Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1069:
“Ông Bạch, ông Kỷ, cho dù các ông có ngăn cản tôi thì tôi vẫn phải nói.”
Anh ta đứng thẳng lưng và nhìn vào bài vị Tổ Linh.
“Nếu mạng sống có thể mua bán được, vậy việc quy tắc thiên đạo ban cho mỗi người chỉ có một mạng sống chẳng phải là một trò cười của thiên hạ sao?”
“Đối với những người giàu có, họ nghèo đến mức chỉ còn lại tiền, còn với những người nghèo khó thiếu thốn thì hàng ngày họ không chỉ nghĩ đến việc đi làm kiếm tiền như thế nào, mà còn lo lắng rằng liệu mình có chết oan bất cứ lúc nào vì người giàu có dùng tiền để ra tay sát hại hay không, đây có phải là sự dị nghị về việc tồn tại của Huyền Môn không?”
Nghiêm Hứa Nguy luôn quỳ ở đó không lên tiếng, sau khi nghe thấy những gì Bạch Nam Khê nói thì anh ta hiếm khi quay lại nhìn cậu ta.
Ngoài việc thắp hương cúi lạy Tổ Linh ra thì đây là lần đầu tiên anh ta lên tiếng.
“Mạng sống, tuyệt đối không được tồn tại vấn đề mua bán!”
Ông cụ Bạch và ông cụ Kỷ cau mày rồi nhanh chóng nhìn sang ông cụ Mặc.
Sắc mặt của ông cụ Mặc trắng bệch như một tờ giấy có thể rách ngay với một cú chạm. Khi ông ta đang định nói gì đó thì ông ta đột nhiên ngẩng đầu lên, xoay người lại nhìn về phía cửa khu đất cấm.
Cùng lúc đó, Tổ Linh vốn đang an nghỉ sâu dưới lòng đất ở khu đất cấm nhà cũ nhà họ Mặc đột nhiên mở mắt ra.
Người của Huyền Môn lại đến cầu xin cậu ta sao?
Bé mập cũng ở đây!
Tại sao bé mập lại đi cùng với Chim Chín Đầu?
****
Bốn người ông cụ Bạch và ông cụ Kỷ nhìn theo ánh mắt của ông cụ Mặc, sau đó đồng thời phát hiện có hai người một lớn một nhỏ đã lặng yên xuất hiện ở cửa khu đất cấm tự lúc nào.
Cả hai người đều mặc áo hồng, bên dưới là chiếc quần trắng tinh.
Cửu Phượng đã cởi bỏ chiếc áo sơ mi màu đỏ bị nhuốm máu của mình ở âm trạch rồi, sau đó đổi thành một chiếc áo khác màu hồng phấn.
Cái quần màu trắng ngà như trân châu ban nãy cũng đã được đổi thành màu trắng tinh, cả người nó lúc này thoạt nhìn trắng trắng hồng hồng, khuôn mặt trắng nõn không chút tì vết, lông mi vừa mảnh vừa dài, đôi môi luôn hếch lên trông như đang cười, cả người nhìn qua chỉ hơn hai mươi tuổi, đáng tiếc đôi mắt đen sẫm của nó lại khiến người khác không rét mà run.
Tể Tể được Cửu Phượng ôm vào trong ngực, cô bé cũng mặc một cái áo sơ mi nhỏ màu hồng nhạt giống thế, hơi có phong cách như kiểu cung đình hoàng gia, cái quần màu trắng bên dưới thì có phần ống hơi loe ra.
Bé vốn béo múp và trắng nõn, giờ lại mặc một bộ đồ màu trắng và hồng như thế này thì thoạt nhìn lại còn mũm mĩm và hồng hào hơn, khuôn mặt nhỏ nõn nà như sứ, trắng đến mức sắp phát sáng.
Mái tóc không quá dài của cô bé được Cửu Phượng thắt thành hai cái bím tóc nhỏ xinh, lúc thắt còn không quên đan thêm một dải lụa rực rỡ vào bên trong, phần đuôi tóc nhếch cao, muốn bao nhiêu nghịch ngợm có bao nhiêu nghịch ngợm, muốn bấy nhiêu đáng yêu có bấy nhiêu đáng yêu.
Lại thêm đôi mắt to tròn đen láy của Tể Tể nữa chứ, quả thật có thể thu hút mọi ánh nhìn, chỉ cần cô bé đứng đó thôi cũng đã trở thành tiêu điểm của mọi người.
Cửu Phượng quan sát sắc mặt của mọi người ở đây, trong mắt chợt lóe qua cảm xúc vừa lòng.
Quả nhiên nếu bàn về vấn đề ăn mặc thì phải để Cửu Phượng nó đây ra tay thì mới được mà!
Ông cụ Mặc là người đầu tiên lấy lại tinh thần, ông ta vội vàng chạy về phía Minh Tể Tể, những bước chân tập tễnh đó khiến trái tim của đám người ông cụ Kỷ suýt văng luôn ra ngoài.
Sức khỏe của ông cụ Mặc càng ngày càng kém, nói thật ông ta có thể về chầu trời bất kỳ lúc nào.
Nếu chạy với tốc độ như vậy…
Ông cụ Bạch và ông cụ Kỷ vội vàng đuổi theo, Bạch Nam Khê và Nghiêm Hứa Nguy cũng kinh ngạc không kém, sau đó vội vàng chạy theo ba người họ.
“Công chúa nhỏ à, xin ngài...”
Ông cụ Mặc muốn Minh Tể Tể giơ cao đánh khẽ, tha mạng cho đứa con thứ hai của ông ta.
Nhưng khi nghĩ tới Minh Vương - người vẫn còn đang dạo chơi trên nhân gian - là ông ta lập tức nhụt chí ngay, chẳng khác nào một quả bóng bị xì hơi cả.
Ngay cả việc lấy mạng đổi mạng mà Minh Vương còn không đồng ý thì sao có thể cho phép Tể Tể bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy được.
Ông cụ Mặc run rẩy ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn khôn khéo và sắc bén nay lại trở nên đục ngầu, thoạt nhìn vừa bất lực lại vừa đáng thương.
Tể Tể trượt xuống từ trong lồng ngực của Cửu Phượng, cô bé nhìn ông cụ Mặc rồi lại nhìn sang Mặc Thiếu Lâm đang nằm trên cáng, cuối cùng lắc đầu: “Lão Mặc à, người nằm trên cáng vốn có mệnh cách chết yểu, theo lý sẽ không sống quá ba tuổi, nhưng cuối cùng người này vẫn sống được tới bây giờ thì ông cũng nên biết thỏa mãn đi chứ!”
Không đợi ông cụ Mặc nói chuyện thì Tể Tể lại nói tiếp, biểu cảm vừa hung dữ lại vừa đáng yêu: “Hơn nữa những năm nay vì để kéo dài mạng sống cho mình mà ông ta đã hại chết ít nhất năm mạng người, dựa theo pháp luật của nhân gian thì ông ta đã phải trả giá bằng tính mạng của mình từ lâu rồi!”
Dường như không nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt của ông cụ Mặc, Tể Tể vẫn tiếp tục nói, rõ ràng giọng nói rất mềm mại nhưng lời nói lại lạnh lùng vô cùng: “Ông ta cần phải chết!”