Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1078:
Địa ngục không có cửa… thế mà hai đứa trẻ một lớn một nhỏ này lại muốn xông vào!
Hừ!
****
Bệnh viện tâm thần Thái Hòa nằm ở một nơi hẻo lánh cách trung tâm thành phố khá xa.
Diện tích của nó rất lớn, thậm chí còn có trại chăn nuôi và vườn trái cây ở bên trong nữa.
Từ xa nhìn lại, hoàn cảnh nơi này thật sự rất đẹp, nếu không phải có sáu chữ to “Bệnh Viện Tâm Thần Thái Hòa”, nhiều khi người ta còn tưởng đây là một viện điều dưỡng cao cấp nào đó luôn ấy chứ.
Vì để lát nữa có thể ăn nhiều một chút, Tể Tể ép bản thân chìm vào giấc ngủ trong lúc đang ngồi xe.
Chờ khi xe vừa mới chạy qua cổng bệnh viện, Tể Tể đang ngủ khò khò chậm rãi mở mắt ra.
Cô bé ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn xung quanh, đôi mắt tròn xoe hơi híp lại.
Vương Tùng Cập thấy Tể Tể tỉnh thì cười xoa đầu cô bé: “Tể Tể tỉnh rồi à, chúng ta cũng vừa đến bệnh viện đấy.”
Tầm mắt của Tể Tể đảo qua vài bóng đen bay bên ngoài xe, sau đó vờ như không có chuyện gì quay đầu nhìn về phía Vương Tùng Cập.
“Bác viện trưởng ơi, vậy chúng ta xuống xe đi, Tể Tể muốn đi thăm Tổ Bảo Bảo, chú gầy và chú mập xem bọn họ đã tỉnh chưa, Tể Tể lo cho họ lắm.”
Thấy đã tới bệnh viện, nụ cười của Vương Tùng Cập đã nhạt đi rất nhiều, thái độ cũng cực kỳ có lệ, thậm chí trong lúc đang nói chuyện với Tể Tể mà ông ta đã tự xuống xe trước, lúc này đang đứng từ bên ngoài nói vọng vào: “Ừ, nhưng mà giờ bác viện trưởng bận rồi, bác sĩ Hứa sẽ đi theo cháu qua đó nhé.”
Tể Tể lễ phép nói tiếng cảm ơn, bởi vì dù gì đây cũng là bác viện trưởng “tốt bụng” sắp tặng đồ ăn vặt cho cô bé mà.
“Cháu cảm ơn bác viện trưởng.”
Vương Tùng Cập đi nhanh vào sảnh chính của tòa nhà, sau đó bước vào trong thang máy, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Tể Tể.
Bác sĩ Hứa mặc áo blouse trắng đi đến từ phía sau, có lẽ là vì đã nhận được mệnh lệnh cho nên ánh mắt ông ta nhìn Tể Tể chẳng khác nào đang nhìn một món hàng hóa, không ngừng đánh giá từ trên xuống dưới.
“Xuống xe!”
Tể Tể chớp đôi mắt to, nhanh chóng leo xuống xe.
“Bác sĩ Hứa ơi, Tổ Bảo Bảo, chú mập và chú gầy đâu rồi ạ?”
Bác sĩ Hứa không hề che giấu sự tham lam và tàn nhẫn trong mắt của mình.
“Bọn họ hả, bọn họ đến phòng thí nghiệm rồi, bé mập, mày muốn qua đó gặp bọn họ không?”
Tể Tể gật đầu như gà mổ thóc.
“Muốn ạ, bác sĩ Hứa mau dẫn Tể Tể qua đó đi.”
Ái chà!
Biết điều phết nhỉ?
Đúng là quá tuyệt vời!
Đỡ tốn kẹo rồi, ông ta sờ cây kẹo que trong túi và nghĩ như thế.
Ngày mai vừa hay có một đứa bé chừng bốn tuổi sắp tới đây, có cây kẹo này thì ông ta không cần phải mua thêm “công cụ” dỗ con nít mới nữa.
Đối với đám người đã được gắn mác là “công cụ kiếm tiền” của bệnh viện như thế này, dù chỉ là một cây kẹo que có giá năm mao thì bác sĩ Hứa cũng cảm thấy lãng phí.
Bác sĩ Hứa đi rất nhanh, hoàn toàn không phát hiện điểm phi logic là một đứa bé mũm mĩm chỉ mới ba tuổi rưỡi lại có thể theo kịp mình, hơn nữa còn chẳng có vẻ gì là cố sức cả.
Viện trưởng Vương đã cho phép ông ta dùng tên mập họ Vương kia như vật thí nghiệm rồi, hiện giờ ông ta đang sốt ruột muốn tới phòng thí nghiệm để bắt đầu công trình nghiên cứu của mình.
Không qua bao lâu đã tới phòng thí nghiệm, nơi này thật sự rất lớn.
Đi theo bác sĩ Hứa lâu như vậy, cuối cùng Tể Tể cũng nhìn thấy chú mập và chú gầy, cả hai đang nằm trên bàn phẫu thuật trong một căn phòng, à, đương nhiên còn có cả Tổ Bảo Bảo - người đang giả bộ bất tỉnh nữa.
Tể Tể vội vàng chạy tới.
“Tổ Bảo Bảo!”
Thừa dịp Tể Tể chạy về phía trước, bác sĩ Hứa lấy một ống tiêm có chứa thuốc an thần mà trợ lý chuẩn bị sẵn lên sau đó định đâm vào cổ của cô bé.
Đúng lúc này Tể Tể chợt quay đầu lại, mũi kim của bác sĩ Hứa lập tức đâm hụt lên chiếc bàn phẫu thuật ở bên cạnh.
“Bác sĩ Hứa, sao Tổ Bảo Bảo còn chưa tỉnh vậy ạ?”
Bác sĩ Hứa chẳng buồn ngụy trang nữa, dù sao cũng đều là vật thí nghiệm của ông ta cả mà, cho dù ông ta có nói thật ra thì làm gì có ai chịu tin lời của một đứa con nít ba tuổi rưỡi cơ chứ.
À không!
Nói đúng hơn là, con bé làm gì có cơ hội sống sót rời khỏi bệnh viện Thái Hòa này.
Bác sĩ Hứa bỗng nhiên duỗi tay chụp lấy cổ áo của Tể Tể, nhưng ngay lúc ông ta vừa cúi đầu thì lại có một cánh tay khác chợt duỗi tới nhấc bổng ông ta lên.
Cùng lúc đó, cửa phòng thí nghiệm đột nhiên tự đóng lại, trợ lý đang đứng một bên giúp chuẩn bị công cụ giải phẫu cũng sửng sốt không thôi.
“Bác…”
Anh ta chỉ kịp nói một chữ thì đôi chân béo múp của Tể Tể đã chợt kéo dài và quét ngang qua, trợ lý bị mất thăng bằng rồi ngã đập đầu vào cạnh tủ, máu me chảy lênh láng.
Lúc này bác sĩ Hứa mới nhớ hét lên: “Người đâu! Mau tới đây!”
Tể Tể vung cánh tay ú na ú nần của mình lên, bao vây toàn bộ phòng thí nghiệm trong kết giới.
Tổ Linh xách bác sĩ Hứa như xách một túi rác, sau đó vứt ông ta ra xa, chỉ nghe “rầm” một tiếng thật to, phần kính trên tủ chứa đồ lập tức vỡ tan tành, không ít vụn thủy tinh rơi xuống cắt vào da của bác sĩ Hứa, áo blouse trắng trên người ông ta lập tức xuất hiện thật nhiều vết máu.