Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1092:
Vẻ mặt của Hoắc Trầm Lệnh không thay đổi, mà nhìn về phía anh trai mình: “Hẳn là anh ta đã biết rồi. Hơn nữa, là anh ta chủ động nói muốn đi đón bọn nhỏ, em đã từ chối, nhưng anh ta cứ cố chấp!”
Không chờ Hoắc Trầm Huy nói chuyện, Hoắc Trầm Lệnh lại bổ sung thêm một câu.
“Chúng ta cũng đâu cố tình dẫn dắt, chỉ là buổi tối nói chuyện phiếm với nhau, bàn xem các bạn nhỏ khi tan học đáng yêu như thế nào thôi.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Đúng!
Là do Tương Uyên tự mình chủ động nhảy vào hố đấy chứ!
Hoắc Trầm Huy vẫn có chút lo lắng cho em trai: “Khụ! Vậy anh ta có thể nổi giận mà chạy tới cắn em một cái không?”
Hoắc Trầm Lệnh ngửa người ra sau, trên khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng không nhìn ra một chút cảm xúc nào.
“Chúng ta đều có máu Minh Vương đấy!”
Hoắc Trầm Huy vỗ đùi: “Đúng rồi! Sao anh lại quên mất chuyện này nhỉ? Mỗi khi tính mạng của chúng ta bị uy hiếp, Tể Tể đều lập tức cảm nhận được.”
Hoắc Trầm Lệnh nhẹ nhàng bổ sung: “Tể Tể đã biết thì tức là Tiểu Tương cũng biết.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Tiểu Tương còn lâu mới cho phép Tương Uyên cắn bọn họ!
Nghĩ đến Tương Uyên bị em trai gài bẫy, Hoắc Trầm Huy nhìn về phía em trai, khó nói thành lời.
“Loại chuyện này, kỳ thật chúng ta cũng có thể báo trước với anh ta một tiếng mà!”
Hoắc Trầm Lệnh lại không nghĩ như vậy: “Tương Uyên tuy rằng là ảnh đế, nhưng gần đây em có xem qua một bộ phim của anh ta, cảm thấy kỹ năng diễn xuất của anh ta còn chẳng bằng cha ruột của Tể Tể nữa!”
Đây là sợ kỹ thuật diễn của Tương Uyên không xong sao?
Đó chính là ảnh đế đấy!
Nghĩ đến đây, Hoắc Trầm Huy bỗng nhiên nghĩ đến gì đó, vội vàng nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh.
“Vừa khéo gần đây em còn tăng ca mỗi ngày, làm đến tận 3 giờ sáng, em còn có thời gian xem phim sao?”
Hoắc Trầm Huy hít một hơi: “Em trai, anh đã 50 tuổi rồi! Em không sợ cứ thức đêm thế này chúng ta sẽ đột tử hay sao?”
Sắc mặt của Hoắc Trầm Lệnh không thay đổi: “Không có việc gì, Tể Tể ở đây rồi.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nếu Tể Tể không thể cứu được em, còn có cha ruột của con bé nữa!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Cho nên, em trai biết mình không thể chết được, liền quay sang ép chết anh trai mình sao?
Khóe miệng Hoắc Trầm Huy run rẩy: “Em trai, anh là anh trai ruột của em đấy!”
Hoắc Trầm Lệnh không chút hổ thẹn: “Nguyên nhân chính là vì anh là anh trai ruột của em, nên em mới không bắt anh phải làm việc suốt 24 tiếng không ngừng nghỉ!”
Hoắc Trầm Huy tức giận đến mức gần như không thể nhịn nổi.
“Mỗi buổi sáng anh đều dậy từ 6 giờ, mà tới tận 3 giờ sáng hôm sau mới được đi ngủ, ấy vậy mà anh còn phải cảm ơn em đã cho anh 3 tiếng nghỉ ngơi đấy!”
Hoắc Trầm Lệnh hơi cong môi, dựa lưng vào ghế giám đốc, 10 ngón tay đan lại đặt trên bụng.
“Không cần cảm ơn! Dù sao cũng là người trong nhà cả!”
Hoắc Trầm Huy che ngực, run rẩy khóe miệng, rồi đi ra ngoài.
Nếu còn không đi, ông ấy sợ mình sẽ không nhịn được mà ra tay với em trai mình mất.
Mấu chốt là ông ấy còn không đánh lại đứa em này!
Hoắc Trầm Lệnh lại bỗng nhiên gọi Hoắc Trầm Huy lại: “Đợi đã.”
Hoắc Trầm Huy không muốn nói chuyện với em trai.
Hoắc Trầm Lệnh chậm rãi mở miệng: “Anh, Tiểu Tương cũng là con của anh, con trai anh bị bắt cóc, chẳng lẽ anh không nên báo cảnh sát sao?”
Hoắc Trầm Huy quay đầu lại nhìn em trai: “Không phải Tương Uyên đã báo cảnh sát rồi sao?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh ta là anh ta, anh là anh, đều là cha cả, anh còn là cha nuôi, không thể nào thể hiện kém hơn cha ruột được chứ, dù sao anh cũng không thể sống dai bằng anh ta!”
Hoắc Trầm Huy không nhịn được mà chửi um lên: “Nói như thể em có thể sống lâu hơn cha ruột của Tể Tể đó?”
Hoắc Trầm Lệnh hất cằm lên, Hoắc Trầm Huy vô thức nhìn vào điện thoại di động trên bàn.
“Vì thế, nên ngay lúc anh mới bước vào, em đã báo cảnh sát rồi.”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Hơn nữa, em còn nhờ Giang Lâm cập nhật tin tức trên trang web chính thức của công ty, thông báo con gái của em đã mất tích!”
Hoắc Trầm Huy: “…”
Hoắc Trầm Huy không rời đi nữa, lập tức lấy di động ra gọi 120.
Vừa khéo An Thành đang trực ở cục cảnh sát, anh ta không khỏi cau mày nhìn biên bản báo án mới.
Sau khi cúp điện thoại, anh ta hỏi đồng nghiệp ngồi kế bên: “Tháng này đã có bao nhiêu điện thoại báo án rồi?”
“Năm cuộc rồi! Riêng ngày hôm nay đã có ba cuộc, người mất tích là con gái nuôi của tổng giám đốc của tập đoàn Hoắc thị - Minh Tể Tể, con trai nuôi của giám đốc tập đoàn Hoắc thị - Tương Tư Hoành, cậu bé này đồng thời cũng là con trai ruột của ảnh đế Tương Uyên. Còn có một đứa nhỏ khác cũng có quan hệ với nhà họ Hoắc, nghe nói là một cậu bé mới được Minh Tể Tể dẫn về nhà họ Hoắc.”
An Thành hít một hơi thật sâu, trong mắt có một tia ánh sát nhàn nhạt xẹt qua.
“Tôi nhớ trước đó anh đã nói khi Tương Uyên gọi điện báo cảnh sát, có nhắc tới bệnh viện Thái Hoà thì phải?”
Đồng nghiệp gật đầu: “Đúng!”
An Thành nhanh chóng đứng dậy: “Đi! Xuất phát! Tới bệnh viện Thái Hoà!”
Mà phía bên bệnh viện Thái Hoà, Vương Tùng Cập vừa mới lôi kéo một nữ y tá vào trong văn phòng và phát tiết xong, nữ y ta kia còn đang khóc, khóc đến nỗi khiến gã ta thấy phiền mà trực tiếp tát cô ấy một cái.