Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1093:

“Ông đây đồng ý ngủ với cô là để mắt tới cô rồi, đừng có mà không biết điều!”

Hai mắt nữ y tá đỏ bừng, gương mặt của cô ấy cũng nhanh chóng sưng lên.

“Vương Tùng Cập, anh không sợ sẽ bị báo ứng à?”

Vương Tùng Cập mặc xong quần, còn cười lạnh một tiếng: “Báo ứng? Nếu sợ báo ứng thì ông đây đã chết từ lâu rồi!”

Nói xong, gã ta rời khỏi văn phòng mà không thèm liếc mắt nhìn nữ y tá kia lấy một cái, hiển nhiên gã cũng chẳng lo lắng nữ y tá kia sẽ báo cảnh sát.

Vừa rời khỏi văn phòng, Vương Tùng Cập cảm thấy phát tiết một hồi mà vẫn còn tức giận như cũ, vì thế liền đi về phía toà nhà thí nghiệm.

Lúc này, Tam Đao cùng anh Dũng vừa đúng lúc đưa Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đến bãi đỗ xe ở phía sau bệnh viện.

Tể Tể ngẩng đầu lên, đôi mắt to lập tức dán chặt vào Vương Tùng Cập đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới.

Bởi vì có thể ăn thêm một bữa cơm nữa, Tể Tể thậm chí còn rất thân thiện mà nâng bàn tay nhỏ mũm mĩm của mình lên và vẫy tay với gã ta.

Bé cũng rất nhiệt tình mà chào hỏi Vương Tùng Cập.

“Chào bác viện trưởng ạ ~”

Dù Vương Tùng Cập đang đứng ở tận tầng 7, nhưng vẫn có thể nghe được âm thanh non nớt của đứa nhỏ kia.

Sao có thể chứ?

****

Vương Tùng Cập cho rằng mình đã gặp ảo giác, không kìm được mà ngoáy ngoáy lỗ tai.

Gã ta cũng chẳng buồn quan tâm tới Minh Tể Tể, trong mắt gã, nếu Minh Tể Tể lại bị người của gã ta bắt về đây một lần nữa, tất nhiên phải lập tức xử lý đứa nhỏ này.

Điều gã ta cần làm ngay bây giờ là lập tức liên hệ với đại sư, trước khi cảnh sát tới đây phải sắp xếp xong tất thảy, để cảnh sát sẽ không tìm thấy bất cứ sự khác thường nào giống như những lần kiểm tra trước đây.

Tể Tể ngẩng đầu nhìn Vương Tùng Cập rời đi, dù đứng cách 7 tầng, nhưng bé vẫn có thể nhìn thấy quanh người Vương Tùng Cập có lệ khí quấn quanh như cũ.

Đây vẫn là nghiệp chướng!

Tể Tể xoa cằm nhỏ, ngửa cái đầu nhỏ ra sau như đang suy nghĩ gì đó.

Tam Đao bước tới, vươn tay xách cổ áo của Tể Tể lên, muốn xách bé đi đến tòa nhà thí nghiệm, kết quả mũi chân của tên này truyền tới một trận đau nhức, gã kêu lên thảm thiết.

“A a a!”

Tể Tể cúi đầu nhìn xuống, hoá ra là Thỏ Đen.

Ở bên cạnh, anh Dũng cũng phát ra tiếng kêu la thảm thiết, là Hổ Nhỏ đã cắn xé một miếng thịt trên bắp chân của gã, máu tươi lập tức chảy ròng ròng.

Tể Tể: “Hổ Nhỏ, các người cũng đến à?”

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ cùng lên tiếng: “Đại nhân nhỏ, chúng tiểu nhân cảm nhận được có người muốn bắt nạt ngài, cho nên vội tới đây giúp đỡ.

Tể Tể không dễ lừa gạt như thế: “Không phải giờ này bọn mày nên làm việc ở trong trang viên hay sao?”

Hổ Nhỏ: “Cái này…”

Thỏ Đen: “Đại nhân nhỏ, thật không dám giấu giếm, tuy rằng chúng tôi đã sống được rất nhiều năm rồi, nhưng chưa từng được đi học bao giờ, bởi vì tò mò, nên sáng nay chúng tôi đã lén đi theo xe để cùng tới nhà trẻ với ngài.”

Tể Tể kinh ngạc: “Bọn mày cũng muốn tới nhà trẻ sao?”

Hổ Nhỏ không chút do dự mà lắc đầu: “Không… Không…”

Thỏ Đen trừng mắt nhìn nó: “Muốn, muốn lắm, nhân gian có câu: “Sống đến già, học đến già”, thời đại của chúng tôi không có trường mẫu giáo, cho nên chúng tôi cũng muốn nhân dịp đại nhân nhỏ tới nhà trẻ cũng muốn tới góc tường để học lỏm một chút.”

Tương Tư Hoành cảm thấy không thể tin được: “Thỏ Đen, mày…”

Cậu nhóc còn chưa nói xong, Tam Đao vốn kêu la ở bên cạnh lúc này đã bình tĩnh lại, gã dùng vẻ mặt như gặp quỷ rồi lại tiếp tục gân cổ kêu lên.

“Thỏ, thỏ, thỏ… Con thỏ có thể nói tiếng người!”

“Người đâu rồi! Cứu mạng! Có… Có…”

Thỏ Đen không chút do dự, lại đá vào vào đùi của Tam Đao một cái, khi đá nó còn dùng thêm một chút pháp thuật, trực tiếp đá bay Tam Đao ra ngoài.

Ở phía bên kia, anh Dũng dùng tay che miệng vết thương lại, sắc mặt trắng bệch, hoảng sợ muốn cầm di động lên gọi điện thoại.

Hổ Nhỏ cũng bắt chước đại ca của mình, vừa vung đuôi, hất thẳng về phía anh Dũng.

Anh Dũng trực tiếp hứng trọn cả cú hất đó, cơ thể đập vào vách xe, cửa xe bị lõm một mảng. Anh Dũng cũng cứ thể mà lập tức ngất đi.

Khi Thỏ Đen chuẩn bị bổ một phát cho Tam Đao còn chưa ngất đi, Kế Nguyên Tu bỗng nhiên mở miệng.

“Cứ để gã chạy đi! Bệnh viện Thái Hoà là bệnh viện tâm thần, nếu để người bình thường nhìn thấy gã trong tình trạng này, đều sẽ coi gã là kẻ thần kinh không ổn định, người thường sẽ tin lời của gã đâu.”

Đôi mắt to của Tể Tể xoay chuyện, bé lập tức hiểu được ý của bé rồng nhỏ.

“Tổ Bảo Bảo cũng muốn biến gã thành người bệnh của bệnh viện này sao?”

Khuôn mặt nhỏ trắng nõn của Kế Nguyên Tu đặc biệt nghiêm túc, tuy giọng nói của cậu cũng còn rất non nớt nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự âm trầm và lạnh lẽo.

“Gã đáng phải trải qua cảm giác “người ta là dao, ta là cá thịt” chứ!”

(Người là dao, ta là cá thịt: Tác giả dùng từ 人为刀俎我为鱼 (âm Hán - Việt là “Nhân vi đao trở, ngã vi ngư”) Nguyên văn câu này là 人为刀俎,我为鱼肉 (Nhân vi đao trở, ngã vi ngư nhục) Câu thành ngữ này xuất phát từ điển tích “Hồng Môn yến, ý nói kẻ địch mạnh hơn mình, còn mình ở thế yếu chỉ có thể mặc cho kẻ địch làm hại. Ở Vn cũng có câu thành ngữ “Cá nằm trên thớt” có ý nghĩa tương tự.)

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free