Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1072:
Mặc Nam Kỳ nhìn Tổ Linh tựa như chi lan ngọc thụ nhưng lại lạnh lùng tận xương, rồi lại nhìn Chim Chín Đầu xem mình như người lạ thì trước mắt biến đen, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa mà lăn ra hôn mê luôn.
Ông cụ Kỷ cùng với ông cụ Bạch bị dọa giật mình, cùng nhìn về phía Tổ Linh.
Tổ Linh cũng nhìn lại bọn họ, giọng lạnh lùng không gợn sóng: “Chuyện của nhân gian do con người quyết định, đừng có nhìn bổn tọa!”
Ông cụ Kỷ nhìn ông cụ Bạch, trong lòng thầm cảm khái.
Ê hề!
Nếu như chuyện nhân gian để con người tự quyết thì tại sao Mặc Thiếu Lâm vẫn còn đường sống lại bị ngài tiễn đi luôn vậy?
Nhưng cái này không ai dám đề cập tới, đề cập tới là toi luôn đó!
Hai người họ một người gọi cấp cứu một người gọi cho người nhà họ Mặc.
Tể Tể không để ý tới tình trạng trước mặt, vội nhìn về phía Tổ Linh.
Đúng lúc này Tổ Linh cũng nhìn về phía cô bé, chẳng chờ cô bé cất lời đã rảo bước đi về phía cô bé, khom người bế cô bé lên, biến mất trước mặt mọi người trong nháy mắt.
Cửu Phượng tính nói gì đó, nhìn đám người ông cụ Kỷ xong thì cũng cất bước theo sau.
…
Ở ngã tư giao thông đông đúc, Tổ Linh ôm Tể Tể bỗng xuất hiện ngay tại đây.
Tiếng phanh xe chói tai vang lên liên tục.
“Hai đứa bé đi đằng trước làm cái gì đấy hả?”
“Đúng thế! Đèn đỏ kìa? Có nhìn thấy đèn đỏ không hả? Nhiều xe như thế này mà dám ra đường à? Phụ huynh hai đứa đâu? Dạy dỗ con cái kiểu gì thế này?”
Cuối cùng thì gương mặt chi lan ngọc thụ của Tổ Linh cũng xuất hiện mấy vệt hồng hồng do ngượng ngùng, gương mặt trắng nõn đỏ lên, vội xin lỗi mọi người: “Xin lỗi mọi người, cháu không cố ý đâu ạ.”
Cậu ấy ngủ sau cả ngàn năm, vừa mới tỉnh dậy đã vội hiện thế cứu người sau đó lại quay về vùng đất bên dưới đó mà chợp mắt.
Nào biết rằng nhân gian đã thay đổi đến thế, xe ngựa biến thành cái hộp sắt chứa người rồi đâu.
Ngài Tổ Linh xấu hổ í!
Ngài Tổ Linh luôn mồm xin lỗi.
Ngài Tổ Linh cảm thấy mất hết mặt mũi rồi.
Ngài Tổ Linh xin lỗi xong thì ôm lấy Tể Tể cúi đầu không thèm nhìn đường, eo đụng đầu xe, chân đụng bánh xe, khuỷu tay không cẩn thận đụng vào đèn đầu xe, chạy nhanh như gió.
Ngã tư đường xôn xao cả lên.
Các xe đằng sau ấn còi liên tục, tài xế đằng trước thì chửi mẹ nó.
“Đù má! Đứa nào mới đụng vào đầu xe ông đấy?”
“Đèn đầu xe tôi vỡ từ bao giờ thế nhỉ?”
“Sao cửa sau xe tôi lại như thế này? Sao lại lõm nặng thế này được?”
…
Tiếng chửi mắng nhiếc, đủ loại nghị luận sôi nổi vang lên không ngớt, càng lúc càng náo nhiệt.
Cho tới khi các đồng chí cảnh sát tới nơi thì ngã tư đường mới quay về trật tự vốn có.
Hẻm nhỏ xa xa, Tô Linh đang bế Tể Tể toát cả mồ hôi ngay chóp mũi.
Tể Tể an ủi cậu ấy với giọng đặc mùi sữa: “Tổ Bảo Bảo đừng sợ nhé, chắc là vì anh mới tới nhân gian nên không quen, ở đây một thời gian là quen thôi nè.”
Cả người Tổ Linh run lên, thần kinh căng cứng: “Tổ… Bảo Bảo?”
Tể Tể chớp mắt, thấy Tổ Bảo Bảo có vẻ không thích cái tên này lắm, thế là vội sửa miệng: “Thế thì… bé rồng à, anh thích ra vẻ quá đi!”
Tổ Linh: “…”
Cậu ấy rõ ràng là một con rồng to đùng mà bị gọi là bé rồng á?
Trữ quân địa phủ có phải bị bệnh về mắt không thế?
“Bé mập, mắt em có vấn đề hả?”
Tể Tể xoa mắt mình, lắc đầu nói: “Không đâu, mắt của Tể Tể vẫn còn tốt lắm nha. Bé rồng, anh làm sao thế?”
Tổ Linh: “Rõ ràng tôi là một con rồng to đùng mà em lại gọi là bé rồng á?”
Tể Tể giải thích với giọng vương mùi sữa: “Nhưng mà chẳng phải anh không thích Tể Tể gọi anh là Tổ Bảo Bảo đó sao?”
Gương mặt như ngọc của Tổ Linh dần vặn vẹo: “… Thế thì cũng không thể gọi là bé rồng được! Tôi cai sữa hơn một ngàn năm rồi đó!”
Tể Tể gật đầu: “Thế cũng được, Tổ Bảo Bảo!”
Tổ Linh: “…”
Gân xanh trên trán Tổ Linh giật đùng đùng, đang tính sửa xưng hô cho Tể Tể thì bỗng nhiên quay đầu nhìn đằng sau.
Tể Tể cũng nhìn ra đằng sau Tổ Linh.
****
Một người đàn ông cao cao cùng với một người đàn ông thấp tè cầm bao tải trong tay, người cao cao kia trông như cái gậy tre, người béo lùn kia thì tròn xoe như trai bí đao.
Hai người họ đang thảo luận gì đó.
Tên béo kia nói với giọng buồn bực: “Anh này, hay thôi bỏ qua đi, con bé kia có vẻ không ổn lắm.”
Tên gầy cũng sầu não: “Ừa, em nói đúng đó, hơn nữa thẳng bé kia nói chuyện nghe có vẻ thiểu năng lắm.”
Tể Tể bé xinh và Tổ Linh lớn: “…”
Hai người họ quan sát trái phải nhận ra trong cái hẻm nhỏ này trừ hai đứa bé này ra thì chỉ có hai người cao thấp khoảng chừng hai mươi tới ba mươi tuổi là bọn họ thôi.
Tên mập bực bội gãi khuỷu tay đang ngứa ngáy.
“Bên trên đã nói cực kỳ rõ ràng rồi là tiêu chuẩn vô cùng cao, tuy hai đứa bé này đứa nào cũng xinh yêu, nhưng xinh yêu mà đầu óc có vấn đề thì có ích lợi gì chứ?”
Tên gầy kia khá là chần chừ: “Em trai này, có khi nào bọn họ đã vô tình phát hiện ra chúng ta, cố tình giả bộ như thế thôi?”
Tên mập: “Anh này, hay mình kiểm tra thử xem sao?”
Tên gầy: “Tính làm như thế nào?”
Tên mập kia hơi há miệng, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười, chẳng mấy chốc mà kéo khóe miệng tới mang tai.