Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1075:

“Chỉ cần trùm con bé trong ảnh vào bao bố rồi đưa đến trước mặt tôi thì sau này các anh muốn bao nhiêu kẹo mút tôi đều sẽ mua cho các anh.”

Em trai của anh ta vỗ tay đồng ý ngay tại chỗ.

Anh ta nhìn chằm chằm tấm ảnh nhưng cũng không ngăn cản.

Bắt cóc một đứa bé ba, bốn tuổi ấy mà, vả lại họ lại là bệnh nhân của bệnh viện tâm thần nổi tiếng. Cho dù có xảy ra chuyện gì thì họ cũng sẽ được phán là vô tội rồi thả ra thôi.

Hoặc là sẽ tiếp tục bị nhốt trong bệnh viện tâm thần, chỉ cần tâm trạng hơi kích động một chút thì bị giật điện hay cho một mũi thuốc an thần.

Nhưng đắc tội nhà họ Hoắc thì...

Trong khi đầu óc của tên gầy còn đang ở trên mây thì tay bất ngờ bị tên mập tóm lấy.

Không biết từ lúc nào mà tên mập đã bế Tể Tể lên, vội vàng kéo theo anh ta chạy ra ngoài.

“Anh, chạy thôi! Bác sĩ tâm thần mặc áo blouse lại tới rồi. Nếu mà bị bắt về thì bọn họ sẽ đánh chết chúng ta đó! Đi thôi! Đi thôi!”

Tên gầy chưa kịp suy nghĩ, hơn nữa anh ta cũng cực kỳ chán ghét các bác sĩ và y tá đang bước lại gần.

“Được, các chú đưa hai cháu về nhà. Cô bé à, cháu về đến nhà nhớ nói với cha là cháu bị lạc, sau đó gặp được hai chú nên hai chú đã chủ động đưa cháu về nhà nhé.”

Tể Tể gật đầu cười híp mắt.

“Dạ được ạ, cảm ơn chú béo, cảm ơn chú gầy.”

Tên mập nghe thế bật cười: “Không có chi.”

Nói xong, anh ta vô cùng tự hào nhìn về phía tên gầy: “Anh ơi, cô bé đó nói cảm ơn em kìa. Em không phải là tên ngốc vô tích sự như cha đã nói, em không phải là một người anh trai xấu xa đánh đập em trai mình. Em là một người chú tốt!”

Nghe vậy, tên gầy rưng rưng nước mắt, xoay mặt đi chỗ khác.

Vương Tùng Cập nhìn các bác sĩ và y tá mà ông ta đưa đến bị cảnh sát ngăn lại thì không khỏi giận dữ, hàng lông mày cau chặt đến mức có thể giết chết một con muỗi.

“Cảnh sát An, các cậu làm vậy là có ý gì? Hai người mới vừa dẫn hai đứa bé một lớn một nhỏ đi chính là bệnh nhân của bệnh viện tâm thần Thái Hòa chúng tôi. Hai người họ mắc hội chứng hưng cảm, một khi phát bệnh thì... hậu quả không thể lường được!”

An Thành là cảnh sát chỉ huy đội, anh ấy vô cùng nghiêm túc gật đầu.

“Chúng tôi biết chứ, cho nên chúng tôi đã liên hệ với bệnh viện của ông ngay sau khi nhận ra bọn họ, nhờ đó mà người của bệnh viện các ông mới có thể kịp thời đến đây đó.”

Sắc mặt của Vương Tùng Cập càng trở nên khó coi: “Vậy tại sao vừa rồi các cậu lại ngăn cản chúng tôi tiến lên bắt người?”

An Thành khẽ cười: “Tôi đã phái người âm thầm đi theo bọn họ rồi, ông cũng nói rằng trên người bọn họ có thể giấu vũ khí như dao gọt trái cây, lúc nãy cô bé đó đột nhiên từ trong lòng tôi lao vào vòng tay của người đàn ông mập kia.

Nếu như các ông lại dùng đến bạo lực, vậy thì người bệnh nhân mập kia làm cô bé đó bị thương thì sao?“

Vương Tùng Cập sắp buột miệng nói ra câu “Con bé đó bị thương cũng đáng đời lắm” rồi lại nuốt vào trong bụng.

Đứa bé kia tự giới thiệu là con gái của Hoắc Trầm Lệnh, họ Minh, tên là Minh Tể Tể.

Mà Hoắc Trầm Lệnh đúng thật có nhận nuôi một đứa con gái không mang họ của ông ấy, cũng tên là Minh Tể Tể, khoảng ba tuổi rưỡi.

Tuy ông ta chưa xem qua ảnh chụp nhưng khi nói chuyện mắt của đứa bé kia sáng lấp lánh nên chắc không hề nói dối.

“Lẽ nào cảnh sát An không sợ cô con gái duy nhất của giám đốc Hoắc xảy ra chuyện sao?”

An Thành cười hoà nhã hơn: “Sợ chứ! Cho nên tôi mới cho người bí mật đi theo, nếu xảy ra chuyện thì cũng kịp thời ngăn cản.”

Đáy mắt của Vương Tùng Cập vô cùng lạnh lẽo, gật đầu với một bác sĩ đi cùng, đợi sau khi bác sĩ đó đưa hai nam y tá rời khỏi đồn cảnh sát, ông ta mới mỉm cười hỏi An Thành.

“Cảnh sát An, cậu quyết tâm muốn chống đối lại bệnh viện Thái Hoà của chúng tôi sao?”

An Thành lập tức lắc đầu cười: “Không dám, không dám! Bệnh viện tâm thần Thái Hòa là bệnh viện tâm thần lớn nhất trong thành phố chúng ta hoặc thậm chí là lớn nhất cả nước. Tôi chỉ là một cảnh sát quèn, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ sự an toàn của người dân, phục vụ người dân, tôi nào dám can thiệp vào những chuyện ngoài ngành chứ.”

Vương Tùng Cập cười mỉa mai: “An Thành, tôi nhớ mặt cậu rồi!”

An Thành đứng thẳng người: “Đúng là vinh dự của tôi!”

Vương Tùng Cập "hừ" một tiếng, nhanh chóng đưa những người còn lại rời đi.

Ông ta vừa đi, đồng nghiệp bên cạnh An Thành khó hiểu hỏi.

“Anh An, sao anh lại đột nhiên bảo chúng tôi thả bệnh nhân tâm thần ra vậy? Viện trưởng Vương nói đúng đó, lỡ như bọn họ phát bệnh và làm hại con gái cưng của nhà họ Hoắc, vậy chúng ta...”

An Thành nhíu mày: “Tôi cứ có cảm giác là người đàn ông cao gầy kia không hề có vấn đề về tinh thần.”

Đồng nghiệp thoáng sửng sốt, chợt nhớ tới thông tin của hai bệnh nhân tâm thần mà mình vừa gặp khi nãy.

“Bọn họ là con trai của ông trùm xe hơi Vương Bác Minh.”

An Thành mỉm cười, không trả lời, lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp đang ở bên ngoài theo dõi tên gầy và tên mập.

“Theo sát rồi chứ?”

Người cảnh sát đi theo dõi ngồi trong một chiếc xe hơi không mấy bắt mắt, tên gầy đang lái xe điện ba bánh mà anh ta cướp được từ một công nhân vệ sinh ven đường, chở tên mập và hai đứa trẻ một lớn một nhỏ phóng nhanh trên đường gom.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free