Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1087:
Thân phận của cha cương thi tại nhân gian là diễn viên, còn là một diễn viên rất nổi tiếng, vì vậy…
Tương Tư Hoành nhíu mày: “Tể Tể, Tổ Bảo Bảo, nếu không chúng ta… Tự mình về nhà đi?”
Tể Tể “à” một tiếng, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc, còn Kế Nguyên Tu thì trực tiếp bác bỏ.
“Không được, như vậy thì cha cương thi của em không nhìn thấy chúng ta, sẽ lo lắng.”
Tuy rằng cậu hoàn toàn có thể đưa hai đứa nhỏ này về trang viên nhà họ Hoắc, nhưng đối phương đã tới rồi, còn cậu cũng không phải là một đứa nhỏ mới chỉ năm tuổi, tất nhiên không làm thể như vậy.
Trong khi ba đứa nhỏ đang nói chuyện, Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ trốn ở nhà trẻ cả một ngày lại sốt ruột dùng móng vuốt đào đất.
Hổ Nhỏ: “Ai nha! Nên nghe lời cương thi nhỏ đi! Chỉ có làm như thế chúng ta mới có cơ hội chứ!”
Thỏ Đen: “Đúng thế! Đã canh ở nhà trẻ cả một ngày rồi, cho dù Tổ Linh đi đến đâu đều có Tể Tể và Tương Tư Hoành đi theo, chúng ta căn bản không tìm được cơ hội Tổ Linh ở một mình.”
Chúng nó lặng lẽ đi theo dưới gầm xe tới đây, nếu như để cho Tể Tể và Tương Tư Hoành phát hiện ra, hai đứa bé kia không lột da chúng ra mới là lạ.
Hai yêu quái đang trốn giữa những bông hoa dưới bức tường nhà trẻ và nói chuyện, Hổ Nhỏ bỗng nhiên cảm nhận được có điều gì đó không ổn.
Thỏ Đen ở bên cạnh thì thông minh nhạy bén hơn, trực tiếp thốt ra một câu quốc túy.
“Đậu xanh! Chạy mau!”
Khắp nơi trong trường mẫu giáo đều có camera giám sát, còn chúng nó đều ở trong hình dáng động vật, hơn nữa kích thước còn rất nhỏ, cho nên ẩn trốn ở trong này cả một ngày vẫn chưa bị ai phát hiện ra.
Đúng lúc này, có người trèo tường đi vào, người này căn bản không phát hiện ra chúng nó, còn suýt nữa đạp một chân lên người chúng.
Người đàn ông trèo tường nhanh chóng nhảy xuống bồn hoa, vừa nghe thấy tiếng nói phát ra từ đây, lập tức quan sát xung quanh.
Gần đó có một bồn hoa, Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ tuy định chạy trốn, nhưng cũng không dám chạy ra khỏi bồn hoa vì Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn còn đang ở trường mầm non.
Điều này khiến người đàn ông trèo tường nghe thấy tiếng động nhìn xem xung quanh, sau đó cùng đối mặt với Thỏ Đen và Hổ Nhỏ cách người này chỉ khoảng nửa thước.
Người đàn ông nhìn thấy một con thỏ đen nhỏ đen sì sì cùng một con… mèo cam, liền nhanh chóng quay đi nhìn xung quanh.
“Căn bản không ai, vậy vừa rồi là ai nói chuyện thế?”
Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ vừa mới nói chuyện: “…”
Ngay khi hai yêu quái nọ chuẩn bị né tránh người đàn ông, tên này lại lấy ra từ trong túi quần một thứ gì đó giống như một quả bóng, chiếu vào trong bồn hoa, nhẹ giọng lẩm bẩm.
“Đốt một mồi lửa, bên ngoài có nhiều người như vậy, chẳng mấy chốc sẽ gây ra khủng hoảng! Mình và Tam Đao một trong một ngoài, trong lúc hỗn loạn sẽ có khả năng bắt cóc được Minh Tể Tể!”
Thỏ Đen và Hổ Nhỏ chuẩn bị rời đi phải trừng cả bốn mắt.
Hay đấy!
Đây là tráng sĩ tới từ nơi nào thế?
****
Cổng trường mẫu giáo chật như nêm cối.
Chẳng có lý do nào khác, ảnh đế Tương tới rồi!
Lại còn không mang theo vệ sĩ, một số người hâm mộ bất ngờ nhận ra xe của anh ta, không kìm được sự phấn khích mà hét lên.
“A! Ảnh đế Tương! Là ảnh đế Tương tới đón con trai kìa!”
Cô ấy vừa kêu lên, chưa nói tới các bà mẹ đến đón con, những người còn lại, cứ 10 người thì có tới 9 người là fans của ảnh đế Tương rồi.
Trường mẫu giáo vốn cách đường cái không xa, những người qua lại đều có thể nghe thấy, trong có cũng có rất nhiều người hâm hộ lập tức chạy tới.
“Ảnh đế Tương ư? Thật hay giả đấy? Anh ấy đâu?”
“Ở đó, ở đó! Mau nhìn xem, tôi đã từng nhìn thấy chiếc xe kia ở trên mạng rồi, nghe nói đó là chiếc xe rẻ nhất trong nhà của ảnh đế Tương rồi, chỉ có giá trị 7 con số thôi!”
“A? Hình như đúng thật!”
“Cái gì mà hình như? Đúng rồi đấy! Mọi người mau nhìn xem, cửa sổ xe đã hạ xuống, cửa xe đã mở ra!”
“Ai da! Thật sự là ảnh đế Tương!”
“A a a! Chồng ơi em yêu anh!”
…
Người hâm mộ đang phát điên!
Các phụ huynh cũng điên cuồng không kém!
Bọn nhỏ lần đầu tiên được chứng kiến cảnh tượng như thế này, đều phải trợn mắt há hốc mồm.
Có bạn nhỏ nhút nhát đã bị dọa, khóc oà lên.
Các giáo viên nhanh chóng trấn an các em, bảo vệ cũng bước lên phía trước để duy trì trật tự.
Kết quả…
Đều vô dụng cả!
Các giáo viên đã kiềm chế chính mình để không nhìn về phía thần tượng quá nhiều và cố gắng hết sức để chăm sóc các bạn nhỏ, nhưng những người hâm mộ vây quanh họ chẳng hề quan tâm.
Trong lúc nhất thời, cổng nhà trẻ đã bị vây chặt như nêm cối, tiếng la hét ầm ĩ ngày càng lớn.
Tương Uyên lén tới đón con: “…”
Anh ta lái chiếc xe rẻ nhất trong gara đến đón con, cũng đã chắc chắn xung quanh không hề có tay săn ảnh nào cả, rốt cuộc tại sao anh ta lại bị bại lộ thân phận?
Tương Uyên vừa xuống xe đang nghĩ tới việc lên xe rời đi trước, sau đó tìm thời điểm thích hợp để quay lại.
Nhưng nhà trẻ đã bắt đầu tan học, các bạn nhỏ đã xếp hàng đi ra ngoài, lúc này mà anh ta rời đi, con trai và những đứa nhỏ khác không nhìn thấy anh ta thì phải làm sao bây giờ?