Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1070:
Ông cụ Mặc lập tức lảo đảo một cái, cuối cùng ngã quỵ trên mặt đất.
Ông cụ Bạch và ông cụ Kỷ vội đi qua đỡ ông ta.
“Ông Mặc, ông sao rồi?”
Nghiêm Hứa Nguy lại nhìn về phía Minh Tể Tể: “Cô Minh.”
Tể Tể vừa nhìn đã nhận ra ông ấy là người nhà họ Nghiêm, tuy hai cha con của Nghiêm Hứa Lệnh không phải người tốt lành gì nhưng hai cha con Nghiêm Hứa Nguy và Nghiêm Sĩ Giang lại thật sự là người tốt.
Cô bé cười tủm tỉm đáp: “Cháu chào bác Nghiêm.”
Tuy Nghiêm Hứa Nguy không biết thân phận thật sự của Tể Tể, nhưng nghĩ tới video mà ông ấy vô tình thấy về cảnh gặp mặt của ông cụ Mặc với Tể Tể và cha ruột của cô bé ở bệnh viện, trong đầu ông ấy chợt xuất hiện một suy đoán, bởi vậy sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ cung kính.
“Cô Minh cứ gọi tôi là lão Nghiêm là được.”
Khi đối mặt với người tốt thì Tể Tể luôn rất lễ phép: “Bác Nghiêm lớn hơn Tể Tể nhiều lắm, cũng lớn hơn cha Hoắc của Tể Tể nữa, cho nên Tể Tể phải gọi bác là bác.”
Thấy Minh Tể Tể kiên trì như thế, Nghiêm Hứa Nguy cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cười gật đầu: “Tể Tể thích là được.”
Bạch Nam Khê cũng cười tủm tỉm ra tiếng: “Tể Tể, anh tên là Bạch Nam Khê, em định xưng hô với anh là gì nè?”
Lúc trước Tể Tể có từng gặp Bạch Nam Khê trong bệnh viện, có điều lần đó cả hai vẫn chưa nói chuyện với nhau.
Nhìn ánh sáng công đức nhàn nhạt bao quanh người anh ta, cô bé lập tức cười tủm tỉm gọi: “Em chào anh Nam Khê!”
Bạch Nam Khê cười ha ha: “Tuyệt quá, thế là sau này anh cũng có em gái rồi!”
Ông cụ Mặc nghe được câu này thì suýt nữa đã phát bệnh tim.
Nghiêm Hứa Nguy rõ ràng chẳng là cái thá gì, kết quả Minh Tể Tể lại gọi người ta là bác Nghiêm.
Còn Bạch Nam Khê nữa, lần trước Bạch Nam Khê công khai đối chọi với ông ta ở bệnh viện, nếu không phải Minh Vương vẫn còn ở nhân gian thì Bạch Nam Khê đã chết mấy trăm ngàn lần rồi.
Cảm xúc của ông cụ Mặc lên xuống liên tục, tầm nhìn cũng bắt đầu biến thành màu đen.
Ông cụ Bạch vội nhẹ giọng nhắc nhở: “Bình tĩnh! Ông Mặc, ông bình tĩnh lại đã, núi xanh còn đó thì chúng ta lo gì không có củi đốt.”
Ông cụ Kỷ còn muốn nói thêm cái gì, nhưng khi nhìn thấy Cửu Phượng đang đứng ở bên cạnh Minh Tể Tể, ông ta mấp máy miệng vài cái rồi im re luôn.
Vì sao Mặc Nam Kỳ lại sợ hãi Minh Tể Tể như thế?
Rốt cuộc cô bé này có địa vị như thế nào?
Người cha ruột ôm cô bé ở bệnh viện lần trước lại là ai nữa?
Có câu “cẩn tắc vô áy náy”, tuy ông cụ Kỷ đã tò mò đến mức nóng ruột nóng gan nhưng vì chưa biết rõ về Minh Tể Tể cho nên ông ta không dám tùy ý mở miệng.
Đương nhiên, chủ yếu ông ta cũng sợ Mặc Nam Kỳ trở mặt rồi cuốn luôn nhà họ Kỷ vào chuyện này. Cánh tay đang đỡ Mặc Nam Kỳ của ông ta hơi siết chặt, như thể đang muốn dùng hành động này để chứng minh rằng nhà họ Kỷ của bọn họ trước nay luôn cùng hội cùng thuyền với nhà họ Mặc.
Tầm mắt của mọi người ở đây dần chuyển lên người của Cửu Phượng - kẻ đã im lặng từ nãy tới giờ, nhưng vì e dè sự lạnh lẽo trong ánh mắt của đối phương cho nên mọi người lại chuyển ánh mắt sang chỗ khác.
Tể Tể thấy mọi người đều đang nhìn Cửu Phượng thì vội vàng giải thích cho Nghiêm Hứa Nguy và Bạch Nam Khê nghe: “Bác Nghiêm, anh Nam Khê, đây là Cửu Phượng!”
Đừng nói Nghiêm Hứa Nguy và Bạch Nam Khê, ngay cả ông cụ Mặc, ông cụ Kỷ và ông cụ Bạch ở bên cạnh cũng khiếp sợ không thôi.
“Ai cơ?”
Tể Tể liếc bọn họ một cái, mềm giọng lặp lại một lần nữa: “Đây là Cửu Phượng!”
Sợ bọn họ không biết Cửu Phượng là ai, Tể Tể quyết định nói thẳng ra: “Nó còn có một cái tên khác là Chim Chín Đầu, chắc mọi người cũng biết mà ha?”
Đều là người trong Huyền Môn, không lý nào lại không biết Chim Chín Đầu được.
Ba ông cụ: “...”
Cả ba lập tức quỳ rạp xuống mặt đất: “Ngài Chim Chín Đầu, cuối… cuối cùng ngài cũng tới rồi!”
Cửu Phượng sợ xám hồn, vội vàng lùi ra phía sau mười bước, trên gương mặt xinh đẹp kia thiếu điều muốn viết thẳng năm chữ to “tránh xa ông mày ra”.
Ánh mắt của Tể Tể cũng lạnh hẳn, không khỏi liếc nó một cái.
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Minh Tể Tể, Cửu Phượng có cảm giác như thể Minh Tể Tể đã bị thằng chó Phong Đô nào đó nhập vào người.
“Công chúa nhỏ, ngài phải tin tôi! Bọn họ... bọn họ đều là tín đồ mà tôi thu nhận lúc còn trẻ chưa hiểu sự đời thôi, sau khi thoát khỏi phong ấn, tôi đã được ngài … khụ… “dạy dỗ” cách ứng xử của xã hội hiện đại rồi, cho nên tôi đã quyết tâm sẽ ăn năn hối cải, làm một con người mới!”
Một giọng nói lạnh lẽo chứa đầy sự châm chọc truyền tới từ sau lưng của bọn họ, chất giọng vừa trầm thấp lại vừa mang theo nét uy nghiêm không ai sánh bằng.
“Xa quỷ địa phủ mà chịu ăn năn hối cải làm một con người mới ấy hả? Mấy câu này chỉ lừa được một đứa bé ba tuổi rưỡi như Minh Tể Tể mà thôi!”
Cửu Phượng rống giận: “Ai đó? Mau cút ra đây cho ông!”
Tổ Linh mặc một bộ đồ trắng tinh, biểu cảm trên khuôn mặt vô cùng lạnh nhạt, cũng không biết cậu ta đã xuất hiện ở sau lưng của mọi người từ khi nào nữa.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ