Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1067:
Tể Tể còn có cái gì mà không biết chứ. Theo lý mà nói thì bà Dương nên ở đồn cảnh sát hoặc bệnh viện, nhưng bà ta lại xuất hiện trong âm trạch.
Bây giờ bà ta còn gọi Cửu Phượng là chủ nhân!
Ánh mắt của Tể Tể lại trở nên lạnh lùng, khóa chặt mỗi tấc lạnh lùng lên người Cửu Phượng.
“Cho nên bà Dương là tín đồ của mày! Vừa nãy bà ta định ra tay giết chết cha Minh Vương là do ý của mày!”
Cửu Phượng: “…”
Nó biết ngay mà!
Kể từ lúc Phong Đô Đại Đế bắt đầu giả vờ yếu ớt để dụ bà Dương ra tay thì nó đã biết có chuyện chẳng lành rồi!
Trái tim của tên chó Phong Đô này còn đen hơn sông ngầm của địa phủ, chuyên môn gài bẫy nó!
Khi nó đang suy nghĩ cách để bào chữa thì bà Dương, một tín đồ trung thành của nó đã bán nó sạch bách đến quần lót cũng không còn.
“Chủ nhân! Bây giờ Phong Đô Đại Đế đang bị thương nặng, cho dù Minh Tể Tể có là trữ quân Địa phủ đi nữa thì con bé cũng chỉ là một đứa trẻ ba tuổi rưỡi. Chủ nhân triệu tập thêm những tín đồ còn lại, chúng ta sẽ ở trong âm trạch này…”
Cửu Phượng: “…”
Nhìn xem!
Đây là tín đồ sao?
Đây là ma quỷ muốn tống nó đi đúng không?
Bà Dương còn chưa dứt lời thì Cửu Phượng đã vung tay lên, hất cơ thể của bà ta bay thẳng ra ngoài.
Khi thân hình mập mạp sắp đụng vào tường của âm trạch thì Minh Vương ung dung lên tiếng.
“Cửu Phượng, đây là nhân gian. Nếu xác của bà Dương được tìm thấy trong trang viện nhà họ Hoắc thì ha ha…”
Áp lực của Tể Tể đột nhiên áp thẳng vào Cửu Phượng.
“Cho nên mày không chỉ thèm muốn vị trí của cha Minh Vương, mà mày còn muốn lợi dụng cái chết của bà Dương để cha nuôi ở nhân gian của Tể Tể gánh tội sao?”
Cửu Phượng: “…”
Nói thật!
Đậu Nga đã chết bảy tám trăm năm cũng không có oan như nó!
Ý định ban đầu của Cửu Phượng là muốn lập tức giết chết bà Dương, nhưng khi nghe thấy vậy thì nó làm sao dám giết chết bà ta nữa?
Cứu bà ta còn không kịp.
Sức mạnh bị đàn áp, nó chỉ đành bay tới cứu người.
May thật, may thật, nó đã bắt được bà ta rồi.
Bà Dương vừa sợ vừa thấy khó tin, bà ta không hiểu tại sao mình nói giúp cho chủ nhân mà lại suýt bị chủ nhân giết chết.
Nhưng khi thấy chủ nhân lại cứu mình thì bà ta chỉ coi như là chủ nhân đang thăm dò lòng trung thành của mình, thế là bà ta khóc lóc nói.
“Chủ nhân đừng lo, cho dù bà già này có liều luôn cái mạng già thì tôi nhất định sẽ…”
Cửu Phượng tim đập thình thịch: “Bà câm miệng đi!”
Bà ta có mối hận thù với nó lớn cỡ nào mà lại đẩy nó vào hố chết như vậy?
Cửu Phượng sợ bà Dương lại nói ra những lời đại nghịch bất đạo nên nó nhân cơ hội đánh ngất bà Dương.
Vừa ngẩng đầu lên thì nó lập tức bắt gặp con ngươi đen láy sâu thẳm của Tể Tể.
****
Cửu Phượng chột dạ, sau khi ném bà Dương xuống đất thì nó vội vàng giải thích.
“Công chúa nhỏ, tôi thừa nhận tôi thật sự có ý nổi loạn và cũng có hành động từ rất lâu, nhưng tôi đã bị phong ấn hàng ngàn năm, cả nhân gian lẫn địa phủ cũng đã thay đổi rất nhiều, tôi sắp không theo kịp thời đại nữa rồi nên tôi thật sự không có ý định làm phản!”
Tể Tể không tin nó: “Bổn Tể Tể đã nghe thấy hết những gì bà Dương vừa nói rồi!”
Đừng tưởng chưa nói xong thì cô bé sẽ không biết lời nói tiếp theo của bà Dương là có ý gì.
Cửu Phượng ước gì có thể giết chết bà Dương tận bảy tám lần!
Cửu Phượng khổ sở giải thích: “Công chúa nhỏ, đó là hiểu lầm! Thật đấy! Tuy tôi đã làm một số chuyện xấu sau khi thoát khỏi phong ấn, nhưng địa phủ tôn sùng sức mạnh, tôi biết rõ sức mạnh của mình không bằng người và Vương, vậy tại sao tôi còn có thể làm những chuyện thiếu não này chứ?”
Tể Tể cau mày lại và cảm thấy những gì Cửu Phượng nói cũng hơi có lý, thế là cô bé quay lại nhìn Minh Vương.
Minh Vương cười uể oải nói: “Tể Tể, có lẽ bà Dương nằm trong nhóm tín đồ mà Cửu Phượng đã lôi kéo trước đây.”
Tể Tể: “Một nhóm ư?”
Minh Vương nở ra một nụ cười rất dịu dàng, sờ vào cái đầu nhỏ của con gái cưng rồi mỉm cười nhìn Cửu Phượng có sắc mặt trắng bệch.
“Đúng vậy! Chẳng hạn như nhà họ Mặc, chắc cũng là một trong số đó.”
Tể Tể lại quay lại nhìn chằm chằm vào Cửu Phượng.
Cửu Phượng không muốn bị đánh nên giải thích bằng khát vọng sống mãnh liệt.
“... Công chúa nhỏ, có trời đất làm chứng, tôi thật sự không biết gì cả! Nếu ngài không tin thì bây giờ tôi có thể đến nhà họ Mặc ngay!”
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn rồi quay lại hỏi Minh Vương.
“Cha ơi, cha thấy sao?”
Minh Vương cầu còn không được: “Đi đi, tiện thể nhìn xem bé rồng đó có còn sống hay không.”
Tể Tể bối rối: “Bé rồng?”
Minh Vương gật đầu: “Tổ Linh của Huyền Môn ở nhà họ Mặc, vận mệnh của nhà họ Mặc sắp cạn kiệt nên đã đến lúc nó phải chuyển chỗ rồi.”
Tể Tể đảo đôi mắt to và chợt nhớ tới con rồng đen mà mình từng gặp trước đây.
“Cha ơi, cha đang nói Tổ Bảo Bảo đúng không?”
Minh Vương: “Tổ… Bảo Bảo?”
Tể Tể gật đầu giải thích: “Đúng vậy, nó tự nói rằng Long tộc phải ba trăm năm mới phá vỏ ra ngoài, tám trăm tuổi mới biến hình, năm ngàn tuổi mới trưởng thành. Nó nói vì linh khí mỏng manh nên nó biến hình chưa được trăm năm đã chìm sâu vào giấc ngủ hàng ngàn năm, tính ra thì nó vẫn là một em bé rồng.”