Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1091:
“Anh Tương, chuyện trang viên hóa thành đống đổ nát, anh không thể trốn tránh trách nhiệm được, nay việc sửa sang lại trang viên đã hoàn thành, anh nhớ chuyển một tỷ vào tài khoản của tôi!”
Tương Uyên hít thở không nổi: “Một tỷ? Sao anh không đi ăn cướp luôn đi?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Vậy tôi nói lại với Tiểu Tương, dùng ván quan tài của anh để trừ nợ nhé?”
Tương Uyên nghiến răng nghiến lợi: “Vậy còn tên Phong Đô kia thì sao? Anh ta đã đưa tiền chưa?”
Lần này đến lượt Hoắc Trầm Lệnh trầm mặc.
Tương Uyên dường như nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên bật cười ha hả.
“Anh ta đưa cho anh một tỷ minh tệ đúng không? Ha ha ha ha! Ha ha ha ha ha!”
Giọng nói âm u lạnh lẽo của Hoắc Trầm Lệnh truyền tới từ đầu dây bên kia: “Bởi vì anh ta không có tiền hiện đại, cho nên tôi quyết định chuyển khoản nợ một tỷ kia lên đầu anh!”
Tương Uyên: “Dựa vào đâu chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Dựa vào việc trang viên nhà họ Hoắc chính là địa bàn của tôi, nếu anh còn muốn ở đó thì chuyển tiền nhanh lên!”
Tương Uyên: “…”
Thấy anh ta không nói lời nào, giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Kỳ thật anh Tương cũng đâu có lỗ, anh cũng đâu có thiếu tiền, tiền tài với anh mà nói chỉ là một con số mà thôi, chỉ là hai tỷ thôi mà, đổi một chút để lấy thời gian bên cạnh con trai ruột, bồi dưỡng tình cảm cha con, cũng sẽ không bị con trai nhớ thương ván quan tài của mình nữa, tôi nói có đúng không?”
Tương Uyên tức giận đến nỗi muốn lập tức cắn cho Hoắc Trầm Lệnh một cái.
****
Nghe đầu bên kia điện thoại im lặng, giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh lại lạnh nhạt hơn nhiều.
“Chuyện này cứ quyết định như vậy đi, ngày mai tôi sẽ bảo trợ lý Giang chú ý đến số dư trong tài khoản. Về phần tại sao Tể Tể và những đứa nhỏ khác lại biến mất, anh không có suy nghĩ gì sao?”
Quả thật Tương Uyên không thiếu tiền, Hoắc Trầm Lệnh lại nhắc tới bọn nhỏ, khiến sự chú ý của anh ta lại bị hấp dẫn.
“Tôi có suy nghĩ gì chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Những lời sáng nay anh nói khi gọi điện thoại cho tôi, anh quên hết rồi à?”
Tương Uyên: “…”
Giọng điệu của Hoắc Trầm Lệnh chậm lại: “Vậy tôi xin nhắc lại cho anh Tương đây nhớ lại một chút, anh nói ba người làm cha như chúng tôi đều từng tới đón bọn nhỏ rồi, chỉ có anh là chưa được đón con bao giờ, anh nhất quyết muốn đi đón bọn nhỏ.”
“Tôi và anh trai tôi không đồng ý, anh lại cứ cố chấp giữ nguyên ý mình.”
“Có đúng như vậy không? Anh Tương?”
Tương Uyên: “… Tôi chỉ là ăn ngay nói thật.”
Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng: “Đúng vậy, anh chỉ là ăn ngay nói thật.
Cho nên tiếp theo đây tôi cũng xin ăn ngay nói thật, ba đứa nhỏ bị bắt cóc ở nhà trẻ cũng vì anh cứ nằng nằng đòi tự mình đi đón con, chẳng lẽ anh hoàn toàn không biết đối với “vai” ảnh đế tại nhân gian của mình có sức hấp dẫn như thế nào ư?”
Tương Uyên nghẹn giọng.
“Nhưng tôi…”
Hoắc Trầm Lệnh bỗng nhiên cười nhạt một tiếng: “Tôi có thể hiểu được! Suy cho cùng ba người cha chúng tôi đều từng đưa đón con đi học rồi!”
Tương Uyên: “…”
Hoắc Trầm Lệnh tiếp tục cười nhạt: “Cho nên tôi và anh cả tôi đều đã đồng ý. Còn về phần cha ruột của Tể Tể, anh ta là chủ nhân của địa phủ, xuất quỷ nhập thần, cho nên tôi và anh cả căn bản không cần hỏi ý kiến của anh ta.”
Tương Uyên: “Anh nói nhiều như vậy, rốt cuộc là muốn nói cái gì?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh còn chưa hiểu ra sao?”
Tương Uyên: “Tôi nên hiểu cái gì chứ? Không thấy bọn nhỏ đâu, anh có thời gian lải nhải mấy lời vô nghĩa với tôi, sao không sớm nói cho tôi biết bọn nhỏ rốt cuộc đã đi đâu, tôi lập tức tới đón bọn nhỏ!”
Hoắc Trầm Lệnh cười lạnh một tiếng: “Không thể đi quá sớm, kẻo trì hoãn bữa ăn của Tể Tể.”
Tương Uyên ngồi vào trong xe, bắt đầu khởi động xe.
“Bọn nhỏ tới nơi có rất nhiều âm khí à?”
Hoắc Trầm Lệnh ừ một tiếng: “Không phải bọn nhỏ chủ động tới đó, mà là bị bắt cóc tới đó.”
Tương Uyên gần như muốn nổ tung: “Bị bắt cóc? Ai có thể bắt cóc được bọn nhỏ chứ?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Nhờ sức ảnh hưởng vô song của anh Tương đấy, người hâm mộ của anh đã gây ra tắc nghẽn và tạo cơ hội cho người khác.”
Tương Uyên đang vội đi tìm con nên không muốn nói nhảm với Hoắc Trầm Lệnh.
“Được, được, được rồi! Tôi sai rồi, anh mau nói đi, bọn nhỏ rốt cuộc đang ở đâu?”
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia liếc mắt nhìn đồng hồ, đoán chừng đã thời gian cũng sắp tới rồi, bèn bình tĩnh nói.
“Bệnh viện Thái Hoà, nếu cảnh sát còn ở gần đó, tôi kiến nghị anh nên lập tức báo cảnh sát, rồi dẫn cảnh sát tới thẳng bệnh viện Thái Hoà đi.”
Không phải Tương Uyên chưa từng nghe tới bệnh viện Thái Hoà, anh ta lập tức nhớ tới hai người thường mà bé rồng nhỏ đưa về đêm qua.
“Vương Anh Kỳ lại phát bệnh à?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh Tương, mạch não của anh…”
Tương Uyên: “Tôi đi báo cảnh sát!”
Không đợi Hoắc Trầm Lệnh kịp trả lời, Tương Uyên quyết đoán ngắt điện thoại.
Ở đầu bên kia điện thoại, Hoắc Trầm Huy vốn đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng tiếp khách của văn phòng em trai mình, nên cũng đã nghe được hết toàn bộ sự việc.
“Trầm Lệnh, dù sao anh ta cũng là vua cương thi, nếu để anh ta biết được tối qua chúng ta cố ý dẫn dắt để hôm nay anh ta đi đón bọn nhỏ…”