Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1088:

Tuyệt đối không được!

Dù sao cũng đã bị nhận ra rồi, cứ thoải mái hào phóng mà đi đón con thôi.

Vì thế Tương Uyên quyết đoán tiếp tục đi đến cổng nhà trẻ, vừa đi vừa xoa dịu cảm xúc của những người hâm mộ kia.

“Mọi người đừng tụ tập đông đúc, đây là trường mẫu giáo, bọn nhỏ cũng còn nhỏ quá, mọi người nhỏ tiếng một chút, đừng dọa sợ bọn trẻ.”

Nhưng người hâm mộ đã quá kích động.

Cơ hội vô tình gặp được ảnh đế Tương thực sự quá quá hiếm, đây dường như là lần đầu tiên ảnh đế Tương xuất hiện trước mặt người qua đường, ngày thường chỉ có thể gặp anh ta ở trên màn hình, không thì cũng là ở trong đoàn phim.

Cho nên, dù Tương Uyên đã nói như vậy, người hâm mộ cũng vẫn hét lên đầy phấn khích.

Tương Uyên: “…”

Trước cổng trường hỗn loạn, Tương Uyên nói tới miệng khô lưỡi đắng, những người hâm mộ đứng gần anh ta đã ngừng la hét, nhưng những người đứng phía sau lại không biết gì mà vẫn tiếp tục la hét ầm ĩ.

Bọn nhỏ tiếp tục khóc ngao ngao, rất nhiều giáo viên cũng là người hâm mộ của Tương Uyên, họ vừa ôm lấy những bạn nhỏ đang khóc lóc mà dỗ dành, vừa mong mỏi thần tượng của mình mau rời đi.

Có quá nhiều bạn nhỏ bật khóc, có một số không phải bị dọa, mà là bị các bạn nhỏ đang khóc oa oa ở bên cạnh ảnh hưởng, vì thế mà cũng bắt đầu khóc theo.

Tiếng khóc, lời tỏ tình, tiếng reo hò vui mừng, tiếng la hét chói tai hoà lẫn với nhau, Tương Uyên thấy đầu mình như phình ra.

Anh ta trực tiếp nổi nóng.

Trước khi câu “Đủ rồi” kịp vang ra khỏi cổ họng anh ta, có người trong đám đông đã hét lên sợ hãi.

“Không xong rồi, cháy! Cháy!”

Đầu tiên là một người kêu, lúc sau có rất nhiều người cũng hét lên.

Ba bạn nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành cùng Kế Nguyên Tu vốn bị chen lấn trong đám đông tới chết lặng, bất ngờ nghe được động tĩnh, nhanh chóng nhìn theo làn khói dày đặc, họ thấy có một một ngọn lửa bốc lên trong bồn hoa dưới bức tường của nhà trẻ.

Ba bạn nhỏ dùng ánh mắt trao đổi với nhau, rồi cùng quay người chạy về hướng đó.

Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ vẫn đang trốn trong bồn hoa, bị làn khói dày đặc cuốn lấy, chúng cũng nhân cơ hội lẻ ra khỏi bồn hoa, lao tới một bồn hoa khác cách đó không xa.

Sau đó, chúng nhìn thẳng vào phía trước bồn hoa, quả nhiên, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy bóng dáng của Tể Tể, Tương Tư Hoành và Tổ Linh đại nhân.

Thỏ Đen: “Cơ hội tới rồi!”

Hổ Nhỏ: “Em lên trước nhé?”

Thỏ Đen: “Từ từ! Xung quanh nhà trẻ đều là cameras theo dõi, đợi loạn hơn một chút nữa chúng ta hãy qua đó.”

“Em xin nghe theo anh Thỏ!”

Trong bồn hoa dưới chân tường, khói bốc lên cuồn cuộn, người đàn ông đã đeo mặt nạ phòng độc và chờ đợi cơ hội.

Bên ngoài hỗn loạn tới mức dùng mắt thường cũng có thể thấy được, tên này còn chưa kịp lao ra bên ngoài bắt người, đã nhìn thấy bóng dáng của Minh Tể Tể xuất hiện trong tầm mắt.

Người đàn ông: “…”

Buổi sáng hôm nay gã ra cửa đã dẫm phải phân chó sao!

Thật là may mắn!

Thừa dịp khói mù càng lúc càng dày đặc, sau khi Minh Tể Tể bước vào trong làn khói cuồn cuộn, người đàn ông nhanh chóng đứng lên, lao về phía Minh Tể Tể đang ngày càng tiến gần hơn.

Tể Tể bỗng nhiên bị bế lên: “…”

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu gần như lao thẳng tới bên này cùng một lúc, ngay khi họ vừa mới ra tay, Tể Tể bỗng nhiên ôm chặt lấy người đàn ông kia, giọng nói rất lo lắng.

“Chú ơi, chú thấy cháy rồi nên tới đón chúng cháu về nhà sao?”

Người đàn ông vội gật đầu: “Đúng vậy! Tể Tể đừng sợ, chú sẽ bảo vệ cho cháu!”

Tể Tể quay đầu lại hỏi: “Nhưng mà chú ơi, anh Tiểu Tương và Tổ Bảo Bảo thì phải làm sao?”

Người đàn ông sửng sốt: “Tổ Bảo Bảo ư?”

Gã không nhìn thấy chàng thiếu niên 17 – 18 tuổi trong bức ảnh mà viện trưởng cung cấp đâu cả.

Tể Tể nghĩ đến bây giờ thân hình của Tổ Bảo Bảo đã thu nhỏ rất nhiều, vì thế lập tức vòng tay qua ôm lấy cổ người đàn ông kia, ngây thơ nói.

“Chú ơi, chú muốn đưa Tể Tể đi thì cũng phải dẫn theo anh Tiểu Tương cùng Tổ Bảo Bảo đi nữa, nếu không Tể Tể sẽ không đi theo chú đâu.”

Người đàn ông: “… Được, được, được, dẫn đi hết, dẫn đi hết!”

Chỉ là ba đứa nhỏ mà thôi, dù sao cũng có Tam Đao tiếp ứng, nên cũng không phải vấn đề gì lớn.

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu: “…”

Tương Tư Hoành không hiểu ra sao, nhưng Kế Nguyên Tu đã hiểu được ý của Tể Tể, ý của bé là muốn người này đưa họ đi cùng, sau đó tìm ra người đứng ở phía sau.

Vì thế, Kế Nguyên Tu vô cùng phối hợp mà chạy tới, Tương Tư Hoành vừa thấy thế, không cam lòng chạy sau, nên cũng vội chạy tới.

Sau đó, biến thành một người đàn ông ôm hai đứa nhỏ trong tay, sau lưng cõng thêm một đứa nhỏ nữa, gã dùng hết sức lực trèo lên tường trong làn khói dày đặc rồi nhanh chóng rời đi.

Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đã nhìn thấy hết thảy: “…”

Vị tráng sĩ này đã bị sự đáng yêu của Tể Tể thu phục rồi sao?

Hổ Nhỏ há miệng thở dốc, Thỏ Đen đã chạy ra ngoài.

“Đuổi theo!”

“Hả!”

Cổng trường mẫu giáo rất hỗn loạn, không chỉ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến giao thông, mà chủ yếu bọn trẻ trong trường còn quá nhỏ, hiệu trưởng Lý đã gọi 110 và 119 từ lâu, người đàn ông vừa đưa ba đứa nhỏ lên xe, đã nghe thấy tiếng còi báo động của xe cứu hoả vang lên từ phía xa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free