Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1074:
Tên mập: “Anh nói đúng quá! Đi thôi!”
Tên mập và tên gầy đi được hai bước thì quay đầu lại, liếc mắt nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ đi về phía Tổ Linh cùng với Tể Tể.
Tể Tể hỏi Tổ Linh: “Bọn họ đổi ý hả?”
Tổ Linh: “Chắc là thế đó.”
Nhưng hai người này trông cũng ổn mà chỉ số thông minh thì… Một lời khó nói hết, hay mình đổi chủ ý để bọn họ bắt đi thì sao nhỉ?
Cậu ấy trao đổi ánh mắt với Tể Tể, quyết định chờ khi hai người này muốn bắt bọn họ thì bọn họ sẽ cố gắng mà phối hợp, lại đi nhìn xem rốt cuộc sau lưng hai anh em thiểu năng trí tuệ này là ai.
Kết quả tên gầy và tên mập đi tới trước mặt hai người, tên mập dắt tay Tổ Linh, tên gầy bế Tể Tể lên để lộ nụ cười vô cùng hiền lành.
“Bé con ngoan nhé, chú đây dẫn các con đi tìm chú cảnh sát nhé. Chỉ số thông minh này… lang thang ngoài đường thì dễ bị người xấu bắt cóc bán nội tạng lắm đó nha!”
Tên mập phụ họa: “Đúng thế, đúng thế!”
Tể Tể với Tổ Linh đờ ra luôn.
Sau đó hai người họ bị tên mập và tên gầy một người dắt một người bế, đi hết nửa tiếng đi tới đồn cảnh sát gần nhất.
Đồng chí cảnh sát nhìn thấy tên mập và tên gầy thì thần kinh căng cứng, sau đó vội liếc mắt nhìn đồng sự bên cạnh.
Đồng sự hiểu ý, lặng yên không tiếng động đi vào văn phòng bên cạnh.
Tên gầy toát mồ hôi hột: “Đồng chí cảnh sát, chúng tôi phát hiện hai đứa bé này có vấn đề về đầu óc, lại bị lạc người nhà, mong hai anh mau hỗ trợ tìm người thân ạ.”
Tên mập thở hồng hộc, thi thoảng lại còn xoa chân nữa.
“Đúng thế, đúng thế! Càng nhanh càng tốt, nhỡ đâu bị người xấu bắt cóc thì nguy hiểm lắm!”
Nói rồi anh ta lại đưa tay lên gãi ngứa. Tể Tể tinh mắt nhìn thấy quần áo bên trong của anh ta có họa tiết sọc xanh xen trắng.
Bộ quần áo này Tể Tể đã nhìn thấy ở trong bệnh viện của chú Cố rất nhiều lần, đó là quần áo của bệnh nhân đó nha,
“Chú mập, chú là bệnh nhân ạ?”
Tên gầy và tên mập biến sắc đúng một giây, ngay sau đó đồng chí cảnh sát vội kéo Tể Tể cùng với Tô Linh tránh xa ra khỏi tên mập cùng với tên gầy.
****
Trước cổng đồn cảnh sát, viện trưởng bệnh viện tâm thần Vương Tùng Cập mặc áo blouse giơ tay ra hiệu cho các bác sĩ và y tá đi cùng tiến tới bắt người, còn ông ta thì thở hổn hển nói.
“Mau dẫn đi! Coi chừng bọn họ có giấu vũ khí như dao gọt hoa quả trên người đó.”
Tể Tể và Tổ Linh: “...”
Sắc mặt của tên gầy thay đổi rõ rệt, tên mập theo bản năng định ôm lấy tên gầy nhưng đã bị tên gầy đẩy ra.
Thấy vậy, Tể Tể trực tiếp tuột khỏi vòng tay của chú cảnh sát, lao thẳng vào lòng của tên mập.
“Chú mập ơi, Tể Tể hổng muốn ở đồn cảnh sát đâu, Tể Tể muốn về nhà. Chú có thể dẫn Tể Tể về nhà không?”
Tên mập hoàn toàn không quan tâm đến việc Tể Tể đang nằm trong lòng của mình, ánh mắt của anh ta dán chặt lên người của các bác sĩ và y tá mặc áo blouse.
“Anh… anh ơi...”
Dường như đã hiểu được ý đồ của Tể Tể, Tổ Linh lách mình từ phía sau lưng cảnh sát đi đến bên cạnh tên gầy rồi nhanh chóng nắm lấy tay anh ta.
Tuy rằng hơi nhục nhã, nhưng lúc này việc quan trọng là ổn định tinh thần của tên gầy.
Tổ Linh khó khăn mở miệng gọi anh ta: “Chú... chú gầy, chú... đừng bỏ chúng cháu ở đây mà, xin chú... đưa chúng cháu về nhà có được không?”
Gần như trong nháy mắt tên gầy nắm ngược lấy tay của Tổ Linh, siết chặt đến mức sợ đối phương bỏ chạy.
Tầm mắt của anh ta di chuyển từ phía sau lưng Tổ Linh sang người đã sà vào vòng tay của tên mập là Tể Tể, rồi nhanh chóng rơi vào con dao găm nhỏ trong túi quần của tên mập.
Ngay lúc anh ta chuẩn bị ra tay thì đột nhiên có một âm thanh trầm thấp lạnh lùng của chàng trai trẻ từ trong đầu phát ra.
“Không muốn bị bắt đi thì mau chóng làm theo lời Tể Tể đã nói, đưa chúng tôi về nhà.”
Con ngươi của tên gầy giãn ra, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi.
Tổ Linh tiếp tục dùng ý thức nói chuyện trong đầu anh ta.
“Đúng vậy, là tôi đây! Nắm lấy tay của tôi, dẫn theo em trai chú đưa Tể Tể và tôi về nhà!”
Tể Tể có thể nghe thấy tiếng nói của Tổ Linh, cho nên lập tức cất giọng non nớt nói ra địa chỉ nơi ở.
“Về trang viên nhà họ Hoắc, cha của Tể Tể tên là Hoắc Trầm Lệnh!”
Tất cả cảnh sát và bác sĩ đồng loạt sốc ngang.
“Cô... cô chủ Hoắc?”
Tể Tể cất giọng non nớt giải thích: “Tể Tể họ Minh, tên là Minh Tể Tể! Nhưng bây giờ cha trên trần gian của cháu tên là Hoắc Trầm Lệnh!”
Tên mập lại nhìn tên gầy với ánh mắt “Chắc đầu óc của con bé này có vấn đề”, mà sống lưng của tên gầy thì đổ đầy mồ hôi, những ngón tay nắm lấy tay của Tổ Linh dần trở nên trắng bệch.
Nhà họ Hoắc!
Hoắc Trầm Lệnh!
Người cầm quyền của gia tộc đứng đầu nước Hoa!
Nếu Hoắc Trầm Lệnh biết anh ta bắt con gái mình làm con tin, vậy chờ đợi anh ta và em trai sẽ là gì đây?
Trong đầu chợt loé lên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái đã cung cấp thông tin cho bọn họ, ánh mắt của cô ấy chứa đầy thù hận, và lúc cô ấy lấy chiếc kẹo mút mà em trai yêu thích nhất để dụ em ấy.