Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1071:
Nghe được âm thanh này, đám người ông cụ Mặc lập tức xoay người lại, khi nhìn thấy hoa văn lửa cháy ở giữa mày của người trẻ tuổi với gương mặt tuấn tú đang mặc bộ quần áo màu trắng kia, mọi người suýt chút đã quên cả thở.
Tổ Linh!
Là Tổ Linh chưa từng xuất hiện suốt mấy trăm năm của giới Huyền Môn, cũng là người bảo vệ tối cao của Huyền Môn bọn họ.
“Hân hạnh được gặp ngài, ngài Tổ Linh!”
Ông cụ Mặc là người kích động nhất, ông ta không ngừng đập đầu “bốp bốp” xuống đất trong lúc quỳ lạy.
“Thưa ngài Tổ Linh, xin ngài hãy bảo vệ Huyền Môn muôn đời muôn kiếp! Xin ngài hãy cứu con trai Thiếu Lâm của tôi với!”
Tổ Linh không hề nói chuyện, biểu cảm trên gương mặt cũng không thay đổi mảy may, cậu ta dùng một ngón tay chỉ về phía Mặc Thiếu Lâm rồi nhẹ nhàng ngoắc một cái.
Trên mặt của ông cụ Mặc lộ rõ vẻ vui mừng, vội vàng nói cảm ơn.
“Mặc Nam Kỳ thay con trai Thiếu Lâm cảm ơn ân cứu mạng của Tổ Linh...”
Còn chưa nói dứt câu, sắc mặt của Mặc Nam Kỳ đột nhiên thay đổi.
“Thiếu Lâm!”
****
Chẳng ai ngờ người thiếu niên thoạt nhìn chi lan ngọc thụ, mặt như quan ngọc kia lại nhẹ nhàng đưa tay, chút hồn phách cuối cùng của Thiếu Lâm mà ông cụ Mặc đã dùng thuật pháp đánh đổi cuối cùng cũng tan biến trong nháy mắt.
Khóe mắt Mặc Nam Kỳ như muốn nứt ra, nhanh chóng nhào tới: “Thiếu Lâm! Thiếu Lâm!”
Sắc mặt Mặc Thiếu Lâm trở thành màu trắng xanh của người chết, thân thể cứng đời trong nháy mắt.
Ý thức được thân thể của con trai thứ đã có sự thay đổi, Mặc Nam Kỳ nhìn về phía Tổ Linh với ánh mắt không thể tin được: “Thưa ngài Tổ Linh, nhiều thế hệ nhà họ Mặc tôi đã cung phụng ngài như thế, tại sao vừa ra tay ngài đã muốn lấy mạng của Thiếu Lâm nhà tôi như thế này?”
Sắc mặt Tổ Linh bình tĩnh không gợn sóng, nhìn qua tưởng chừng như cậu nhóc mười bảy, mười tám tuổi nhưng đôi mắt lại sâu thẳm trầm tĩnh lạ thường.
“Vì ông ta đáng chết!”
Mặc Nam Kỳ vô cùng đau đớn, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đã già nua.
“Tại sao? Thưa ngài Tổ Linh, thằng bé vốn là người đứng đầu Huyền môn chúng ta, là hậu nhân có thiên phú nhất nhà họ Mặc, cũng là hậu nhân có thiên phú nhất trong năm gia tộc lớn Huyền môn thế gia! Thưa ngài Tổ Linh, chẳng lẽ ngài muốn Huyền môn chúng ta từ nay mai danh ẩn tích khỏi thế gian hay sao?”
Tổ Linh nhìn Mặc Nam Kỳ như đang quỳ dưới đất khóc gào, trong mắt không có lấy nổi chút cảm tình.
“Mặc Nam Kỳ, ông có còn nhớ chức trách của Huyền môn là gì không?”
Mặc Nam Kỳ trả lời theo bản năng: “Chém yêu tà, hộ thương sinh, bảo vệ thiên hạ thiên bình!”
Giọng của Tổ Linh trầm thấp mà lạnh lùng: “Thế cái người đáng chết này xuất thân là con cháu Huyền môn, hưởng thụ phong ấm của tổ tông như con cháu nhà Huyền môn, gánh được trách nhiệm như con cháu Huyền môn thế gia hay sao?”
Mặc Nam Kỳ run rẩy giải thích theo bản năng: “Thưa ngài Tổ Linh, từ khi còn bé thân thể Thiếu Lâm đã yếu ớt, mệnh cách chết yểu nhưng thiên phú của thằng bé cực cao nên tôi mới bất đắc dĩ mà bày trận duy trì sinh mệnh cho thẳng bé.
Những năm gần gây, thẳng bé vẫn luôn chém giết yêu tà miễn phí cho người ta. Tuy trên lưng nó có mạng người, nhưng… nhưng công lớn hơn tội.”
Bạch Nam Khê nghe không nổi nữa.
“Ừ đúng rồi, anh ta diệt trừ yêu tà miễn phí giúp người ta, chẳng qua trên danh nghĩa có bảy mươi hai cái biệt thự, hải ngoại có ba lâu đài cổ, hai cái du thuyền, vô số siêu xe. Đúng là giúp người làm vui, hai tay trắng trơn nha!”
Ánh mắt Mặc Nam Kỳ tưởng chừng như có thể xé nát Bạch Nam Khê thành trăm mảnh.
“Chỗ này là chỗ để lũ trẻ con chen mồm vào à!”
Tể Tể không chịu: “Anh Nam Khê là anh của Tể Tể, tại sao lại không được nói?”
Chẳng chờ Mặc Nam Kỳ kịp cãi tiếp, Tể Tể đã thêm lời: “Còn có, ông nói con ông công lớn hơn tội là công lớn hơn tội thật à? Đến cả cha Minh Vương còn không thể xác định chắc chắn được ưu khuyết điểm của ông ta nếu ông ta không xuống địa phủ báo danh, thế sao ông lại có thể khẳng định như thế? Chẳng lẽ ông còn tài giỏi hơn cả cha Minh Vương của Tể Tể hay sao?”
Cửu Phượng híp mắt, nhân cơ hội tăng độ hảo cảm của bản thân.
“Nếu như tài giỏi như thế thì Tể Tể mau về nói chuyện lại với cha Minh Vương nhường chức chủ địa phủ lại cho mấy người này đi!”
Tể Tể nghe thế thì gật đầu đáp: “Kiểu gì Tể Tể về cũng sẽ nhắn lại với cha Minh Vương là lão Mặc mơ ước vị trí chủ địa phủ của cha!”
Mặc Nam Kỳ: “…”
Mặc Nam Kỳ không dám tin nhìn về phía Cửu Phượng, thanh âm khàn khàn già nua:“Ngài Chim Chín Đầu, ngài… Ngài…”
Cửu Phượng quên béng mất mình theo Minh Tể Tể tới đây làm gì, nghe thấy Mặc Nam Kỳ nhắc tới mình thì lạnh nhạt nói: “Bổn tọa làm sao? Hồi bổn tọa thiếu niên chưa biết sự đời đã bị ông cùng với tổ tông mười tám đời nhà ông hoa ngôn xảo ngữ lừa dối. Giờ bổn tọa tỉnh ngộ rồi, đừng có mà nhân cơ hội kéo bổn tọa xuống nước cùng! Nếu không thì…”
Cửu Phượng nhìn về phía Tổ Linh, ánh mắt lóe lên thâm ý: “Cẩn thận Tổ Linh Huyền môn nhà ông lại thấy các người làm nhục chính đạp chi phong, bóp nát thần hồn của ông như bóp nát thần hồn con trai ông đấy!”
Hiển nhiên là Tổ Linh không có hảo cảm gì với Chim Chín Đầu cho lắm nhưng ngại mất mặt chuyện Mặc Nam Kỳ làm nên không phản bác trực tiếp.