Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1077:
Ven đường còn có rất nhiều người qua đường, khi thấy tình trạng của thiếu niên và tiếng khóc của trẻ con thì họ lập tức nhận ra điều gì đó, ai nấy đều nhanh chóng lùi lại vì sợ sẽ vô tình bị thương.
Có người hét lên với chiếc xe cứu thương đậu ở bên đường đằng sau.
“Bác sĩ! Mau lên! Bác sĩ! Có người bệnh!”
Tài xế ngồi trên xe không muốn quan tâm đến điều đó, nhiệm vụ của anh ta là đợi ở đây, đợi bác sĩ và y tá đưa hai bệnh nhân trốn khỏi bệnh viện tâm thần về, sau đó anh ta sẽ chở họ về bệnh viện.
Tổ Linh không thể chống lại sức mạnh của nhiều người, hơn nữa, cậu ta bắt đầu “chém người bừa bãi”.
Tể Tể ở phía sau gào khóc, vừa khóc vừa hét lên.
“Tổ Bảo Bảo, đợi Tể Tể, hu hu hu… Tổ Bảo Bảo, anh lên cơn rồi, anh mau về đây đi! Cha sẽ nổi giận nếu thấy anh làm tổn thương người khác đó!”
Mọi người: “…”
Vậy đây là bệnh nhân tâm thần đã vô tình trốn thoát khỏi bệnh viện ư?
Chuyện này sao mà được chứ?
Có người đã tinh mắt nhận ra Vương Tùng Cập, thế là người đó nhanh chóng hét lên.
“Viện trưởng Vương của bệnh viện Thái Hòa ở bên kia, mau lên! Ông ấy thậm chí còn dẫn theo bác sĩ và y tá tới đây, bên kia còn có hai cảnh sát giao thông nữa, chúng ta hãy cùng nhau giúp chặn thiếu niên lên cơn đó lại và đưa cậu ta đến bệnh viện đi!”
Vương Tùng Cập: “…”
Hai phút sau, Tổ Linh “bị” hai người qua đường nhiệt tình bắt giữ. Dưới sức ép của những người qua đường, bác sĩ buộc phải nhanh chóng chạy tới tiêm thuốc an thần cho cậu ta.
Tể Tể nhìn phản ứng của tên mập và tên gầy, sau đó lập tức dùng thần thức truyền âm cho Tổ Linh.
“Tổ Bảo Bảo, chú mập và chú gầy đều ngủ thiếp đi sau khi bị tiêm thuốc, anh cũng nên ngủ đi.”
Tổ Linh: “…”
Chỉ với một chiếc gai sắt nhỏ như thế, đến cả vảy của cậu ta cũng không thể xuyên qua được.
Nhưng sau khi nghe Tể Tể nói thế, cậu ta nhìn nam y tá có thân hình cường tráng đang chạy tới, thế là con dao lò xo trong tay rơi xuống đất rồi cậu ta từ từ nhắm mắt lại.
Tuy Tể Tể đứng cách rất xa nhưng cô bé có thể nhìn thấy rất rõ.
“Đúng đúng đúng! Tổ Bảo Bảo, anh diễn đỉnh quá!”
Khóe miệng của Tổ Linh co giật.
Làm ơn đừng gọi cậu ta là Tổ Bảo Bảo nữa, quê quá!
Bác sĩ thấy khóe miệng của cậu ta vẫn còn nhúc nhích, thế là họ lập tức tiêm thêm một mũi cho cậu ta mà không cần nghĩ ngợi gì.
Tổ Linh dùng thần thức hỏi Tể Tể.
“Hai người họ cũng bị tiêm hai mũi sao?”
“Không có, chỉ một mũi thôi!”
Tổ Linh: “…”
Tể Tể đã kịp phản ứng lại: “Tổ Bảo Bảo, anh bị tiêm hai mũi sao? Vậy anh nhớ lát hồi phải tỉnh dậy muộn chút, hai mũi có liều thuốc lớn, có lẽ đủ để đánh ngất một con bò già!”
Tổ Linh theo bản năng trả lời: “Mười ngàn mũi tiêm cũng không thể đánh ngất được tôi! Tôi là rồng!”
Tể Tể thở dài: “Nhưng Tổ Bảo Bảo à, bây giờ anh là con người!”
Tổ Linh: “…”
Tổ Linh được đưa lên xe cứu thương như mong muốn, cậu ta ở trong xe cùng với tên mập và tên gầy.
Tể Tể được chính Vương Tùng Cập bế lên chiếc xe sang trọng phía trước, theo sau là vài chiếc xe nhỏ, sau đó nhanh chóng lăn bánh về phía bệnh viện.
Ở trong xe, Vương Tùng Cập nhìn Tể Tể có mí mắt sưng đỏ và ngân ngấn nước mắt, ông ta đang cố gắng moi lời từ cô bé.
“Làm thế nào mà Tể Tể lại gặp được hai anh em Vương Thanh Ninh và Vương Thanh Hồng vậy? Họ đã nói gì với Tể Tể thế?”
Tể Tể rũ mắt xuống, cúi đầu xuống nuốt một ngụm nước bọt để tránh ăn trước khi đến bệnh viện, đến lúc đó đồ ăn vặt còn lại sẽ không còn nữa.
“Tể Tể không biết, Tể Tể và Tổ Bảo Bảo đã đi một chặng đường rất xa, sau đó quay đầu lại thì nhìn thấy chú mập và chú gầy ở giữa tòa nhà này với tòa nhà khác.”
Vương Tùng Cập đã nắm được hai điểm chính.
Giữa tòa nhà này với tòa nhà khác, rất có thể là trong một con hẻm nào đó.
Cô bé đã đi một chặng đường dài với Tổ Bảo Bảo, rất có thể lúc đó chỉ có hai người họ.
Vương Tùng Cập thử hỏi tiếp: “Hai người đi ra ngoài mà không có mang vệ sĩ theo sao?”
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể rất thấp và có chút mơ hồ, nghe như cô bé sắp ngủ đến nơi vậy.
“Không có, cha… cha đang ở bệnh viện, anh cả và những người khác dẫn Tể Tể đến một ngôi làng rất xa, sau đó Tể Tể có chuyện đột xuất và đến bây giờ vẫn chưa gặp lại anh cả, chỉ gặp được Tổ Bảo Bảo!”
Ban đầu Vương Tùng Cập định gọi ngay cho thư ký của tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị, nhưng sau khi nghe thấy những gì Minh Tể Tể nói thì ông ta đã đổi ý.
Có lẽ nào… chuyện Hoắc Trầm Lệnh thích cô con gái nuôi này là thật, nhưng ba đứa con trai của ông ấy thì không thích, cho nên mới xuất hiện trường hợp đã đến một ngôi làng rất xa như Minh Tể Tể nói, sau đó chỉ còn lại một mình Minh Tể Tể.
À!
Còn có một thiếu niên tên Tổ Bảo Bảo có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân nữa.
Nghe cái tên thôi thì ông ta đã đoán rằng cậu ta bị thiểu năng.
Vương Tùng Cập nheo mắt lại, nhìn cái đầu nhỏ của cô bé gật lên gật xuống và bắt đầu ngáy khò khò, đáy mắt của ông ta có thêm vài phần lạnh lùng.