Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1094:
Tương Tư Hoành và Tể Tể cùng cất lời khen ngợi cậu ấy: “Tổ Bảo Bảo tuyệt quá!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Cậu được hai đứa nhỏ miệng còn hôi sữa khen ngợi, cảm giác này thật là… quái lạ.
Tương Tư Hoành nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể, chừng nào thì em ăn cơm?”
“Hay là anh giúp em bắt đám ma quỷ đó lại đây cho em ăn nhé?”
Tể Tể lắc đầu, vốn dĩ bé định phá hết mấy trận pháp tại bệnh viện này, khống chế toàn bộ ma quỷ bên trong những căn nhà đó, sau đó ném hai kẻ xấu vào trong để bọn chúng bị hù chết, nhưng bây giờ bé đã thay đổi ý định.
Bỗng nhiên bé cảm thấy biện pháp của Tổ Bảo Bảo tốt hơn.
Cứ để cho hai tên người xấu kia trước khi chết sẽ được trải nghiệm cảm giác những người chúng đã giết hại từng trải qua, so với trực tiếp thả quỷ ra giết bọn chúng thì tốt hơn nhiều.
“Không cần bắt, không cần bắt, Tể Tể có thể tự qua đó ăn được.”
Bệnh viện Thái Hoà có đủ các loại trận pháp của Huyền môn, những con quỷ ở đó bị hạn chế, không thể giết người bừa bãi được.
Nhưng không phải tất cả những người trong bệnh viện đều là người xấu, phần lớn đều là những bệnh nhân vô tội mà thôi.
Tể Tể liếm liếm miệng nhỏ: “Anh Tiểu Tương, Tổ Bảo Bảo, Tể Tể đi ăn cơm, các anh tự đi chơi trước nhé.”
Kế Nguyên Tu muốn đi cùng Tể Tể, dù sao bé cũng chỉ ba tuổi rưỡi mà thôi.
“Anh đi với em.”
Tể Tể hack camera giám sát, người đã biến mất, giọng nói mềm mại ngọt ngào truyền đến trong không khí.
“Không cần, không cần, Tổ Bảo Bảo, long khí của anh quá mạnh, anh đi theo em sẽ khiến đám ma quỷ bị dọa chạy mất, Tể Tể sẽ phải bắt chúng khắp nơi, rất phiền phức.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Thế này là cậu bị ghét bỏ à?
Tương Tư Hoành: “Vậy để anh đi theo em nhé, anh là cương thi, trên người chỉ có âm khí.”
“Anh Tiểu Tương, anh giúp Tể Tể trông chừng Thỏ Đen và Hổ Nhỏ, đừng để chúng nó có cơ hội chạy thoát!”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
Chúng nó không muốn nhân cơ hội này để bỏ chạy, chúng nó chỉ muốn nhân cơ hội này nói chuyện với Tổ Linh đại nhân của Thần tộc thôi, chúng nó muốn xúi giục Tổ Linh đại nhân vùng lên.
Chúng là những sinh vật mạnh nhất của yêu tộc, làm sao có thể cùng một giuộc với công chúa nhỏ của Địa Phủ được?
Thế này không được!
Kết quả, bởi vì một lời nói của Tể Tể, Tương Tư Hoành liền không rời đi, Kế Nguyên Tu đi tới đâu cậu nhóc này liền đi tới đó, tiện thể còn liên tục theo dõi hai yêu quái như chúng nó.
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
A a a!
Thật muốn đấm chết cương thi nhỏ này!
Thật vướng víu!
Kế Nguyên Tu bỗng nhiên lên tiếng: “Có cảnh sát tới, chúng ta giả vờ ngất đi.
”
Tương Tư Hoành hiểu ý của cậu ấy, nhắm mắt lại, duỗi thẳng chân tay và ngã phịch xuống đất.
Kế Nguyên Tu vô thức hỏi một câu: “Không đau sao?”
Tương Tư Hoành nhắm mắt lại: “Chết lâu rồi, không cảm nhận được nỗi đau nữa.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ nhanh chóng chạy đến bên cạnh Kế Nguyên Tu, ngay khi chúng vừa định cất tiếng gọi Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành đang nhắm mắt lại đột nhiên nhảy lên và ôm hai yêu quái vào trong ngực.
Trong giọng nói non nớt của nhóc cương thi còn xen lẫn sự hung dữ.
“Giả vờ ngất đi! Nếu không tao cắn chết bọn mày, củng cố thêm sức mạnh cho tộc cương thi của bọn tao!”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
Đang lúc bọn chúng muốn tìm Kế Nguyên Tu để xin giúp đỡ, liền nghe thấy tiếng nói lạnh lùng của Kế Nguyên Tu.
“Nhắm mắt lại, thả lỏng tứ chi!”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ: “…”
Nghe đi, đây mà là tiếng người hay sao?
Tổ Linh đại nhân, chúng ta mới là người cùng một đội mà!
Không đợi hai đứa chúng nó kịp nói gì, Kế Nguyên Tu vừa dứt lời đã nằm nghiêng người trên mặt đất, nhìn như thể đã ngủ say.
Như nhớ ra điều gì đó, Kế Nguyên Tu thình lình mở mắt nhìn về phía bọn chúng.
Hai mắt của Thỏ Đen và Hổ Nhỏ sáng ngời, tựa hồ như thấy được tia hy vọng.
“Tiểu…”
Kế Nguyên Tu dùng ánh mắt lạnh lùng ngắt lời của bọn chúng: “Hổ là mãnh thú, nếu không muốn bị cảnh sát bắt đi, đưa đến vườn bách thú và nhốt lại, mày tự nghĩ biện pháp biến mình thành một con mèo đi!”
Hổ Nhỏ: “…”
Đến rồi, đến rồi!
Lại bắt nó giả làm mèo!
Nó là một con hổ lớn mà!
Mặt đất truyền đến những âm thanh run rẩy, Hổ Nhỏ tủi thân, dùng chút pháp thuật đáng thương còn lại để biến bản thân mình trông giống như một con mèo cam nhỏ.
Thiên lý đã sớm mất rồi!
Cùng lúc đó, Tể Tể đang điên cuồng ăn cơm cũng đã cảm nhận được sự xuất hiện của các chú cảnh sát.
Bé vừa mới dọn xong một toà nhà, đang chuẩn bị đi tới một toà nhà cách đó gần nhất, suy nghĩ một lúc, đôi chân mập mạp của bé chuyển hướng, trực tiếp đi xuyên qua bức tường, chui thẳng vào văn phòng của Vương Tùng Cập.
Ngay khi Tể Tể chuẩn bị đi xuyên tường để đến văn phòng của Vương Tùng Cập, Tể Tể đã cảm nhận được trong phòng có người, vội vàng rụt cái đầu nhỏ sắp thò ra ngoài của mình.
Bé quay lại đi vòng vòng quanh bức tường, cuối cùng đi xuyên qua vách tường, trốn sau tủ sách siêu lớn đặt ngay cạnh vách tường cửa văn phòng.
Bên ngoài có một lớp cửa, Tể Tể căn bản không cần lo lắng đến việc mình sẽ dọa tới người bình thường, nhưng khi các chú cảnh sát lục soát, chỉ cần mở tủ sách thì nhất định có thể phát hiện ra bé.