Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1095:
Tể Tể ngoan ngoãn ngồi sau tủ sách, khiến mình thoạt trông khá đáng thương, bé tự véo má trái của mình một cái, rồi lại tự véo má phải.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn trong nháy mắt trở thành màu xanh tím.
Bé tháo ra hai bím tóc nhỏ mà Cửu Phượng cột được sáng hôm nay, sau đó lại xoa đầu mình thêm vài lần nữa.
Sau khi cúi đầu nhìn bộ quần áo trên người mình, Tể Tể khẽ chớp đôi mắt to của mình, sau đó bắt đầu xé quần áo.
Bên ngoài tủ sách vang lên một tiếng hô.
“Ai?”
Tể Tể vừa mới xé quần áo xong: “…”
****
Cánh cửa tủ sách bị mở ra, Tể Tể ngẩng đầu nhỏ lên, cùng người bên ngoài mắt to trừng mắt nhỏ.
Người mở cửa tủ sách là một nữ y tá xinh đẹp tầm 20 tuổi, lúc này một bên má của cô ấy hơi sưng lên, còn in hằn ba vết ngón tay, tóc tai rối bù, quần áo trên người cũng hơi lộn xộn.
Đôi mắt của cô ấy đỏ hoe, trên mặt còn có vệt nước mắt.
Tể Tể nhìn cô ấy, cất giọng ngây thơ mà hỏi.
“Dì xinh đẹp ơi, dì bị ai bắt nạt hay sao?”
Trương Ngọc há miệng thở dốc, vội vàng giơ tay lên lau qua vệt nước mắt trên mặt, nhỏ giọng nói, nhưng trong giọng nói vẫn kèm theo tiếng nức nở.
“À… Dì không sao cả, bạn nhỏ à, cháu… sao cháu lại ở trong ngăn tủ này thế? Trên mặt cháu bị làm sao thế kia? Ai đánh cháu sao?”
Tể Tể không muốn nói dối dì xinh đẹp này, ngay khi bé định mở miệng giải thích, đó đều là do bé tự làm ra, liền nghe được dì xinh đẹp vội vàng lên tiếng.
“Bạn nhỏ đừng sợ nhé, dì lập tức đưa cháu rời khỏi nơi này.”
Trương Ngọc nói xong vội vàng duỗi tay ra, định bế Tể Tể ra khỏi ngăn tủ.
Tể Tể thấy thế vội vàng dùng tay ôm chặt lấy cửa tủ, cất giọng non nớt cự tuyệt.
“Không cần, không cần, dì xinh đẹp ơi, Tể Tể phải ở lại chỗ này chờ chú cảnh sát đến.”
Trương Ngọc: “Sao?”
Tể Tể rốt cuộc cũng tìm được cơ hội giải thích: “Tể Tể tới cùng anh Tiểu Tương và cả Tổ Bảo Bảo nữa, bác Tương có tới trường mầm non đón chúng cháu nhưng không được, chắc chắn bác ấy đã gọi điện báo cảnh sát, để các chú cảnh sát tới tìm bọn cháu.”
Trương Ngọc ngẩn ngơ.
Dường như nghĩ đến điều gì đó, Trương Ngọc nhìn về phía Tể Tể với ánh mắt không dám tin.
“Cho nên… Cháu cố ý trốn ở nơi này à?”
Tể Tể cười rộ lên: “Đúng vậy, vì chú cảnh sát bắt giữ viện trưởng xấu xa đấy! Viện trưởng xấu xa đã bảo người bắt chúng cháu tới đây! Chú cảnh sát nhất định sẽ bắt ông ta!”
Trương Ngọc hít một hơi thật sâu, cố gắng để cảm xúc của mình không bị quá kích động.
Dường như cô ấy nghĩ đến điều gì đó, trong đáy mắt của cô ấy có một tia sợ hãi xẹt qua, vội vàng nhìn xung quanh.
Cũng may, trong văn phòng của Vương Tùng Cập không lắp camera giám sát, có lẽ vì ở đây gã ta đã làm ra quá nhiều chuyện mờ ám, nên sợ để lại dấu vết.
Trương Ngọc kinh ngạc trước sự táo bạo của Tể Tể, nhưng đồng thời cô ấy cũng lo lắng Tể Tể sẽ bị Vương Tùng Cập phát hiện ra trước khi cảnh sát tới đây, nên cô ấy cũng cố ép giọng thật nhỏ để nói chuyện với bé.
“Bạn nhỏ à, nhân lúc cháu còn chưa bị Vương Tùng Cập phát hiện ra thì mau trở về nhà trước đi, bệnh viện Thái Hoà này không đơn giản như cháu nghĩ đâu, cảnh sát… trước đó cảnh sát cũng từng tới đây rồi.”
Khi cô mới đến bệnh viện, tức là cách đây hai tháng, một nữ bác sĩ đã rơi từ cửa sổ văn phòng này xuống đất và tử vong ngay tại chỗ.
Lúc ấy Trương Ngọc đang đứng cạnh một bồn hoa ở dưới tầng cách đó không xa, đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng thê thảm ấy, ban đầu cô ấy rất sốc, hoảng sợ và lập tức gọi cảnh sát.
Cục cảnh sát đã nhanh chóng phái người tới, nhưng sau khi họ đến nơi thì không điều tra được gì cả.
Mặc dù là nhân chứng, chứng kiến toàn bộ cảnh nữ bác sĩ kia rơi từ tòa nhà xuống nhưng Trương Ngọc vẫn bị thẩm vấn, lập biên bản, ký tên, cuối cùng nữ bác sĩ rơi từ trên tầng xuống đã được kết luận là tự tử do trầm cảm.
Vương Tùng Cập và thứ đáng lẽ phải bị cắt thành từng mảnh của gã ta lại đbình yên vô sự, vào ngày vụ án kết thúc, gã ta còn bảo y tá trưởng gọi cô ấy vào trong văn phòng này, cười tủm tỉm mà nói với cô ấy, gã ta nhớ kỹ Trương Ngọc rồi.
Dù đã cẩn thận, thậm chí còn viết đơn xin từ chức nhưng cô ấy không ngờ hôm nay mình lại rơi vào tay của Vương Tùng Cập.
Nghĩ đến đây, Trương Ngọc đè nén hận ý trong lòng.
Cô ấy không thể dọa sợ đứa nhỏ này.
Gần như cùng lúc đó, cô ấy chợt nghĩ đến một vấn đề khác.
“Bạn nhỏ à, lúc cháu tới đây… Vương Tùng Cập có ở trong văn phòng này hay không?”
Nhất định đừng trả lời là có!
Nếu không…
Điều đầu tiên cô ấy nghĩ đến không phải là bị đứa nhỏ này nhìn thấy hình ảnh mình bị khinh nhục và xấu hổ, chật vật và hổ thẹn đến cực độ, mà là sợ đứa nhỏ này nhìn thấy hình ảnh cô ấy bị Vương Tùng Cập làm nhục, liệu có để lại bóng ma tâm lý hay không?
Hơi thở của Trương Ngọc trở nên nhẹ nhàng hơn.
Tể Tể buông đôi tay mũm mĩm đang nắm cửa tủ ra, nhẹ nhàng nắm lấy đôi tay đang run nhè nhẹ của dì xinh đẹp, môi cong lên, để lộ ra nụ cười vui vẻ.
“Dì xinh đẹp ơi, lúc Tể Tể tới đây vừa lúc nhìn thấy viện trưởng xấu xa đang đứng bên cửa sổ hành lang, Tể Tể còn giơ tay chào hỏi ông ấy đấy.”