Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1098:
“Dùng hết mọi cách có thể, để cho Đại Dũng và Tam Đao vĩnh viễn ngậm miệng lại!”
“Đã lên đường rồi!”
Vương Tùng Cập lập tức cảm thấy yên tâm, trên mặt lại lộ ra nụ cười tươi.
“Được lắm, anh thật không làm tôi thất vọng!”
Trợ lý vội vàng đẩy cửa tiến vào: “Viện trưởng, không xong rồi, cảnh sát An dẫn theo người của anh ta, đang cầm lệnh khám xét đến đây!”
Vương Tùng Cập tiếp tục che mông lại, miệng vết thương của gã có lẽ tương đối sâu, khiến gã đau đến mức ngũ quan đã vặn vẹo.
“Đây không phải là lần đầu tiên bệnh viện chúng ta có tin bịa đặt khiến cảnh sát phải tới, trước kia các đồng chí cảnh sát tới đây cũng có dáng vẻ như thế, lần này cũng như những lần đó mà thôi!”
Trợ lý vội gật đầu: “Vâng!”
Tể Tể ở trong tủ lắng nghe, con mắt còn lại xoay chuyển, miệng nhỏ của bé để nở ra một nụ cười ngọt ngào.
Tới rồi, cuối cùng chú cảnh sát cũng tới rồi.
Nhưng bé không thể chủ động đi ra ngoài, vì thế đành tiếp tục chờ đợi.
An Thành đến trước, theo sau là năm, sáu đồng nghiệp của anh ta.
“Viện trưởng Vương, chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Vương Tùng Cập không hề sợ hãi, vô thức ngồi xuống ghế văn phòng để phô trương thân phận.
Kết quả, gã ta nhất thời quên mất vết thương trên mông, gã ta vừa ngồi xuống đã giật bắn lên, miệng không ngừng gào hét.
“Ôi!”
An Thành nhướng mày: “Viện trưởng Vương đang có ý gì đây?”
Vương Tùng Cập đau đến nỗi mồ hôi lạnh sau lưng túa ra, gã ta chưa kịp trả lời, Lộ Giang Dân đã mặc áo blouse trắng và mang theo hòm y tế đi tới trước cửa văn phòng.
“Viện trưởng, ngài tìm tôi.”
Vương Tùng Cập vốn định duy trì thái độ trịch thượng, nhưng hiện tại mông gã ta đã quá đau rồi, gã vội vàng nhìn Lộ Giang Dân, sau đó xấu hổ xoa mông chảy máu và đi đến phòng nghỉ.
Trước khi bước vào phòng nghỉ, gã còn quay lại nhìn Trương Ngọc, cười như không cười rồi nhướng mày với cô ấy.
Trương Ngọc lập tức hiểu được ý của gã ta, ý là cô ấy phải quản lý cái miệng của mình cho tốt, nếu không đoạn video kia nhất định sẽ lan truyền khắp mạng internet.
Trương Ngọc mím môi, sắc mặt vốn tái nhợt lại càng trắng hơn.
Lộ Giang Dân ở bên cạnh hiểu ý, sau khi gật đầu với đám người của An Thành bèn xách theo hòm y tế, rồi nhanh chóng đi vào trong phòng nghỉ.
Vương Tùng Cập và Lộ Giang Dân mới vừa đi vào phòng nghỉ, Trương Ngọc nắm chặt hai tay, hít một hơi thật sâu rồi đi tới trước mặt An Thành.
Móng tay của cô ấy xuyên qua da lòng bàn tay, trong đầu cô ấy tưởng tượng ra hậu quả của việc đoạn video bị tung ra, Trương Ngọc lại bắt đầu hoang mang, do dự.
Cô ấy sinh ra trong một gia đình truyền thống, từ nhỏ cha mẹ Trương Ngọc đã đối xử với cô ấy rất nghiêm khắc, nếu như để họ biết được trước khi kết hôn cô ấy đã mất đi sự trong sạch, thậm chí còn có những video hèn hạ như vậy tràn lan trên mạng, họ nhất định sẽ không phân biệt phải trái đúng sai mà cho cô một bạt tai trước.
Hơn nữa, họ còn mắng cô là không biết liêm sỉ, làm ô nhục cả nhà họ Trương!
Không có gì so sánh được với thể diện của nhà họ Trương bọn họ cả!
Thể diện của nhà họ Trương của họ là trên hết, bao gồm cả hạnh phúc và sự trong sạch của Trương Ngọc.
Thậm chí… là cả mạng sống của cô ấy!
Nhưng một đứa trẻ ba, bốn tuổi có thể mạnh dạn trốn vào tủ sách, điều này tương đương với việc mạo hiểm mạng sống của bé để đánh cược, vì sao cô ấy không thể vứt bỏ được chứ?
Hơn nữa, người làm chuyện xấu cũng đâu phải cô ấy, cô ấy là người bị hại cơ mà!
Tại sao cô ấy không thể tìm kiếm công lý cho chính mình?
Nghĩ đến đây, Trương Ngọc chịu đựng sự khó chịu mà đứng thẳng lưng, nhìn về phía An Thành với ánh mắt kiên định.
Trái tim An Thành rung động khi bắt gặp ánh mắt của Trương Ngọc, lời dò hỏi đã đến bên miệng lại bị anh vô thức nuốt ngược trở về.
Anh ta gật đầu với các đồng nghiệp bên cạnh, ra hiệu cho bọn họ bắt đầu điều tra.
Trương Ngọc nhanh chóng lên tiếng.
“Cảnh sát An, tôi muốn tố cáo viện trưởng Vương Tùng Cập của bệnh viện Thái Hoà lợi dụng chức vụ để chiếm lợi, có tình nghi tới các vụ án hiếp dâm và buôn người.”
Vương Tùng Cập lao ra từ trong phòng nghỉ, sắc mặt gã đã tái mét.
Tể Tể ở trong tủ hưng phấn xoa đôi bàn tay nhỏ bé của mình, chuẩn bị ngã vào vòng tay của chú cảnh sát.
Kết quả, đột nhiên bé nghe được một giọng nói!
“Trương Ngọc!”
Lời nói bị cắt ngang, Trương Ngọc mím môi, Tể Tể muốn đánh người!
Trương Ngọc bước nhanh đến bên tủ sách mở cửa tủ mà không thèm nhìn vào, nhanh chóng quay lưng về phía Tể Tể chỉ còn có một mắt, đồng thời kéo áo của mình ra, để lộ ra những dấu vết ái muội loang lổ trên người.
“Đứa nhỏ này, còn có những dấu vết trên người tôi, đều là chứng cứ!”
Vương Tùng Cập: “…”
****
Có nữ cảnh thấy thế vội vàng đi đến bên cạnh Trương Ngọc, nhẹ nhàng kéo áo lại giúp cô ấy.
An Thành chờ mấy nam cảnh sát đồng loạt xoay người đi, rồi cũng quay lưng về phía các cô ấy.
Nữ cảnh sát nhìn Trương Ngọc, giọng nói của cô ấy vô cùng ôn nhu.
“Chúng tôi đã biết, cảm ơn cô, chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ sự an toàn của cô, xin cô hãy tin chúng tôi.”
Trương Ngọc kiên định, dường như trong giây phút này, toàn thân cô ấy tràn đầy năng lượng, bèn gật đầu thật mạnh, giọng nói nghẹn ngào.