Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1050:

“Tể Tể, khoan đã.”

Cửu Phượng ở bên cạnh quan sát, nó do dự không biết có nên giở vài trò để giúp Minh Tể Tể nuốt chửng luôn linh hồn của bà Dương không.

Bà Dương vẫn chưa chết, với việc trực tiếp bắt giữ linh hồn của người sống thì cho dù bản thân Minh Tể Tể là quy tắc của địa phủ thì cô bé cũng sẽ bị quy tắc trừng phạt.

Nhưng nếu không thể giết chết Minh Tể Tể ngay bây giờ, mà còn bị Minh Tể Tể và tên chó Phong Đô phát hiện nó giở trò thì người bị đánh tơi bời chắc chắn sẽ là nó.

Trong khi Cửu Phượng đang chần chờ thì Tể Tể đã không thể chờ đợi được thêm phút giây nào nữa.

“Bà ta muốn bắt nạt cha Minh Vương, bà ta đáng chết!”

Minh Vương biết con gái cưng lo lắng cho mình nên ông ấy vội vàng giải thích.

“Tể Tể đừng lo, cha vẫn lành lặn mà.”

Cửu Phượng ở bên cạnh nhìn đến lòng đầy sợ hãi. Khi Minh Tể Tể xuất hiện thì sự áp bức của quy tắc địa phủ bao trùm khắp mọi nơi.

Cho dù Minh Tể Tể không biết gì về chuyện này, nhưng do nó đã nhìn thấu quy tắc, hễ là nó có chút không tôn trọng thì nó cũng sẽ phải chịu đau khổ.

Thấy vậy, Cửu Phượng vội vàng giải thích.

“Đúng đúng đúng, công chúa nhỏ, cha Minh Vương của ngài vẫn khỏe, vừa nãy cha của ngài chỉ là cố tình dụ bà già kia ra tay thôi, đúng không, thưa Vương của tôi?”

Khi Minh Vương nghe thấy câu “Vương của tôi”, khóe miệng của ông ấy lập tức nhếch lên.

“Chậc! Mấy ngàn năm rồi, không ngờ Cửu Phượng còn nhớ bổn tọa là Vương của cậu đấy?”

Cửu Phượng: “…”

Ngay khi Cửu Phượng vừa định giải thích thì một luồng sát khí lạnh lùng ập thẳng vào mặt nó.

Một tiếng “rầm” lớn vang lên, cả người nó bị luồng khí lạnh tàn ác này thổi bay ra ngoài.

Tể Tể nghiêm mặt lại lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nó, dáng vẻ đó của cô bé trông như thể đang chuẩn bị làm thêm một chập nữa.

Cửu Phượng ngã một phát chấn động tâm can, khiến cho đầu của nó kêu lên ong ong.

Mẹ kiếp nó đúng là…

Nó vô tội biết bao?

“Công chúa nhỏ, ngài…”

Tể Tể vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nó: “Không tôn trọng cha Minh Vương, đáng đánh!”

Cửu Phượng: “…”

Tại sao nó lại ngứa miệng gọi “Vương của tôi” chứ?

Mẹ kiếp nó hy vọng biết bao tên chó Phong Đô này có thể nể tình nó lại tôn gã là Vương mà nói giúp cho mình.

Đây thực sự không phải bà Dương cố tình khiêu khích, mà là tên chó Phong Đô này cố ý dẫn dụ mà!

Cửu Phượng cay đắng trong lòng nhưng Cửu Phượng không dám nói câu nào.

Nếu biết trước dù có giở trò hay không thì mình cũng sẽ bị đánh, nó thà để Minh Tể Tể vi phạm quy tắc trước còn hơn.

Nó cũng đang trong thời gian nghỉ ngơi chữa vết thương chưa lành hẳn ngã xuống đất, chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế khắc sâu vào xương tủy khiến nó mau chóng bò dậy bằng tốc độ nhanh nhất, sau đó cúi đầu xuống chỉnh lại áo quần.

Khi nhìn thấy trên quần áo có dính máu do mình phun ra thì khóe miệng của nó co giật, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét.

Minh Vương đã nhét linh hồn bà Dương trong tay con gái mình trở lại cơ thể của bà Dương.

“Tể Tể đánh hay lắm, với những ai không tôn trọng bổn tọa mà nói thì Cửu Phượng quả thực hơi đáng đánh!”

Nghe vậy, Tể Tể quay đầu lại nhìn chòng chọc vào Cửu Phượng đang chỉnh lại áo quần.

Cửu Phượng: “…”

Nó vừa mới đứng thẳng người lại lặng lẽ cúi đầu xuống, bất giác lùi về sau.

Nó thèm muốn vị trí người đứng đầu địa phủ của Phong Đô, nên hàng ngàn năm nay, nó mà tôn trọng tên chó Phong Đô kia mới lạ!

Nhưng bây giờ… tình hình mạnh hơn chim!

Cửu Phượng cúi thấp đầu xuống, giọng nói khàn khàn đau xót.

“Công chúa nhỏ, tôi biết lỗi rồi, bắt đầu từ bây giờ tôi sẽ sửa đổi, nếu công chúa nhỏ nói phía đông thì tôi không đi về phía tây, nếu công chúa nhỏ nói phía nam thì tôi chắc chắn sẽ không đi về phía bắc.”

Tể Tể lạnh lùng nhìn chằm chằm nó: “Không phải Tể Tể đây nói, mà là cha Minh Vương nói! Khi cha Minh Vương nói là phía đông thì mày không được đi về phía tây, khi cha Minh Vương bảo mày đi về phía nam thì mày không được đi về phía bắc, nếu không…”

Tể Tể giơ nắm tay nhỏ nhắn mũm mĩm của mình lên quơ trước mặt Cửu Phượng.

Gió lạnh từ nắm đấm nhỏ của cô bé bay thẳng đến chỗ Cửu Phượng, vì không muốn đánh nó nữa nên khi đến trước mặt Cửu Phượng, gió lạnh xoay một vòng rồi tan biến.

Cửu Phượng chết lặng: “… Công chúa nhỏ nói đúng!”

Lúc này Tể Tể mới thấy hơi hài lòng, sau đó nhìn bà Dương từ từ mở mắt ra sau khi được cha Minh Vương nhét linh hồn trở về cơ thể, cô bé cau mày.

“Bà Dương, sao bà lại ở đây? Mà còn muốn ra tay giết chết cha Minh Vương ư?”

Bà Dương theo bản năng nhìn sang Cửu Phượng.

Khi Cửu Phượng bị Tể Tể tát bay đi thì linh hồn của bà Dương vẫn đang bị Tể Tể nắm giữ, đầu óc của bà ta choáng váng đến mức không nhìn thấy gì cả.

Ý thức của bà ta vẫn dừng lại ở việc Cửu Phượng là chủ nhân Chim Chín Đầu mà mình thờ cúng, dù cho đầu tóc rối bù và cả người đầy thương tích, nhưng nó vẫn nhanh chóng đứng thẳng lưng lên với ánh mắt nóng rực, Cửu Phượng và bà ta cùng lúc nói.

“Chủ nhân.”

“Câm miệng!”

Cửu Phượng: “…”

Bà Dương: “…”

Minh Vương: “…”

Tể Tể: “…”

Minh Vương phì cười.

“Tể Tể, con có biết tại sao bà Dương lại ở đây không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free