Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1068:

Minh Vương cười ha hả: “Đúng! Tổ Bảo Bảo! Bé rồng!”

Tể Tể nghĩ đến lần trước Tổ Bảo Bảo rời đi vội vã nên cô bé bỗng nhiên rất mong chờ được gặp lại Tổ Bảo Bảo.

Thế là cô bé đi tới trước mặt Cửu Phượng, nói: “Đi thôi, Tể Tể muốn đến nhà họ Mặc để xem mày có nói dối hay không.”

Cửu Phượng đang đau thấu ruột gan ước gì có thể rời khỏi âm trạch ngay lập tức.

Ngôi nhà này rất lạ lùng, cứ hễ nó có suy nghĩ không phục thì nó sẽ giống như những người bình thường, sự hạn chế trong âm trạch sẽ tự động mở ra và làm nó bị thương nặng.

Chết thì không thể chết được đâu!

Nhưng đau thì đau thiệt!

Huống chi nó đã chịu thêm một trận đánh?

Cửu Phượng cúi đầu xuống nhìn người mình, rồi lại nhìn bộ quần áo nhăn nheo trên người Minh Tể Tể, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của nó lại lên cơn rồi.

“Công chúa nhỏ, chúng ta thay bộ quần áo khác trước nhé? Tôi buộc một kiểu tóc xinh đẹp cho ngài trước khi đi, được không?”

Minh Vương hiếm khi gật đầu: “Được, mau đi đi.”

Cửu Phượng thở phào nhẹ nhõm, cúi xuống bế cô bé đã đánh mình tơi bời lên rồi bước vào trong với đầu óc trống rỗng.

Không được suy nghĩ!

Không được có bất kỳ sự không tôn trọng nào hết!

Trước khi rời khỏi âm trạch, Tể Tể hỏi Minh Vương.

“Cha ơi, cha không đi cùng với con sao?”

Minh Vương mỉm cười lắc đầu: “Tể Tể đi đi, cha ở lại đây nghỉ ngơi, lát hồi cha còn phải quay về địa phủ để xem báo cáo công việc.”

Được thôi, Tể Tể không ép buộc.

Suy cho cùng thì sức khỏe của cha Minh Vương mới là quan trọng nhất!

Cửu Phượng dùng một tay bế lấy Tể Tể, tay còn lại thì xách bà Dương vẫn đang bất tỉnh rồi nhanh chóng đi xuống núi.

Cửu Phượng né tránh camera giám sát, vứt bà Dương ở trước cửa đồn cảnh sát nằm gần trang viện nhà họ Hoắc nhất, sau đó nó lái xe đưa Tể Tể đến thẳng nhà họ Mặc.

Nó nôn nóng muốn được trả lại sự trong sạch cho mình, nếu không với sức mạnh hiện giờ của Minh Tể Tể, dù không đánh chết được nó, nhưng đánh đến linh hồn của nó run rẩy vẫn là không thành vấn đề.

Tại nhà cũ của nhà họ Mặc, khu đất cấm ở sau núi.

Ông cụ Mặc có dáng lưng khom và mái tóc bạc phơ quỳ trước bài vị của Tổ Linh, ông ta đang thắp hương cúi lạy với vẻ mặt nghiêm túc.

Bên cạnh ông ta là những người cầm quyền của bốn gia tộc lớn khác trong Huyền Môn.

Bạch Nam Khê của nhà họ Bạch, ông cụ Kỷ của nhà họ Kỷ, ông cụ Tôn của nhà họ Tôn và Nghiêm Hứa Nguy, người cầm quyền mới của nhà họ Nghiêm.

Mặc dù Bạch Nam Khê nói muốn rút khỏi Huyền Môn, nhưng do hai ông cụ của nhà họ Tôn và nhà họ Kỷ cứ mãi nói giúp cho nên nhà họ Bạch vẫn có tên trong danh sách.

Hai cha con Nghiêm Hứa Lệnh, người cầm quyền của nhà họ Nghiêm đã bị đưa vào tù, ban đầu Nghiêm Hứa Nguy định đóng cửa nhà cũ của nhà họ Nghiêm lại, nhưng bất ngờ mơ thấy Nghiêm Nghĩa, người cha đã mất sớm của mình bảo ông ta hãy thừa kế vị trí người đứng đầu của nhà họ Nghiêm.

Nghiêm Hứa Nguy không muốn tiếp quản, nhưng ông ta lại không thể chịu nổi việc Nghiêm Nghĩa một đêm báo mộng ba lần làm phiền mình, nên ông ta buộc phải trở thành người cầm quyền mới của nhà họ Nghiêm.

Đây đã là ngày thứ hai họ ở nhà họ Mặc rồi.

Từ khi Tổ Linh xuất hiện cho đến nay, mọi người đều đang quỳ trước bài vị của Tổ Linh và chờ đợi.

Nhưng họ mãi không nhìn thấy Tổ Linh.

Thậm chí đến pho tượng thần cũng biến mất không thấy đâu.

Mọi người có chút hoảng sợ.

Đây là Tổ Linh không chịu bảo vệ Huyền Môn của họ nữa, vậy có phải là từ nay Huyền Môn sẽ biến mất khỏi thế gian này không?

Đừng nói là ông cụ Kỷ và ông cụ Bạch, ngay cả Bạch Nam Khê trẻ tuổi và Nghiêm Hứa Nguy vừa mới tiếp quản nhà họ Nghiêm cũng có chút kinh ngạc và hơi khó chấp nhận được việc này.

Về phần ông cụ Mặc, do ông ta nóng lòng muốn cứu con trai nên ông ta đã ra đi trước, nhưng sau khi bị Minh Vương từ chối thì ông ta buộc phải quay lại đây quỳ xuống thắp hương.

Sau lưng ông ta có một chiếc cáng và Mặc Thiếu Lâm đang nằm thoi thóp trên đó.

Lúc này, trán của gã đỏ như máu và lờ mờ có máu rỉ ra.

Ông ta không hề nhận ra và lại thắp hương cúi lạy.

“Tổ Linh, mặc dù nhà họ Mặc chúng tôi làm việc có lỗi sai, nhưng chúng tôi cũng có làm việc tốt mỗi ngày. Tuy Thiếu Lâm lỗ mãng, nhưng tôi xin Tổ Linh hãy nể tình thằng bé tuổi trẻ dại dột, cứu thằng bé lần này.”

Dứt lời, ông ta mở chiếc két sắt đặt bên cạnh mình ra, lấy từ bên trong ra một xấp sổ dày cộm.

“Tổ Linh, đây là tất cả số tiền quyên góp của nhà họ Mặc do tôi quản lý, xin Tổ Linh hãy xem qua.”

Nghe vậy, Bạch Nam Khê liếc nhìn Mặc Thiếu Lâm không còn sống được bao lâu trên cáng rồi cười khẩy.

“Ông cụ Mặc có ý gì vậy? Ông định dùng tiền mua lại mạng sống của con trai mình ngay trước mặt Tổ Linh à?”

Ông cụ Bạch và ông cụ Kỷ đồng thời trừng mắt nhìn cậu ta: “Cậu bớt nói lại đi.”

Bạch Nam Khê trước giờ đều không ưa tác phong làm việc của nhà họ Mặc, ông ta cứ ỷ vào mình là người trong Huyền Môn mà tỏ vẻ trịch thượng, coi mạng sống của người thường như sâu kiến.

Bây giờ con trai ông ta sắp chết nên ông ta mới biết sợ ư?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free