Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1073:
Tể Tể cùng với Tổ Linh: “…”
Hai đứa trẻ con không phải người bình thường liếc mắt nhìn nhau, nhìn thấy trong mắt đối phương ý nói là “Chẳng lẽ người đầu óc có vấn đề là bọn họ thật hả?”
Liếc nhìn nhau xong thì tầm mắt của hai người lại vô tình chạm tới bao tải do hai người béo gầy này đang cầm theo.
Không chờ hai người họ mở lời, Tể Tể đã hỏi trước: “Chú mập, chú gầy, hai chú cầm theo bao tải là định làm gì đó đúng không ạ?”
Tên mập và tên gầy vô cùng ngạc nhiên, cùng ngẩng đầu nhìn về phía Tể Tể.
Cả tên gầy lẫn tên mập cùng khiếp sợ.
“Hai đứa, hai đứa…”
Người gầy làm anh, phản ứng cũng nhanh hơn hẳn: “Đúng! Bạn nhỏ à, tụi này chính là người xấu chuyên bắt cóc trẻ con, bao tải này là dùng để bắt hai đứa đó!”
Miệng rộng của tên mập vẫn đang cười hề hề, còn nhân cơ hội mà tô son môi màu đỏ rực, miệng rộng trông vừa rộng vừa đỏ như yêu quái miệng rộng vậy.
Tể Tể với Tổ Linh lại đều không phải người bình thường, liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấu được bản chất hiện tượng là như thế nào.
Hai người này tuy không phải là người tốt nhưng cũng không phải người xấu tội ác tày trời gì.
Thậm chí hơi thở quanh thân người bọn họ rất là nhu hòa, hiển nhiên không xấu xa như lời bọn họ nói.
Tể Tể không nhịn được mà thở dài: “Chú mập, chú gầy, tại sao hai chú lại muốn giả trang làm người xấu vậy ạ?”
Tên mập và tên gầy liếc mắt nhìn nhau thầm nhủ: Đầu óc có vấn đề thiệt này!
Không nhìn thấy bọn họ còn lôi cả bao tải ra như thế này rồi, còn bảo bọn họ là người xấu chuyên bắt cóc trẻ con rồi mà!
Tuy rằng… đây là lần đầu tiên bọn họ làm việc này, nghiệp vụ không được thuần thục cho lắm, có chút thấp thỏm bất an, nhưng… bọn họ đã đồng ý với bên kia là chỉ cần mang công trạng tới là có thể nhận được một đống tiền!
Ngũ quan của người gầy khá là bình thương, nhưng mà vì anh ta vừa cao lại gầy nên khi trừng mắt lên thì mấy bạn nhỏ kiểu gì cũng bị dọa khóc thét lên cho xem.
Tể Tể với Tổ Linh nhìn tên gầy “vẻ mặt hung ác” thì lại càng nhăn mặt nhiều hơn.
Tể Tể hỏi Tổ Linh: “Tổ Bảo Bảo, chú kia làm cái gì đó?”
Tổ Linh biệt nữu, xụ mặt thầm thì với Tể Tể: “Đừng có gọi tôi là Tổ Bảo Bảo! Tôi đã bảo tôi ngủ một lần ngủ cả ngàn năm! Phải gọi tôi là… chú Tổ chứ! Còn nữa… Tôi cũng không biết cái chú kia tính làm gì hết.”
Không chờ Tể Tể kịp nói, Tổ Linh lại hỏi Tể Tể: “Tính ra tôi mới bước vào đời, không hiểu biết về bất cứ chuyện gì, không phải là em đã ở nhân gian này một khoảng thời gian rồi hay sao? Sao em cũng không biết gì vậy?”
Tể Tể đứng thẳng người, giọng nói vương mùi sữa đầy kiêu ngạo: “Sao lại thế được? Tể Tể biết nhiều chuyện lắm đó nha.
”
Tổ Linh: “Thế em nói xem cái tên gầy kia cứ cố trừng mắt nhếch miệng nhe răng như thế kia là có ý gì hả?”
Tể Tể gãi gáy, ho khan, đôi mắt đen láy chuyển động qua lại.
“Chắc là thân thể của chú ấy không được khỏe, nên đang phát bệnh í.”
Tổ Linh: “…”
Tên gầy nghe hai đứa bé nói chuyện với nhau thì gân xanh giật bình bịch.
“Cái này gọi là mặt ác nhân nhé! Tôi rất là ác đấy nhé! Đang hù mấy đứa nè!”
Tể Tể: “… Chú bảo thế này là dọa nạt ấy ạ?”
Tổ Linh cảm thấy tên gầy nói thật nhưng mà quả thực là biểu cảm này không đủ đô để dọa bọn họ.
Tên gầy lại thấy bất mãn trước thái độ của Tể Tể: “Đúng! Cái này không gọi là hù dọa thì là gì? Cứ bắt ông đây phải động tới dao kéo đúng không?”
Tể Tể tò mò: “Chú gầy ơi chú còn mang cả dao nữa ạ?”
Tên mập ngay lập tức rút dao gập ra khỏi túi. Lần đầu tiên anh ta sử dụng loại đạo cụ này, nghiệp vụ không được thuần thục cho lắm, ngay lúc dao gập bắn ra thì suýt chút nữa đã cắt luôn vào tay mình.
Làm cho anh ta sợ tới mức thốt lên câu chửi quốc dân.
“Đù má!”
Tên gầy nhìn thấy dao gập thì giật lấy, múa may trước mặt Tẻ Tể: “Nhìn thấy chưa? Có sợ không hả?”
Tể Tể: “Cái này thì có gì đáng sợ đâu ạ?”
Tên gầy: “…”
Tên mập lại móc ra từ trong túi một cái dao gọt hoa quả bé xíu, mũi dao hướng thẳng về phía Tể Tể, há miệng hung tợn nói: “Cái này thì sao? Có sợ không hả?”
Tể Tể vươn tay ra chạm vào, tên mập nhìn thấy mà sợ hãi, vội giấu dao gọt hoa quả ra đằng sau, quay qua nói chuyện với tên gầy: “Anh, chắc chắn đứa bé này có vấn đề về đầu óc đó!”
Tầm mắt của tên gầy nhìn lên người Tổ Linh, Tổ Linh nhìn về phía anh ta với vẻ mặt không cảm xúc.
Tên gầy mệt tâm: “Chắc chắn thằng lớn cũng bị thiểu năng trí tuệ! Đứa bé bị uy hiếp, hù dọa như thế này mà mặt mày thằng bé lạnh tanh như kia không phải bị thiểu năng trí tuệ thì là bị làm sao?”
Tổ Linh nhếch môi nói: “Cháu không bị thiểu năng trí tuệ.”
Tên gầy gập dao lại, chẳng thèm nhìn cậu ấy.
“Trước đây thằng em tôi uống say cũng luôn miệng bảo nó không say đâu! Như nhau cả thôi!”
Tổ Linh: “…”
Hai người mặt mày tiếc nuối, cất dao đi, lại mở bao tải ra xong nhét mấy cái túi nilon vào trong bao tải.
Người gầy: “Đi nào, về rồi nói chuyện với người ta. Cả lớn cả bé đều có vấn đề về trí tuệ. Bỏ hận thù qua một bên đi thôi!”