Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1086:
Từ sự tò mò ban đầu, vẻ mặt của Kế Nguyên Tu đã chẳng còn biểu cảm gì, tới bây giờ thì chết lặng, linh hồn dường như muốn bay ra ngoài.
Tể Tể và Tương Tư Hoành lần lượt ngồi ở hai bên, thấy biểu cảm trên mặt Kế Nguyên Tu chẳng hề thay đổi, Tể Tể không nhịn được mà dùng thần thức để giao tiếp với cậu.
“Tổ Bảo Bảo, anh làm sao vậy?”
Kế Nguyên Tu: “…”
Thậm chí cậu còn chẳng buồn sửa lại cách xưng hô này nữa!
Bởi vì quá phiền!
Phịch một tiếng, có một bạn nhỏ không cẩn thận làm rơi ly nước, bé sợ hãi rồi bắt đầu khóc ngao ngao.
Một bạn nhỏ khác ngồi ngay gần đó, chiếc váy nhỏ xinh đẹp trên người bé bị nước xối ướt, nên cũng oà khóc theo.
“Hu hu hu… Váy công chúa của tớ! Hu hu hu… cô ơi, Tống Hiểu xối ướt váy công chúa của con rồi! Hu hu hu… váy ướt rồi, con không thể làm công chúa được nữa! Hu hu hu…”
Tống Hiểu cao giọng giải thích: “Cô ơi, không phải con cố ý!”
Giáo viên lại vội vàng chạy tới xử lý, an ủi dỗ dành cô bé nhỏ đang khóc.
Nhưng từ một hướng khác lại truyền tới tiếng khóc lớn.
“Cô ơi, Lý Thiên Hi đánh con! Oa oa oa…”
“Cô ơi, không phải con cố ý, con chỉ đang chơi đùa với bạn ấy thôi!”
“Cô ơi, Lý Thiên Hi cố ý đánh con đấy… Hu hu hu… Tớ phải về mách với cha tớ, bảo cha tớ đánh lại cậu! Hu hu hu…”
Tiếp theo đó là giọng nói nghiêm túc của giáo viên, còn mang tính răn đe cực cao.
…
Kế Nguyên Tu: “…”
Tể Tể: “…”
Tương Tư Hoành: “…”
Ba đứa nhỏ không phải con người dùng cách đơn giản trực tiếp là chặn tất cả các âm thanh lại.
Tể Tể và Tương Tư Hoành thở dài: “Anh Tiểu Tương, hoá ra các anh các chị học ở lớp mẫu giáo nhỡ cũng ồn ào như vậy sao.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể, cô giáo ở lớp mẫu giáo nhỡ cũng hung dữ quá!”
Kế Nguyên Tu: “Em còn quan tâm người nọ hung dữ hay không làm gì?”
Tể Tể cất giọng nói non nớt giải thích cho Kế Nguyên Tu: “Tổ Bảo Bảo, ý của anh Tiểu Tương nói cô giáo hung dữ hơn so với cô giáo của lớp mẫu giáo bé chúng em, cô giáo Tôn, cô giáo Lý và cô giáo Vệ ở lớp mẫu giáo bé chúng em rất rất tốt. Các cô ấy đều rất dịu dàng!”
Tương Tư Hoành: “Đúng!”
Kế Nguyên Tu: “Cho nên mấy đứa nhỏ ở lớp mẫu giáo nhỏ càng khóc lâu hơn à?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”
Hình như đúng là vậy!
Kế Nguyên Tu: “Tôi muốn về nhà!”
Tể Tể: “Phải đi học.”
Kế Nguyên Tu: “Em gọi cái này mà là đi học à?”
Vừa hay đã đến giờ học làm thủ công, Tương Tư Hoành cũng ngây thơ giải thích.
“Cô giáo Tôn nói, làm đồ thủ công có thể rèn luyện khả năng sử dụng tay và trí óc của chúng ta.
”
Tể Tể cũng ghi nhớ, bé cất tiếng để bổ sung thêm.
“Lại còn có thể cho phép chúng ta quan sát nhiều hơn, tưởng tượng nhiều hơn. Ví dụ như cô giáo bảo chúng em làm những bông hoa nhỏ, nhũng mỗi một bạn lại có một cách làm riêng.”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh: “Đúng!”
Kế Nguyên Tu khổ mà không nói nên lời.
Cậu thực sự không phải là đứa nhỏ mới được năm tuổi!
Hình dạng con người hiện tại của cậu không lớn là bởi vì linh khí quá mỏng manh, nhưng bản thể rồng của cậu thì rất cao lớn và mạnh mẽ, rốt cuộc cậu cũng đã sắp hơn hai ngàn tuổi rồi.
Nhưng nhược điểm lại nằm ở cơ thể này!
Tuy nhiên, với tình hình hiện tại, khả năng là cậu sẽ phải duy trì hình dáng của đứa nhỏ năm tuổi này trong một khoảng thời gian dài.
Kế Nguyên Tu có chút suy sụp.
Sau một ngày lên lớp, Kế Nguyên Tu đã để lại ấn tượng trong lòng chủ nhiệm lớp mẫu giáo lớn, cậu là một cậu bé rất xinh đẹp, trắng trẻo sạch sẽ, làn da đặc biệt đẹp nhưng lại có tính tình khá u uất.
Đương nhiên, cũng vô cùng đáng yêu.
Cậu ngồi lặng lẽ ở đó, lưng thẳng tắp, hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối, mắt nhìn thẳng về phía trước.
Hỏi gì đáp nấy, việc mình mình làm, hơn nữa còn làm rất tốt.
Ngẫu nhiên có bạn nhỏ tới nhờ giúp đỡ, cậu cũng sẽ giúp một chút.
Còn có thêm hai bạn nhỏ từ lớp mẫu giáo bé, cũng vô cùng ngoan ngoãn, thông minh và nhanh nhẹ, sau khi tan học, giáo viên lớp mẫu giáo nhỡ thậm chí còn đi tìm cô Tôn của lớp mẫu giáo bé.
“Cô giáo Tôn, nếu không thì sau này cứ để Tể Tể và Tiểu Tương học ở lớp mẫu giáo nhỡ đi.”
Khóe miệng của cô giáo Tôn giật giật: “Tể Tể cùng Tiểu Tương lo bạn nhỏ Kế Nguyên Tu ngày đầu tới trường mầm non không thể thích ứng được, nên mới tới lớp của cô Thái học nhờ thôi, cô không thể cướp bé từ lớp của tôi được chứ!”
Có ai lại không thích hai em bé dễ thương và ngoan ngoãn như vậy đâu?
Muốn cướp học sinh ư?
Nằm mơ đi!
Trong khi hai giáo viên vừa nói chuyện, vừa nhìn đội hình trong lớp chậm rãi đi về phía cổng nhà trẻ, rất nhanh, từ bên ngoài cổng đã truyền tới những tiếng hò reo phấn khích.
“Tương Uyên! Em yêu anh!”
“Chồng ơi! Em yêu anh!”
“Ảnh đế Tương, em yêu anh, em muốn sinh cho anh một đứa con!”
…
Ba bạn nhỏ Kế Nguyên Tu, Tể Tể cùng Tương Tư Hoành đang đứng trong đội ngũ xếp hàng chờ ra về: “…”
Tể Tể cất giọng nói ngọt ngào, nói chuyện với Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương, hôm nay là cha của anh tới đón chúng ta đấy.”
Tương Tư Hoành có thính lực cực tốt, tất nhiên cậu nhóc đã nghe được những người bên ngoài đang la hét.