Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1076:
Ngay sau đó, chiếc xe ba bánh điện đã bị cảnh sát giao thông chặn lại.
“Dừng xe bên đường! Xe ba bánh không được chở người!”
Lúc tên gầy định bất chấp tất cả phóng thẳng về phía trước thì Tổ Linh lạnh nhạt lên tiếng.
“Xuống xe đi. Nếu chú tin tôi, tôi sẽ cùng chú trở về bệnh viện xem thử.”
Tể Tể nghe vậy lập tức bày tỏ thái độ, giọng nói non nớt chứa đầy sự lo lắng.
“Tể Tể cũng đi nữa!”
Đầu óc của chú mập quả thực có vấn đề, nhưng chú gầy rõ ràng không có.
Trên người của mấy bác sĩ đuổi theo phía sau đều có lệ khí, xung quanh người của viện trưởng cũng toả ra một luồng âm khí nhàn nhạt.
Ngày mai là thứ hai, phải đến trường học rồi. Nhân lúc còn nghỉ, Tể Tể quyết định đi "ăn vặt" với Tổ Bảo Bảo.
****
Tên gầy căng thẳng gật đầu khi nghĩ đến thân phận của Tể Tể và phương pháp thần kỳ có thể nói chuyện trong tâm trí anh ta của chàng trai trẻ trước mặt.
Nhưng anh ta vẫn chưa yên tâm lắm nên nhắc nhở thêm.
“Bệnh viện Thái Hòa chỉ tiếp nhận người bệnh, hai đứa không có bệnh, họ sẽ không cho hai người vào đâu.”
Tể Tể lập tức che ngực kêu gào.
“Tổ Bảo Bảo ơi, Tể Tể bị đau bụng.”
Tổ Long chán chả muốn nhìn: “Minh Tể Tể ơi, đó là tim của em chứ không phải bụng!”
Tể Tể lập tức thay đổi cách nói, ngây ngô kêu lên.
“Tổ Bảo Bảo, Tể Tể đau bụng!”
Tổ Linh: “…”
Khóe miệng của tên gầy co giật: “Nhưng bệnh viện Thái Hòa chỉ tiếp nhận bệnh nhân tâm thần và những bệnh nhân tâm thần được họ thừa nhận, họ không tiếp nhận bệnh nhân bình thường.”
Tể Tể đang ôm bụng: “… Vậy… chúng ta sẽ lẻn vào.”
Tên gầy lắc đầu: “Viện trưởng Vương Tùng Cập của bệnh viện Thái Hòa cực kỳ mê tín, ông ta đã bỏ ra một số tiền lớn để mời cao nhân về xem phong thủy, nghe nói còn có rất nhiều trận pháp khác, người bình thường còn chưa tới bệnh viện thì đã bắt đầu thấy mơ mơ màng màng và hoàn toàn không thể tìm được cửa vào bệnh viện.”
Tổ Linh nheo mắt lại: “Vậy hai người đi ra ngoài bằng cách nào?”
Tên gầy đã dừng xe ba bánh lại, tên mập cười hề hề khi nghe thấy câu hỏi của Tổ Linh.
“Bởi vì chúng tôi có cái này!”
Tên gầy sửng sốt: “Em ơi!”
Tên mập đã lấy thứ gì đó ra khỏi cổ áo mình, Tể Tể và Tổ Linh nhìn và thấy rằng đó là nửa miếng ngọc bội.
Khi nhìn miếng ngọc bội đó, trên khuôn mặt điển trai của Tổ Linh hiện ra vẻ kinh ngạc, sau đó nhìn kỹ tên gầy và tên mập.
Tên mập cười tít mắt lấy nửa miếng ngọc bội còn lại từ trong cổ áo của tên gầy đang kinh ngạc ra, sau đó đưa cho Tổ Linh và Tể Tể xem như dâng hiến báu vật vậy.
Tổ Linh nhắm mắt lại, giọng nói vẫn trong trẻo lạnh lùng.
“Vương Tổ Đức là ai của hai người?”
Tên mập cười hề hề: “Tôi biết, tôi biết, đó là ông cố cố cố cố!”
Khi họ còn đang định nói thêm gì đó thì cảnh sát giao thông đã mang những công nhân vệ sinh thở hổn hển đuổi theo đến.
Tổ Linh nhanh chóng nhét hai nửa miếng ngọc bội vào cổ áo của tên gầy và tên mập, sau đó nhân cơ hội móc con dao lò xo từ trong túi quần của tên mập ra rồi cắt vào tay mình vài nhát.
Tể Tể trợn to hai mắt và ngây ngô kêu lên.
“Tổ Bảo Bảo, Tổ Bảo Bảo, anh làm gì vậy?”
Tên mập cũng bị dọa sợ, nhưng anh ta như thể nghĩ đến điều gì đó, nhanh chóng nhìn xung quanh.
Tên gầy cũng cùng lúc nhìn sang xung quanh, quả nhiên nhìn thấy đám người Vương Tùng Cập theo sát phía sau, anh ta gần như ngay lập tức hiểu được ý của thiếu niên đẹp trai quá mức này.
Tự ngược đãi bản thân!
Và cả cái tên mà cô em gái gọi thiếu niên này.
Tổ Bảo Bảo!
Nếu là một thiếu niên bình thường thì ai đời lại có cái tên như thế, giống như cách anh ta gọi riêng em trai mình là Nhị Bảo vậy.
Tên gầy đột nhiên kéo tay áo của Minh Tể Tể, hạ giọng nói xuống rất thấp.
“Em gái, mau hét lên rằng anh trai của cháu lại lên cơn rồi! Lớn tiếng lên!”
Ngay khi anh ta vừa nói xong thì đám người Vương Tùng Cập đã đến nơi.
Ông ta vừa giơ tay lên thì các bác sĩ và nam y tá đi theo nhanh chóng bước tới và lao về phía bốn người tên gầy, tên mập, Tể Tể và Tổ Linh một cách được huấn luyện bài bản.
Tể Tể chớp đôi mắt to, nhìn Vương Tùng Cập bằng đôi mắt sáng lấp lánh như hai bóng đèn siêu lớn.
Bling bling sáng lấp lánh.
Vương Tùng Cập bị một đứa bé ba tuổi rưỡi nhìn đến trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nhưng suy nghĩ đến thân phận của đối phương nên ông ta đã kìm nén cảm giác đó xuống.
Ngay khi ông ta định bước tới bế Tể Tể lên thì cô bé đột nhiên hét toáng lên.
“Không xong rồi, Tổ Bảo Bảo lại lên cơn rồi! Tổ Bảo Bảo! Tổ Bảo Bảo!”
Các nhân viên vệ sinh và cảnh sát giao thông đang ở ngay bên cạnh, họ vô cùng hoảng sợ khi thấy thiếu niên dùng dao rạch lên tay mình hết nhát này đến nhát khác, cả cánh tay chẳng mấy chốc đã bê bết máu.
“Mau lên! Đưa đi bệnh viện!”
Tể Tể vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy chiếc xe cứu thương 120 đi theo ở cách đó không xa, cô bé muốn đi ôm lấy Tổ Linh nhưng bị cậu ta đẩy ra.
Tổ Linh không chỉ đẩy cô bé ra mà cậu ta còn nhảy xuống xe ba bánh và bỏ chạy ra phía sau khi đám bác sĩ và y tá bước đến vây quanh.