Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1065:
Với tình trạng cơ thể hiện giờ của tên chó Phong Đô, nếu nó dùng hết toàn bộ sức mạnh thì Phong Đô chắc chắn phải trở về vực sâu Cửu U và ngủ hàng chục triệu năm.
Nếu nó tàn nhẫn hơn nữa thì Phong Đô có thể sẽ biến mất kể từ bây giờ.
Nhưng Minh Vương lại không hề sợ chút nào, ông ấy bật cười một cách ngứa đòn.
“Xin cậu hãy dốc hết toàn bộ sức lực!”
“Xin cậu hãy giết chết bổn tọa!”
“Mau lên, mau lên nào!”
“Thật đấy!”
Dứt lời, luồng sức mạnh dịu dàng của Minh Vương thậm chí còn vây lấy luồng sát khí của Cửu Phượng rồi xoay vòng vòng, trưng ra một dáng vẻ “Nhào vô, mau giết tôi đi nào”.
Những đường gân xanh trên trán Cửu Phượng co giật dữ dội.
Bà Dương giật mình thức tỉnh, nhắm thẳng vào ngực của Minh Vương, năm ngón tay biến thành móng vuốt rồi nhanh chóng tấn công.
“Đồ ngu! Dừng tay lại!”
Sự đánh lén bất ngờ của bà Dương khiến Cửu Phượng giật mình sợ hãi, luồng sức mạnh tà ác vòng qua luồng sức mạnh của Minh Vương và đánh thẳng vào trái tim của linh hồn bà Dương.
Nhưng một lần nữa bị Minh Vương chặn lại.
Muốn diệt hồn xoá dấu vết ư?
Mơ đi!
Linh hồn của Minh Vương khẽ run lên, như thể kinh hãi trước mối đe dọa khổng lồ vậy. Sắc mặt của Tể Tể đang ngồi trên chiếc xe vừa mới tới cửa nhà cũ của nhà họ Hoắc chợt thay đổi, thế là cô bé ngay lập tức biến mất mà không nói lời nào.
Vừa hay bà cụ Hoắc mở cửa xe ra.
“Tể… Ủa?”
Hoắc Tư Tước tưởng bà nội vẫn chưa biết thân phận thực sự của Tể Tể nên cậu ấy vội vàng bao che.
“Bà nội ơi, Tể Tể đang ở cùng với chú út nên tạm thời chưa về.”
Bà cụ Hoắc nheo mắt lại: “Thật ư?”
Hoắc Tư Thần gật đầu lia lịa.
“Thật, thật ạ! Bà nội, bọn cháu đâu nào dám lừa bà chứ, đúng không, anh cả?”
Hoắc Tư Cẩn đang ngồi ở ghế lái: “…”
Mấy đứa trả lời sao là chuyện của mấy đứa, thật sự không cần kéo anh ấy vào đâu.
Hoắc Tư Cẩn ho một tiếng, không trực tiếp trả lời mà kéo luôn Bách Minh Tư vào cuộc.
“Anh mãi lo lái xe nên không thấy, mấy đứa hỏi Minh Tư đi.”
Bách Minh Tư: “…”
Bách Minh Tư cảm thấy có gì đó không ổn, thế là cậu ấy vội vàng mỉm cười và lấy từ trong túi ra hai tấm bùa bình an.
“Bà nội Hoắc, trong suốt chặng đường cháu đều lo vẽ bùa bình an, hai tấm bùa bình an này có hiệu quả cực tốt, cháu gửi tặng cho bà và ông nội Hoắc ạ.”
Hoắc Tư Cẩn liếc nhìn cậu ấy rồi nhếch khóe miệng lên.
Bách Minh Tư tránh né không trả lời mà bẻ lái sang chuyện khác, rõ ràng cậu ấy cũng nghi ngờ chuyện bà nội đã biết thân phận của Tể Tể.
Hoắc Tư Tước suy ngẫm một hồi rồi lập tức cảm thấy có gì đó không ổn và chuẩn bị cứu vãn tình hình.
“Bà nội, Tể Tể… hu hu hu! Bà nội hãy nương tay, tai của cháu… hu hu hu… bà nội ơi!”
Bà cụ Hoắc lập tức kéo lấy tai của Hoắc Tư Tước bước xuống xe, sau đó nhìn sang Hoắc Tư Thần đang cười khúc khích thừa cơ chuồn xuống xe chuẩn bị bỏ chạy.
Hoắc Tư Thần tưởng rằng mình đã trốn thoát nên cậu quay lại liếc nhìn anh hai bị nhéo tai, sau đó mỉm cười tàn nhẫn.
“Ui chu choa, đau bụng quá, cháu đi nhà… Ối! Đệt! Tên khốn trời đánh nào lại kéo dây ở trước cửa nhà vậy?”
Cậu ngã xuống đất và xoa mông, không đau lắm nhưng rất mất mặt.
Khi cậu đang xoa mông thì nhìn thấy một cái bóng xuất hiện trên đỉnh đầu mình.
Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm túc của ông cụ Hoắc xuất hiện trước mắt Hoắc Tư Thần, thế là cậu lập tức phàn nàn.
“Ông nội ơi, ông mau hỏi xem là tên khốn nào làm ra loại chuyện thất đức này, hên đây là sân cỏ, nếu không là đứa cháu trai của ông chắc chắn sẽ bị trầy mặt nát mông…”
Khi nhìn thấy ông cụ Hoắc đang cầm sợi dây thừng trên tay thì lời nói tiếp theo đột nhiên nghẹn lại ở cổ họng, cậu ừng ực một tiếng nuốt nước bọt chợt tiết ra, ánh mắt bất giác di chuyển theo sợi dây thừng trong tay ông cụ Hoắc.
Hay ghê, một đầu sợi dây thừng đang nằm trong tay ông nội của cậu, còn đầu bên kia thì buộc vào cây quế cách đó không xa.
Ông cụ Hoắc nói với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc: “Đệt?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Ông cụ Hoắc: “Tên khốn trời đánh?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Ông cụ Hoắc: “Chuyện thất đức?”
Hoắc Tư Thần: “…”
Hu hu hu!
Tể Tể ơi, cứu anh!
Cậu theo bản năng quay lại nhìn về phía chiếc xe, sau đó chợt nhớ tới vừa nãy Tể Tể đã dịch chuyển tức thời rồi.
Nhưng cậu vẫn dốc sức hét lớn: “Tể Tể, cứu anh!”
Tể Tể bị kêu tên đã đến âm trạch rồi, vừa hay nhìn thấy bà Dương với toàn thân đầy khí tà ác đang ra tay tấn công cha Minh Vương.
Nhưng vì cha Minh Vương của cô bé vẫn đang trong thời gian nghỉ ngơi nên ông ấy mềm nhũn dựa vào ghế, trông vô cùng yếu ớt.
“Cha ơi!”
[Tình tiết nhỏ: Hoắc Tư Thần: Tôi… quả thật… đã nói quá nhiều rồi… nước mắt giàn giụa! Cửu Phượng: cậu khổ hơn tôi sao? Phong Đô cố tình gài bẫy tôi! Minh Tể Tể sắp đánh tôi tới nơi rồi!]
*****
Minh Vương khẽ ngước mắt lên thì nhìn thấy con gái cưng đã dịch chuyển tức thời đến đây.
Ông ấy còn chưa kịp nói gì thì linh hồn của bà Dương ngay lập tức bị con gái cưng bắt ra khỏi cơ thể, rồi cô bé phồng má lên sắp đưa bà ta vào miệng.
Minh Vương giật mình, nhanh chóng phóng qua nắm lấy cánh tay nhỏ bé của con gái cưng.