Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1090:
Tể Tể cũng hỏi theo: “Đúng rồi, chú ơi, là cha cháu, bác cả, chú nhỏ hay là ông bà nội cử các chú tới đón bọn cháu thế?”
Tam Đao: “…”
Có bao nhiêu người đang nhớ thương ba đứa nhỏ này thế?
Tam Đao hơi bối rối nhìn về phía anh Dũng, anh Dũng vẫn bình tĩnh như cũ.
“Sợ cái gì? Phía bên bệnh viện đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, đến bệnh viện sẽ trực tiếp đưa bọn chúng đến phòng thí nghiệm, những gì có thể dùng được sẽ được lựa chọn, phần còn lại sẽ bị chia thành từng mảnh vụn, không để lại bất kỳ dấu vết nào đâu.”
Tam Đao vẫn có chút lo lắng: “Nhưng mà anh Dũng, đứa bé gái kia dù sao cũng là…”
Anh Dũng nhẹ nhàng hỏi Tam Đao: “Chẳng lẽ cảnh sát chưa từng điều tra phía bệnh viện Thái Hoà sao? Thậm chí cả bộ phận đặc biệt cũng tham gia vào, nhưng có điều tra ra cái gì không?”
Trái tim của Tam Đao lập tức trở lại trong lồng ngực.
Đáy mắt Kế Nguyên Tu xẹt qua một tia lạnh lẽo, trong lòng cậu hiểu ra hai tên kia đang nói gì, cậu dùng vẻ mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm vào sau ót của anh Dũng cùng Tam Đao, rồi giả vờ ngây thơ không biết gì mà đặt một câu hỏi.
“Các chú ơi, các chú mới nói thứ gì có thể sử dụng được? Thứ gì bị chia thành mảnh vụn thế?”
Tể Tể lập tức đã hiểu ra ý của Kế Nguyên Tu, đôi mắt đen to tròn của bé mở to hơn, hỏi một câu càng ngây thơ hơn.
“Chú ơi, bên phía bệnh viện có đồ ăn không? Tể Tể đói bụng, muốn ăn cơm!”
Anh Dũng và Tam Đao trao đổi ánh mắt với nhau, rồi bật cười ha hả.
“Yên tâm, yên tâm, có đồ ăn, có rất nhiều đồ ăn ngon. Còn về phần cái gì dùng được, cái gì bị sẻ vụn, các cháu cứ tới bệnh viện rồi sẽ tự biết thôi.”
Cho dù Tương Tư Hoành chưa từng tới bệnh viện Thái Hoà, nhưng từ ánh mắt đầy ác ý của hai tên kia, cậu nhóc cũng đã đoán ra được điều gì đó.
Nhìn chung, không khí bên trong xe vẫn khá là tốt.
Hoàn toàn không có chút căng thẳng nên có của những buổi bắt cóc thông thường, suy cho cùng đối tượng cũng là ba đứa nhỏ, lại còn rất dễ lừa gạt.
Ở phía bên kia, Tương Uyên cuối cùng cũng thoát ra khỏi đội ngũ người hâm mộ cuồng nhiệt và đông đảo.
Vừa có lại tự do, anh ta lập tức lao vào trong trường mầm non để đón con, kết quả, lúc này anh ta mới phát hiện ra, hiệu trưởng Lý đang lo lắng đi lang thang quanh nhà trẻ như kiến bò trên chảo nóng.
“Hiệu trưởng Lý, tôi là cha ruột của Tương Tư Hoành, tôi đến để đón ba đứa nhỏ, con trai tôi và Tể Tể cùng Kế Nguyên Tu về nhà.”
Mồ hôi lạnh trên trán hiệu trưởng Lý chảy xuống tí tách.
“Này… Cái này…”
Tương Uyên nhận ra có điều gì đó không ổn: “Bọn nhỏ đã xảy ra chuyện gì ư?”
Chuyện này không thể nào xảy ra được, ba đứa nhỏ đều không phải là con người, chỉ có chuyện bọn nhỏ đi bắt nạt người khác mà thôi.
Hiệu trưởng Lý không dám nói dối: “Ngài Tương, không thấy ba đứa nhỏ Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu đâu cả, chúng tôi đã kiểm tra cameras giám sát, cũng không thấy được bọn nhỏ đi ra khỏi trường.”
Sắc mặt của Tương Uyên thay đổi rõ rệt: “Bọn trẻ vẫn còn ở trong trường sao?”
Anh ta nhắm mắt lại và nhanh chóng cảm nhận, nhưng chẳng thể cảm nhận được một chút huyết mạch cương thi.
Cả khí tức Thần tộc của bé rồng nhỏ - Kế Nguyên Tu cũng đã biến đâu mất sạch.
Ba đứa nhỏ căn bản không còn ở trong nhà trẻ nữa.
Tương Uyên xoay người bước ra ngoài, di động lại chợt reo lên.
“Có chuyện nói thẳng, có rắm mau thả!”
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia: “… Anh bị trúng đạn hay bị Thần tộc đánh thế?”
Khóe miệng của Tương Uyên giật giật: “Con gái cưng của anh, con trai của tôi, cùng bé rồng nhỏ kia đều biến mất rồi!”
Vừa nói, anh ta vừa vội vàng bước ra ngoài, nếu không phải ở đây có quá nhiều người theo dõi, anh ta hận mình không thể biến mất ngay tại chỗ.
“Tên khốn Phong Đô kia đâu rồi?”
Hoắc Trầm Lệnh cười nhạt một tiếng: “Không biết, tôi đang ở công ty.”
Tương Uyên: “Vậy anh gọi điện thoại cho tôi làm cái quái gì?”
Nói xong, Tương Uyên đang định cúp điện thoại, Hoắc Trầm Lệnh nói một câu khiến anh ta suýt chút nữa không kịp mở cửa xe ra mà trực tiếp nhảy vào ghế lái.
“Gọi điện thoại để nói cho anh biết Tể Tể và những đứa nhỏ khác đang ở nơi nào.”
Tương Uyên: “…”
Không đợi Tương Uyên nói xong, Hoắc Trầm Lệnh đã nhẹ nhàng nói ra một câu.
“Nếu anh đã không cần, như vậy… Anh Tương, vậy…”
Tương Uyên tức giận đến sắp hộc cả máu: “Khoan đã!”
Hoắc Trầm Lệnh: “Thời gian của tôi rất quý giá đấy!”
Tương Uyên: “Sinh mệnh của con người quả thật quá ngắn ngủi, không thì để tối nay về nhà, tôi cắn anh một cái nhé?”
Biến thành cương thi, không già không chết, như vậy, thời gian sẽ trở thành thứ rẻ mạt nhất.
Còn quý giá cái rắm!
Hoắc Trầm Lệnh: “Anh không cần con ruột của mình nữa à?”
Tương Uyên: “…”
Hoắc Trầm Lệnh: “Muốn đánh nhau với cha ruột của Tể Tể thêm một trận nữa à?”
Tương Uyên: “…”
Mẹ kiếp!
Đe doạ anh ta đấy à!
Tương Uyên đè nén tức giận nói: “Mau nói cho tôi biết bọn nhỏ đang ở đâu, tôi tới đón chúng.”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh lạnh lùng: “Trước mắt bọn trẻ vẫn còn an toàn, người không an toàn chính là kẻ dẫn bọn nhỏ đi!”
Tương Uyên: “Ai dẫn bọn nhỏ đi?”
Hoắc Trầm Lệnh: “Đợi chút nữa tôi sẽ nói cho anh, trước tiên chúng ta tính toán chi phí xây dựng lại trang viên đi.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ