Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1064:
Bọn nó không xứng!
Cửu Phượng hít một hơi thật sâu, gân xanh trên trán đập thình thịch.
“Đây là thời thượng! Không liên quan gì tới tìm phối ngẫu cả!”
Hình như Cửu Phượng nhớ tới chuyện gì đó, cười lạnh nói.
“Đúng là cả tộc Chim Chín Đầu chúng tôi chỉ còn một mình tôi, nhưng cái thân thể rách nát này của anh, không chừng tới lúc nào đó bỗng nhiên hóa thành tro bụi cũng nên, anh đắc ý cái gì?”
Minh Vương cười tủm tỉm, hình như tâm tình rất tốt.
“Biến thành tro bụi? Chục ngàn năm qua cậu có từng thấy Thập Điện Diêm Quân nào bị biến thành tro bụi chưa?”
“Thực lực của bọn họ kém xa bổn tọa mà vẫn còn sống rất tốt, cậu cảm thấy bổn tọa có thể biến thành tro bụi à?”
Minh Vương không để Cửu Phượng đáp lời, nụ cười càng sáng lạn hơn.
“Bổn tọa đắc ý cái gì sao? Bổn tọa có con gái!”
Cửu Phượng vừa muốn trào phúng ông ấy, thì Minh Vương đã đặt tách trà xuống, cười vô cùng thoải mái.
“Còn là quy tắc của Địa phủ đấy! Quy tắc của Địa phủ ép thật chặt!”
Cửu Phượng: “…”
Cửu Phượng nhanh chóng trở nên cáu gắt, lúc nó muốn ra tay thì bỗng nhiên máu tim di chuyển dữ dội, nó vô thức nhíu mày muốn khắc chế nhưng không ngờ rằng thứ kia vô cùng kiên định, ngay cả linh hồn cũng bị áp chế.
Cảm giác này… Hoàn toàn không ổn chút nào!
****
Đáy mắt của Cửu Phượng lóe lên một tia hung ác khi nhìn Minh Vương ngứa đòn này.
Nó không thể ra tay với Minh Tể Tể, nhưng không có nghĩa đám tín đồ của nó không thể ra tay với tên chó Phong Đô này!
Nó nheo mắt lại suy nghĩ về hậu quả của việc vi phạm quy tắc của địa phủ.
Nhưng vào giây tiếp theo, bà Dương sử dụng cấm thuật và bất thình lình xuất hiện ở trước mặt nó và Minh Vương.
“Chủ nhân, cứu tôi!”
Cửu Phượng: “…”
Mẹ kiếp nó còn chưa nghĩ ra được gì nữa!
Minh Vương nhướng mày: “Này! Lại thấy ngứa đầu à!”
Cửu Phượng lập tức nhớ đến cảnh tượng khủng khiếp khi mình bị Minh Tể Tể đánh tơi bời, cảm giác đó thật là…
Tồi tệ kinh khủng!
Nó không hề đánh trả được chút nào!
Không một cái đầu nào trong chín cái có thể tránh được, bị hành hạ hết cái này đến cái khác.
Dù sao nó cũng bất tử, cho dù chín cái đầu có bị Minh Tể Tể kéo gãy hết thì nó vẫn có thể sống lại.
Sau đó Minh Tể Tể lại kéo và nó vẫn sống lại…
Khi nghĩ đến cảnh tượng đó, sắc mặt của Cửu Phượng lập tức trở nên khó coi.
Đó chẳng phải là dùng đầu của nó để cho Minh Tể Tể tập sức tay sao?
Lưng của Cửu Phượng ướt đẫm mồ hôi, khi nhìn thấy bà Dương đang quỳ dưới đất thì đôi mắt sắc bén khẽ nheo lại, vẻ hung ác dưới đáy mắt như mũi dao nhọn đâm thẳng vào linh hồn của bà Dương.
“Con quỷ từ đâu ra mà lại dám xông vào âm trạch của địa phủ?”
Nó không biết gì cả, âm trạch này là sản phẩm của địa phủ, việc phòng bị bất lực thật sự không liên quan gì đến nó cả.
Cửu Phượng cố gắng phủi sạch quan hệ.
Bà Dương cần được cấp cứu cả người cứng đờ, tưởng rằng mình đã nhầm đối tượng khi hiến tế linh hồn.
Suy cho cùng vì trong trí nhớ của bà ta, chủ nhân Chim Chín Đầu của mình là một ông lão bảy tám mươi tuổi, tuy bà ta chưa từng thấy qua dung mạo cụ thể, nhưng thân hình gù lưng là thật.
Cộng thêm sự áp bức của âm trạch, khiến cho một bà đồng như bà Dương có chút không chịu nổi và suy nghĩ nhất thời không theo kịp. Hai giây sau, bà ta ngẩng đầu lên thì thấy Cửu Phượng và Minh Vương đều chắc chắn rằng mình đã tìm nhầm người.
“Xin lỗi, tôi… tôi đi nhầm mộ rồi.”
Cửu Phượng sửng sốt một hồi rồi cười.
“Nếu nhầm mộ thì mau cút đi!”
Nhân lúc Minh Tể Tể không ở đây, nó chuồn sớm thì sẽ không bị đòn.
Nhưng Minh Vương cười, giọng nói của ông ấy trầm thấp dễ nghe, hình như do ông ấy vẫn đang trong thời gian phục hồi nên giọng trầm thấp còn xen lẫn chút khàn khàn.
Giọng nói này như chà nhám chà thẳng vào lòng của Cửu Phượng, khiến toàn thân Cửu Phượng nổi hết da gà.
“Phong… anh cười cái gì vậy?”
Bà Dương quả thực đang định rời đi sau khi nghĩ rằng mình đã tìm nhầm người, nhưng đầu gối của bà ta như thể bị dính chặt dưới đất vậy, không thể nhúc nhích được.
Nỗi sợ hãi trong lòng bà Dương tăng lên gấp đôi, trên khuôn mặt sưng vù bầm tím có thêm vẻ nhợt nhạt không thể che giấu được.
“Xin lỗi, tôi không phải cố tình làm phiền hai vị tổ tiên, hy vọng hai vị tổ tiên châm chước cho tôi có thể rời đi ngay.”
Dáng vẻ của bà ta vô cùng hèn mọn.
Trước sức mạnh dữ dội này, bà Dương trở nên vô cùng hèn nhát.
Minh Vương không quan tâm đến bà ta, mà nhìn Cửu Phượng.
“Bổn tọa cười cái gì ư? Tôi đang cười tộc Chim Chín Đầu các người đúng là to gan, không muốn được sống yên ổn!”
Cửu Phượng: “…”
Bà Dương đang sợ hãi cúi rạp xuống đất chợt thẳng lưng lên, không dám tin được nhìn Cửu Phượng ăn mặc lòe loẹt, có gương mặt thanh tú, xinh đẹp và trẻ trung.
“Chủ… chủ…”
Cửu Phượng hất tay, một luồng sát khí lạnh lùng ập thẳng vào linh hồn bà Dương.
Con ngươi của bà Dương co rút lại, trên mặt đầy vẻ khó tin.
Nhưng khi luồng sát khí kia sắp đánh tan nát linh hồn của bà ta thì Minh Vương chậm rãi giơ tay lên, một luồng sức mạnh dịu dàng đã chắn ngay trước linh hồn của bà ta.
Cửu Phượng giận dữ: “Phong Đô, anh đừng tưởng tôi thật sự không dám làm anh bị thương đấy!”