưa tay ra muốn chạm vào mặt cô ấy, Trương Ngọc đã né tránh.
Vương Tùng Cập cũng không thèm để ý, cười tủm tỉm mà lấy di động ra.
“Tiểu Ngọc, tôi cho cô xem thứ này trước, nếu xem xong rồi cô vẫn còn muốn từ chức, tôi đảm bảo sẽ không ngăn cản, xét cho cùng tôi cũng là một vị viện trưởng vô cùng thân thiện, tử tế và dễ nói chuyện!”
Trương Ngọc nhíu mày, trực giác của cô ấy cảnh báo có điều không ổn.
Chờ đến khi cô ấy nhìn thấy đoạn video bản thân bị xâm hại trong điện thoại của Vương Tùng Cập, sự xấu hổ, giận giữ, căm hận… đủ loạn cảm xúc dâng lên, đầu óc cô ấy trống rỗng trong vài giây.
Không đợi Vương Tùng Cập nói gì, Trương Ngọc sau khi bình tĩnh lại đã tát cho gã ta một cái.
Phản ứng đầu tiên của cô ấy là không thể để cho đứa nhỏ trốn trong tủ sách kia nghe được những âm thanh tục tĩu như vậy.
Cô ấy đã bị một khối u ác tính như Vương Tùng Cập huỷ hoại rồi, cô ấy không thể để gã ta huỷ hoại thêm một đứa nhỏ mới ba, bốn tuổi đơn thuần ngây thơ.
Cho dù có lẽ đứa bé kia chưa biết gì cả.
Nhưng cô cũng không cho phép nảy sinh dù chỉ một phần vạn khả năng!
Ngay khi Trương Ngọc giơ tay ra, Vương Tùng Cập đã tắt video và thu lại điện thoại, nụ cười trên mặt gã ta tắt dần, ánh mắt tham lam quét khắp cơ thể cô ấy.
“Thế nào? Tiểu Ngọc, bây giờ cô còn muốn tôi gọi điện luôn cho bộ phận nhân sự để xử lý thủ tục từ chức cho cô nữa không?
Trương Ngọc tức giận đến mức cảm thấy ngực mình đau đớn dữ dội, Vương Tùng Cập nhìn cô ấy, nhân lúc Trương Ngọc đang tức giận mà vươn móng heo ra sờ soạng khắp người cô ấy.
Sau khi phản ứng lại, Trương Ngọc giơ tay muốn tát Vương Tùng Cập một cái, nhưng lại bị gã ta tóm lấy cổ tay.
“Trương Ngọc, tôi nói này, đừng có cho mặt mũi còn không cần! Ông đây vẫn nói câu đó, ông đây nhìn trúng cô là vinh hạnh của cô! Thức thời thì ngoan ngoãn ở lại bệnh viện cho tôi, chờ đến khi ông đây yêu cầu thì tắm rửa sạch sẽ mà lăn tới đây hầu hạ ông, nếu không…”
Gã ta lạnh lùng nheo mắt lại, ánh mắt gã lúc này còn độc ác và âm hiểm hơn cả rắn độc.
“Cô chính là Chu Yến Ninh tiếp theo!”