Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1079:

Tổ Linh ngồi dậy, giơ tay chấm nhẹ lên phần giữa mày của tên mập và tên gầy.

Không qua bao lâu, tên mập và tên gầy chậm rãi tỉnh lại.

Chờ đến khi nhìn thấy ánh đèn sáng trưng trên đỉnh đầu, hai người phản xạ có điều kiện ngồi bật dậy, sau đó bất chấp tất cả chạy về phía bên ngoài, đáng tiếc lúc chạy tới cửa hình như đụng phải thứ gì, thế là cả hai bị bắn ngược về.

Sắc mặt của tên gầy tái nhợt như tờ giấy, không ngừng thở hổn hà hổn hển.

Cả người của anh ta hơi nhũn ra, bắt đầu cảnh giác nhìn xung quanh.

Chờ đến khi nhìn thấy bác sĩ Hứa máu me be bét nằm trên mặt đất, còn có tên trợ lý cũng đang vỡ đầu chảy máu ở cách đó không xa, anh ta mới sửng sốt hỏi: “Hai người...”

Tể Tể vỗ bàn tay mũm mĩm, giải thích bằng chất giọng non nớt của mình: “Bác sĩ Hứa muốn tiêm thuốc cho Tể Tể nhưng Tể Tể không đồng ý, bởi vậy Tổ Bảo Bảo ra tay giúp Tể Tể dạy cho bọn họ một bài học á mà.”

Tên gầy cảm thấy vô cùng khó tin, tên mập cũng sợ đến ngây người.

Tổ Linh đi đến bên cạnh Tể Tể, chậm rãi đánh giá toàn bộ phòng thí nghiệm.

Nhìn sơ qua thì căn phòng thí nghiệm này rất sạch sẽ, nhưng ở mặt sau của vách tường trắng như tuyết này lại dán đầy những lá bùa màu vàng kim, cả căn phòng này chính là một trận pháp thật lớn.

Tổ Linh nhìn về phía Tể Tể: “Tôi...”

Tể Tể đã không nhịn được từ lâu rồi, cô bé nuốt nước miếng hỏi: “Tổ Bảo Bảo ơi, Tể Tể có thể ăn một ít đồ ăn vặt trước được không?”

Tổ Linh cũng không nghĩ nhiều: “Tôi không có mang theo, em có mang theo à?”

Tể Tể chỉ vào vị trí mắt trận ở sau vách tường: “Bên đó có nhiều quá chừng luôn nè!”

Tổ Linh: “...”

Không đợi Tổ Linh nói chuyện, Tể Tể đã nhào qua đó trước.

Tên mập và tên gầy: “...”

Tổ Linh: “...”

Đồng tử của bác sĩ Hứa co rụt, đến tận lúc này ông ta mới nhận ra tính nghiêm trọng của chuyện này.

Hai đứa nhóc một lớn một nhỏ kia rất có khả năng là người trong Huyền Môn, thậm chí con bé kia còn có cả bùa xuyên tường nữa chứ!

Ông ta cố chịu đựng cảm giác đau đớn do gãy xương sườn, móc điện thoại ra muốn gọi đi, đáng tiếc trong điện thoại lại truyền tới tiếng máy bận.

Sau lưng của bác sĩ Hứa bắt đầu ứa ra mồ hôi lạnh, vừa quay đầu lại đã thấy chuông báo động được trang bị bên trong phòng thí nghiệm, thế là vội giơ tay muốn nhấn xuống.

Sau khi qua cơn khiếp sợ, tên gầy vẫn luôn quan sát mọi hành động của bác sĩ Hứa và trợ lý của ông ta, lúc này thấy bác sĩ Hứa muốn nhấn chuông, anh ta không chút do dự nhào qua.

Tay của bác sĩ Hứa còn chưa kịp đụng tới chuông báo động thì đã bị tên gầy bẻ một cái “rắc”.

“Á á á!”

Bác sĩ Hứa phát ra tiếng thét chói tai như tiếng heo bị chọc tiết.

Bên trong vách tường, Tể Tể đang điên cuồng nuốt âm khí được tụ tập bên trong trận Tụ Âm.

Mà khi thấy Tể Tể đột nhiên xuất hiện như thế, những con quỷ bị nhốt bên trong đó lập tức theo bản năng muốn nuốt trọn cô bé.

Nào biết mới vọt tới một nửa, bọn chúng phát hiện đối phương đột nhiên há cái miệng nhỏ xinh của mình ra, rõ ràng cái miệng này được mọc trên một khuôn mặt mũm mĩm đáng yêu, thế mà bên trong miệng lại nổi lên từng đợt gió lạnh, thậm chí còn đáng sợ hơn cả con quỷ khủng bố nhất mà chúng nó từng gặp trong bệnh viện nữa.

Bọn quỷ sợ ngu người, sau đó đồng loạt quay đầu bỏ chạy, không biết con quỷ nào còn rú lên: “Má ơi! Thời thế thay đổi rồi! Có con bé muốn ăn quỷ nè trời! Cứu mạng!”

Bệnh viện Thái Hòa đã được xây dựng cách đây vài chục năm rồi, trong thời gian này đã có không biết bao nhiêu người bỏ mạng bên trong căn phòng thí nghiệm này, sau đó hóa thành quỷ.

Ngặt nỗi bởi vì trận Tụ Âm và một số trận pháp khác cho nên bọn chúng không có cách nào rời khỏi bệnh viện, hơn nữa sức mạnh trên người chúng nó cũng không ngừng bị trận Tụ Âm hấp thu.

Vì giữ được mạng quỷ của mình, mỗi khi đến buổi tối, chúng nó sẽ chuồn ra khỏi phòng thí nghiệm, bắt đầu làm những chuyện ác bên trong phạm vi mà trận pháp cho phép.

Bởi vậy mỗi khi đi ngang qua khu vực xung quanh bệnh viện Thái Hòa vào ban đêm, không ít người đã nghe được những tiếng kêu thảm thiết truyền tới từ bên trong.

Nhưng vì bệnh viện Thái Hòa là bệnh viện tâm thần cho nên mọi người cũng không để ý lắm, chỉ tưởng là bệnh nhân trong bệnh viện lại lên cơn nên mới la hét um sùm như vậy thôi.

Trừ những người quản lý cấp cao của bệnh viện Thái Hòa ra, không một ai biết nguyên nhân thật sự của những tiếng kêu thảm thiết đó.

Mà bây giờ, quả báo của bọn ác quỷ đã tới rồi!

****

Đám quỷ gần như không còn sức lực chống trả, có vài con muốn nhân cơ hội liều một phen, xông về phía Tể Tể, nhưng chớp mắt một cái đã bị chiếc miệng rộng tựa lỗ đen kia nuốt vào bụng, tới cả tiếng hét thảm cũng không kịp để lại.

Tể Tể nghĩ chỗ này là bệnh viện, nhiều người qua lại, nếu phá hủy trận pháp có thể sẽ ảnh hưởng tới người bệnh, thế nên chỉ ăn đám quỷ trong trận pháp. Tuy trên người đám quỷ này dày đặc âm khí, quỷ khí cũng cực nùng, nhưng đã lâu rồi Tể Tể không được ăn thỏa thích, thế nên...

Bé đói!

Kết quả là một khi đã mở miệng ăn thì không tài nào dừng lại được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free