Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1070:
Hai yêu quái ngơ ngác nhìn nhau, tôi nhìn anh, anh lại nhìn tôi, rồi quyết định tiến vào trong nhà nhìn xem.
Nghĩ đến vua cương thi và Minh Vương có thể vẫn còn ở bên trong, hai yêu quái nọ không dám hành động thiếu suy nghĩ, cuối cùng quyết định ôm cây đợi thỏ.
Bên trong căn âm trạch số 2, Tể Tể ăn nhiều bỗng nhiên tỉnh dậy.
Âm khí nồng đậm trong cơ thể không ngừng chữa lành những vết thương trước đó, vết thương nhanh chóng lành lại, sức mạnh của bé cũng theo đó mà tăng lên.
Rõ ràng bé đã ngủ rồi, nhưng cảm giác nhẹ nhàng khắp cơ thể đã dần dần đánh thức bé.
Trong phòng chỉ có một mình bé, Tể Tể nghe thấy tiếng nói chuyện của cha nuôi và các anh truyền tới từ phòng khác, còn xen lẫn cả tiếng ăn uống.
Không muốn quấy rầy cha nuôi và những người khác ăn cơm, Tể Tể chỉ đơn giản lẻn ra ngoài cửa sổ của căn âm trạch số 2 để ra ngoài.
Tinh thần và sức lực đều dư thừa, ngủ cũng ngủ không được, vì thế bé đã đi vòng quanh bốn căn âm trạch.
Đang đi, bỗng nhiên bé nhìn thấy Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ đang lén lút trốn sau cây hòe lớn.
Tể Tể lao thẳng tới chỗ bọn chúng.
Hồn lực to lớn đánh úp tới như một bức tường, trực tiếp đánh bay cả Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ đang lén lút sau gốc cây hoè.
Không chỉ đánh bay hai yêu quái, mà hồn lực kia còn khiến cả Cửu Phượng mới từ bên ngoài chịu vạ lây.
Cửu Phượng: “…”
Đây là loại số phận xui xẻo gì vậy?
Cửu Phượng bị sức mạnh to lớn nọ đánh úp tới, máu tươi trào tới tận cổ họng vẫn phải nuốt vào, vội vàng lên tiếng.
“Công chúa nhỏ bớt giận!”
Tể Tể ngừng lại: “Cửu Phượng, sao mày lại trở về rồi?”
Cửu Phượng ôm ngực muốn khóc.
“Công chúa nhỏ, Tổ Linh Huyền môn đưa ngài đi, tôi phải xử lý tốt hậu quả phía bên nhà họ Mặc kia.”
Tể Tể thấy Cửu Phượng thật thà chứ không tác oai tác quái trong nhà họ Mặc, nhưng cơ thể mập mạp quá thừa năng lượng, nên luôn muốn làm chút gì đó.
Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ vừa bị đá bay ra ngoài, vẫn còn nằm trên mặt đất như “xác chết”, ánh mắt của Tể Tể rơi trên người Cửu Phượng.
Cửu Phượng đánh không chết, phản kháng không lại!
Rất thích hợp làm đối tượng luyện tập!
Vì thế Tể Tể cất giọng nói non nớt: “Được rồi, vậy bây giờ mày cùng luyện tập với bổn Tể Tể đi.”
Cửu Phượng há miệng thành hình chữ O.
“Công chúa nhỏ, ngài…”
Tể Tể đã động thủ, sức mạnh hùng hậu ập thẳng đến trước mặt, Cửu Phượng nhanh chóng né tránh để không bị coi như bao cát cho Tể Tể đánh.
Vừa né tránh, nó vừa chửi thầm trong lòng.
Tạo nghiệt mà!
Sớm biết thực lực của tổ tông nhỏ Minh Tể Tể này đột nhiên tiến bộ, lẽ ra nó nên ở lại nhà họ Mặc chờ thêm một thời gian nữa!
Tể Tể sợ sức mạnh quá lớn sẽ phá hủy toàn bộ ngọn núi phía sau, nên khi ra tay bé cũng nhanh chóng dựng lên một kết giới, rồi cũng thoải mái động tay động chân.
Đáng thương cho Cửu Phượng, bởi vì nó trời sinh đã bị quy tắc Địa Phủ áp chế, không muốn trở thành bao cát mà nửa đêm nửa hôm vẫn phải làm bao cát cho Tể Tể.
Nếu không phải bọn trẻ nhà họ Hoắc trước khi đi ngủ muốn đi thăm Tể Tể, rồi phát hiện Tể Tể đã biến mất, Cửu Phượng cảm thấy nó có thể bị ép tập luyện cùng Tể Tể đến tận bình minh.
Ở phía xa, Thỏ Đen và Hổ Nhỏ bị thương nặng nằm liệt trên mặt đất, chúng nó cũng đang nằm trong kết giới, nhìn thấy cản Chim Chín Đầu trong truyền thuyết bị Tể Tể dùng một quyền đấm nát đầu, sợ tới mức bốn mắt trợn ngược, rồi thực sự ngất đi.
Sáng sớm hôm sau, Tể Tể dù đã thức gần như cả đêm vẫn có tinh thần phấn chấn, xách một chiếc cặp sách nhỏ lên xe đến trường mẫu giáo cùng Tư Hoành và Kế Nguyên Tu
Thỏ Đen cùng Hổ Nhỏ đã tỉnh lại những vốn trốn phía sau cây hòe lớn, chúng dùng ánh mắt trao đổi với nhau rồi yên lặng lê cơ thể chồng chất vết thương bám vào gầm xe.
Chúng nó cảm nhận được, rồng đang ở ngay trên xe!
Cửu Phượng bị đánh rất thảm, nằm liệt trong căn âm trạch Tiểu Tam dưỡng thương, Minh Vương thấy cảnh này thì lười nhác mỉm cười.
“Chậc chậc! Một con chim đã sống được cả vạn năm, ấy vậy mà không đánh lại một đứa nhỏ mới ba tuổi rưỡi! Ôi! Đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết trên bờ cát mà!”
Chim Chín Đầu: “…”
Nó phun ra một ngụm máu, ngũ quan đều trở nên vặn vẹo vì tức giận!
Nó hận!
Vì sao nó lại không phải cha của quy tắc biết đi của Địa Phủ chứ!
****
Trường mẫu giáo quốc tế song ngữ Hán Ninh.
Tể Tể và Tương Tư Hoành sợ Kế Nguyên Tu vừa đến nhà trẻ nên không kịp thích ứng, Tể Tể còn làm nũng với cô giáo Tôn, cô giáo Tôn không chịu được, sau đó liền liên lạc với giáo viên lớp mẫu giáo nhỡ một chút, để hai bạn nhỏ có thể đến học cùng Kế Nguyên Tu tại lớp mẫu giáo nhỡ.
Cả một buổi sáng, cứ thỉnh thoảng Tể Tể lại nghiêng đầu nhìn Kế Nguyên Tu ngồi cạnh mình.
Kế Nguyên Tu nhìn về phía trước, linh hồn sắp bay ra ngoài.
Cậu đã ngủ hàng ngàn năm, trước khi ngủ say thì vẫn luôn thanh tu, là người thích yên tĩnh.
Nhưng từ khi bắt đầu đến trường mẫu giáo tới bây giờ, cậu cứ có cảm giác mình bị đặt trong một đàn ếch xanh cả trăm ngàn con vậy.
Hết bạn nhỏ này kêu gào “Cô ơi, con muốn đi vệ sinh”, lại tới bạn nhỏ này tủi thân tố giác “Cô ơi, bạn Vương Liên Kỳ đánh con”, rồi lại có bạn nhỏ không ngừng nói chuyện cùng một bạn nhỏ khác, sau đó tới lượt giáo viên thường xuyên nhắc nhở “Giữ im lặng”, “Các bạn nhỏ quay lại chỗ của mình, tay đặt trên đầu gối”…