Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1063:
Bệnh viện gần bọn họ nhất chính là bệnh viện An Tân. Mặc dù trước đó khu nội trú số hai của bệnh viện An Tân bị sụp, nhưng sau khi phong tỏa hiện trường, các bộ phận khác vẫn hoạt động kinh doanh bình thường.
Bệnh nhân ở đây ít đi, cửa bệnh viện trông cũng có vẻ trống trải.
Sau khi đưa bà Dương vào phòng phẫu thuật, cảnh sát nói rõ mục đích tới đây, bác sĩ cho bọn họ mặc áo giải phẫu đã được khử trùng, yên tĩnh đứng canh ở một góc phòng phẫu thuật.
Tất cả mọi việc đều rất bình thường.
Hai đồng chí cảnh sát nhìn chằm chằm chỗ bàn phẫu thuật, mãi tới khi bà Dương đã phẫu thuật xong, bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, chuyển tới phòng bệnh thường thì có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.
Đầu tiên là có người thân bệnh nhân tìm nhầm phòng bệnh, vội vàng đi vào rồi lại vội vàng đi ra.
Bên ngoài phòng bệnh truyền tới tiếng cãi nhau gay gắt, hai đồng chí cảnh sát vừa tính ra ngoài xem xét tình hình thì cửa phòng bệnh bị người bên ngoài phá tan.
Hai đồng chí cảnh sát vừa muốn bắt người lại, đối phương lại đưa lưng về phía bọn họ, ngã nhào tới.
Một người đàn ông trung niên ở bên ngoài hùng hổ xông vào, quẳng cậu thanh niên xuống đất rồi đấm đá vào người người đó.
Hai người cảnh sát vội vàng giơ thẻ cảnh sát ra để ngăn lại, nhưng người đàn ông trung niên dường như không nhìn thấy, vẫn điên cuồng đánh người.
Cậu thanh niên nằm trên mặt đất bị đánh đau kêu la thảm thiết, không hề có sức chống trả.
Hai đồng chí cảnh sát liếc nhìn nhau rồi nhanh chóng xông vào, hợp lực còng người đàn ông trung niên lại.
“Ngoan ngoãn một chút!”
Từ mặt tới cổ người đàn ông trung niên đỏ bừng: “Buông tôi ra! Mấy người là cảnh sát đúng không? Vậy thì càng tốt, nhanh bắt tên cặn bã làm ra vẻ đàng hoàng này đi!”
Người đàn ông trung niên rất kích động, ngoài cửa còn có không ít người tụ tập hóng hớt.
Hai đồng chí cảnh sát phải tốn vài phút mới có thể khiến người đàn ông trung niên ổn định cảm xúc.
“Cậu dẫn bọn họ về đồn cảnh sát đi, chỗ này có tôi trông rồi.”
Một đồng chí cảnh sát nói xong vô thức nhìn qua chỗ giường bệnh của bà Dương một chút, vừa nhìn qua, mắt anh ấy đã trợn tròn cả lên.
Trên giường bệnh lúc này trống rỗng, hiệu quả của thuốc mê vẫn còn, đáng ra bà ta vẫn còn đang hôn mê mới đúng, nhưng giờ lại không thấy đâu.
Hai người họ nhìn nhau, một người nhanh chóng gọi điện thoại cho cấp trên, một người còng người đàn ông trung niên và cậu thanh niên lên lan can giường bệnh, sau đó nhanh chóng tìm người phụ trách của bệnh viện yêu cầu xem lại camera giám sát.
Trong phòng giám sát, một người cảnh sát nhìn đoạn băng giám sát vốn đang hoạt động tốt bỗng nhiên biến thành những bông tuyết thì mặt đen như đáy nồi.
“Đã có chuyện gì?”
Nhân viên phòng giám sát xấu hổ nói: “Lúc đó camera đột ngột xảy ra sự cố, tôi đã cố gắng sửa nó thật nhanh, khoảng tầm bốn mươi hai giây sau thì lại quay lại bình thường.”
Đồng chí cảnh sát: “…”
Đồng nghiệp hỗ trợ từ đồn cảnh sát đã tới, đồng thời còn dẫn theo nhân viên kỹ thuật.
Sau khi cẩn thận kiểm tra video trong phòng giám sát, nhân viên kỹ thuật lắc đầu nói: “Đoạn video bị ảnh hưởng bởi từ trường như thế này không có cách nào khôi phục được.”
Nhân viên cảnh sát luôn trông chừng bà Dương: “…”
Anh ấy bỗng nhiên nhớ tới Hoắc Trầm Vân: “Ông ba Hoắc có còn ở đồn cảnh sát không?”
Đồng nghiệp tới giúp đỡ lắc đầu nói: “Khi tôi tới thì anh ấy mới rời khỏi đồn cảnh sát.”
“Anh có biết số điện thoại của anh ấy không?”
“Không biết, nhưng chắc ở chỗ đội trưởng có đấy!”
Nhân viên cảnh sát trông coi bà Dương nhíu mày nói: “Được rồi, tôi tự mình tới nhà cũ của nhà họ Hoắc một chuyến.”
…
Trang viên của nhà họ Hoắc nằm ở sâu trong núi, bên trong có ba căn âm trạch.
Minh Vương đặc biệt tới tìm Chim Chín Đầu ngồi ở vị trí chủ nhà, chậm rãi ung dung thưởng thức trà.
Vẻ mặt Chim Chín Đầu không vui nhìn chằm chằm ông ấy.
“Địa Phủ trống rỗng rồi à? Bây giờ anh rảnh rỗi tới vậy sao?”
Minh Vương thoải mái thưởng thức trà, mắt còn chẳng thèm nhìn Chim Chín Đầu lấy một cái.
“Nhờ phúc của mối tai họa chục ngàn năm là cậu, bây giờ Thập Điện Diêm Quân rất nóng lòng muốn xử lý chuyện ở Địa phủ, chỉ cần Địa phủ không sập thì bổn tọa đúng là rất nhàn rỗi.”
Chim Chín Đầu: “… Nhờ phúc của tôi?”
Minh Vương ngước mắt lên nhìn Chim Chín Đầu, ngoài cười nhưng trong không cười.
Nhìn dáng vẻ này đi, khóe miệng nó mím lại, cảm thấy cay hết cả mắt.
Cửu Phượng mặc áo sơ mi màu đỏ, quần ống rộng ôm lấy chân thẳng tắp, đeo đồng hồ bằng ngọc lục bảo.
Không chỉ như vậy, cổ áo sơ mi để lại hai nút trên cùng không cài, làm lộ ra lồng ngực trắng nõn, quyến rũ động lòng người.
“Quả nhiên chỉ cần là chim, còn là giống đực thì đều giống như Khổng Tước, thích chải chuốt bản thân cho lòe loẹt lên.”
Minh Vương không đợi Cửu Phượng nói tiếp mà đâm thêm một dao.
“Nhưng mà Cửu Phượng à, bây giờ cho dù cậu ăn mặc xinh đẹp thế nào đi nữa thì tộc Chim Chín Đầu cũng đã chết hết chỉ còn mình cậu, trưng diện lòe loẹt như thế sao tìm được phối ngẫu chứ? Khổng Tước à? Hay Trĩ Vàng? Uyên Ương hay Thiên Điểu? Đớp ruồi xanh đáy đen? Chẳng lẽ Vẹt hoặc Thiên nga?”
Cửu Phượng: “…”
Nó cần phối ngẫu làm quái gì?
Chó Phong Đô nói không sai, cả tộc Chim Chín Đầu chỉ còn một mình nó, nó là ông lớn sống cả chục ngàn năm, làm gì mà để ý tới vẻ ngoài lòe loẹt này chứ, đám đồ chơi yếu nhớt nhìn thấy nó nếu không phải bị hù chết thì là dị dọa cho chết ngất?