Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1089:

Người đàn ông thúc giục Tam Đao đang xem náo nhiệt: “Đi mau!”

Tam Đao có chút kích động: “Anh Dũng, vận may của chúng ta hôm nay không tồi đâu, đúng lúc lại gặp được ảnh đế Tương tới đón con trai, tiện thể đục nước béo cò.”

Anh Dũng gỡ mặt nạ phòng độc xuống: “Đúng vậy!”

Vừa lái xe, Tam Đao vừa nhìn ba đứa nhỏ ngồi ngay ngắn ở hàng ghế phía sau qua kính chiếu hậu, trong đó có một đứa trẻ khá ngoan ngoãn, ngồi ngẩn ngơ.

“Anh Dũng, không phải chỉ có một đứa thôi sao? Sao anh lại bắt cả ba đứa thế?”

Anh Dũng vừa rút một điếu thuốc lá ra, vừa liếc mắt nhìn tên Tam Đao.

“Lão đại không có tin tức gì, vậy cứ mang thêm hai đứa nữa trở về báo cáo cũng được!”

Tam Đao vừa nghe thế, cảm thấy anh Dũng của mình nói cũng đúng.

Suy cho cùng, phòng thí nghiệm của bệnh viện tâm thần Thái Hoà luôn có nhu cầu rất lớn, chỉ cần có người vào bệnh viện tâm thần Thái Hoà của họ, cho dù có là người của gia tộc lớn nhất Hoa Quốc cũng đừng hòng có thể trở ra nguyên vẹn.

Lúc này, bọn chúng còn chưa biết rằng những người lớn trong nhà họ Hoắc đã biết được tình hình ở bệnh viện tâm thần Thái Hoà qua lời kể của Kế Nguyên Tu và hai anh em nhà họ Vương từ tối hôm qua, hơn nữa họ còn điều tra suốt cả một đêm.

Trong những năm gần đây, hai tên này đã làm ra không ít chuyện xấu xa, việc chúng dựa vào bệnh viện tâm thần Thái Hoà để làm chống lưng cũng không phải sai.

Ở hàng ghế phía sau, ba bạn nhỏ nhóm Tể Tể đã dùng thần thức để trao đổi với nhau.

Tương Tư Hoành: “Tể Tể, tại sao chúng ta phải đi cùng hai kẻ xấu này?”

Tể Tể: “Tới hang ổ của kẻ xấu, Tể Tể muốn tìm chút đồ ăn vặt.”

Kế Nguyên Tu kinh ngạc: “… Em còn chưa ăn no sao?”

Tể Tể: “Em mới chỉ ăn một toà nhà thôi, còn rất nhiều nữa mà! Bệnh viện đó lớn hơn, có nhiều nhà hơn, ma quỷ ở đó cũng nhiều hơn.”

Khuôn mặt nhỏ của Kế Nguyên Tu tối sầm lại.

Cho nên, bệnh viên tại nhân gian kia rốt cuộc đã làm hại bao nhiêu sinh mạng rồi?

****

Tam Đao cùng anh Dũng một người ngồi trên ghế lái, một người ngồi trên ghế phụ, cả hai đều thả lỏng.

Thỉnh thoảng chúng quay đầu lại nhìn ba đứa trẻ ngồi ở hàng ghế phía sau, hai tên nọ ngồi đối diện nhau, nhìn nhau với ánh mắt trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra lời, chỉ mỉm cười.

Bởi vì trong ba đứa nhỏ này, đứa lớn nhất mới được năm tuổi, hai người cảm thấy một đứa trẻ năm tuổi không nên quá lạnh lùng như vậy, cho nên khi hai tên này nói chuyện cũng chẳng kiêng nể gì.

Anh Dũng: “Làm xong lần này, hai anh em chúng ta sẽ nghỉ tay, rồi ra nước ngoài vui chơi!”

Tam Đao rất vui vẻ: “Anh Dũng, chúng ta nên đi đâu? Sòng bạc của nước B được không?”

Anh Dũng gật đầu: “Hoàn toàn có thể! Nghe nói ở nước ngoài chỉ có quỷ hút máu, không giống như trong nước ta, ngoại trừ Huyền môn còn có các loại quỷ quái, người của Huyền môn còn đỡ, thấy được sờ được. Nhưng những đám quỷ quái kia thì rất đáng sợ, nếu không phải chúng ta là thành viên của bệnh viện, cũng không biết chúng ta đã chết bao nhiêu lần rồi!”

Tam Đao vô cùng đồng tình: “Đúng vậy, có đôi khi hơn nửa đêm còn nghe tiếng la hét của những bệnh nhân đó, ngày hôm sau khi đi dọn xác, em nhìn còn kinh hãi.”

Anh Dũng hiếm khi cảm khái một câu: “Cũng may là chúng ta đi theo viện trưởng Vương ngay từ đầu, nếu không chỉ e là chúng ta đã mất nội tạng hay mấy thứ tương tự rồi, sau khi hút hết sức lực của cơ thể rồi còn phải chết không rõ nguyên do.”

Tam Đao hiển nhiên cũng nghĩ đến thảm trạng của những người bệnh bị ma quỷ hại chết, sắc mặt trắng bệch.

Ba bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu nghe thấy vậy, không khỏi liếc mắt nhìn nhau, em nhìn anh, anh nhìn em.

Kế Nguyên Tu phát hiện, ba người bọn họ đều không có công cụ liên lạc hiện đại là “di động” mà cậu đã nhìn thấy tại trang viên nhà họ Hoắc như đêm qua.

Cậu nhớ di động có chức năng ghi hình, nếu như họ có thể quay lại lời mà hai người trước đó đã nói, đây có thể sẽ là bằng chứng.

Tể Tể: “Tổ Bảo Bảo, anh đang tìm cái gì thế?”

Lần này không phải là giao tiếp bằng thần thức, mà hỏi trực tiếp bằng lời, cho nên cả anh Dũng và Tam Đao gần như cùng quay đầu nhìn về phía bọn nhỏ.

Kế Nguyên Tu bình tĩnh và nghiêm túc nói: “Anh đang nghĩ không biết khi nào chúng ta có thể về nhà.”

Anh Dũng nghe thấy thế thì cười một tiếng.

Cửa xe đã bị khoá chết, bọn chúng mà không mở khoá thì ba đứa nhỏ này căn bản không thể chạy ra ngoài được.

Tuy nhiên, để ba đứa trẻ không gây rắc rối và cản trở việc lái xe của Tam Đao, gã vẫn phải kiên nhẫn dỗ dành.

“Các bạn nhỏ, trước tiên chú đưa các cháu tới bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ đã, dù sao trước đó các cháu cũng đã hít phải khói đặc vào phổi, thứ ấy không tốt cho sức khỏe của các cháu.”

Tương Tư Hoành trợn đôi mắt to, ôm ngực.

“Khụ khụ khụ!”

Tam Đao lập tức nói tiếp: “Đúng, đúng, đúng! Các cháu xem, quả nhiên là hút khói đặc vào rồi, giờ đã bắt đầu ho khan rồi!”

Tể Tể: “…”

Kế Nguyên Tu: “…”

Tương Tư Hoành vừa ho khan vừa ngây thơ hỏi anh Dũng.

“Vậy chú ơi, sau khi chúng cháu làm kiểm tra xong có thể trở về nhà ngay không? Chú có biết nhà của chúng cháu ở đâu không ạ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free