Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1062:
Nếu như em muốn thì anh nghĩ nhà họ Bách chắc sẽ rất hoan nghênh để em đi học chung với Bách Minh Tư. Tất nhiên, nếu như em không muốn thì coi như anh chưa nói cái gì cả. Em chỉ cần chú tâm học tập, làm người thường như tụi anh là được rồi.”
Lục Hoài vội nói: “Anh ơi, em học ạ. Nếu như nhà họ Bách đồng ý thì em cũng muốn học cùng với anh Minh Tư. Chỉ là em sợ… em sợ nhà họ Bách không đồng ý thôi ạ.”
Truyền thừa gia tộc, nói cho cùng thì trên người Lục Hoài vẫn đang chung dòng máu với người nhà họ Mặc, liệu nhà họ Bách có đồng ý hay không đây?
Vốn dĩ ông nội và cha ruột đã coi cậu như một con chó, nếu không phải gặp được nhà họ Hoắc thì đời này của cậu ấy coi như xong.
Nếu như có thể được học tiếp thuật pháp huyền môn thì chắc chắn cậu ấy sẽ nghiêm túc hơn bất cứ ai.
Sự nghiệp của nhà họ Hoắc to lớn, Tể Tể thì là trữ quân của địa phủ, sớm hay muộn cô bé cũng sẽ quay về địa phủ thôi.
Nếu như Tể Tể quay về địa phủ thì nhà họ Hoắc không thể không có người nghiên cứu về huyền môn được.
Nếu như không có, tình huống nhà họ Hoắc bị tính kế như trước sẽ tiếp tục phát sinh.
Cậu ấy tuyệt đối không cho phép người nhà của mình bị những người tàn ác đó hại bằng tà thuật.
Hoắc Tư Lâm cười rộ lên, cho em trai thời gian thích ứng, chuyên chú lái xe.
Đi sau cùng là một chiếc siêu xe, Tương Uyên nhìn con trai từ kính chiếu hậu: “Tư Hoành, con lên ngồi ghế phụ đi, cha muốn quan sát con một lát.”
Cơ hội hiếm có thế này, tính ra đây là lần đầu tiên anh ấy được chung một không gian riêng tư với con trai.
Tương Tư Hoành ngồi ở ghế sau, nhắc nhở cha bằng giọng vương mùi sữa: “Cha, chưa đủ mười hai tuổi thì không được ngồi ghế phụ đâu ạ.”
Tương Uyên nghen lại, sau đó lại cười rộ lên: “Thôi được rồi, thế cha ra sau ngồi cùng con nhé.”
Chưa nói hết câu thì Tương Uyên đã ngồi ra hàng ghế sau.
Tương Tư Hoành đen mặt, vội nhắc nhở anh ấy: “Cha ơi, đây là nhân gian, xe không thể không có người điều khiển được!”
Tương Uyên: “…”
“Tư Hoành, không thì cha dẫn con di chuyển tức thời nhé?”
Nhân cơ hội này dẫn luôn con trai về biệt thự nhà mình thì càng tốt.
“Cha ơi, ngoài đường chỗ nào chẳng có camera, giờ mình di chuyển tức thời thì xe biết làm sao ạ?”
Tương Uyên: “…”
Tương Tư Hoành dường như không để tâm tới thần sắc cứng đờ của cha mình. Dù sao cũng đều là cương thi, cứng đờ là thái độ quá đỗi bình thường.
“Lại nói, cha ơi, chắc là Tể Tể ngủ thiếp đi rồi.
Con muốn về nhà nghỉ ngơi chung với Tể Tể, không di chuyển tức thời đâu ạ!”
Tương Uyên: “…”
Thôi được rồi!
Làm cương thi phải học cho tốt! Ít nhất thì giờ con trai đã chịu ngồi chung xe với mình rồi không phải sao?
Xe chạy thẳng về nội thành, Tể Tể đang ngủ bỗng nhiên mở to mắt.
“Anh cả ơi, bà đồng ôm thẻ gỗ đâu rồi ạ?”
Tể Tể vừa mới dứt lời thì Chim Chín Đầu đang ở cách trang viên nhà họ Hoắc khoảng một cây rưỡi hắt xì thật mạnh.
****
Lúc bà Dương bị dẫn lên xe cảnh sát thì lại lần nữa hôn mê bất tỉnh, nhưng không biết tại sao bà ta cứ ôm chặt bài vị thờ cúng trong lòng, đồng chí cảnh sát dùng sức kéo ra cũng không thể lôi bài vị thờ cúng ra khỏi tay bà ta, chỉ có thể để tùy bà ta cầm theo.
Nhìn hình dạng món đồ thì hình như nó là một bài vị.
Bởi vì bà Dương đã hôn mê, trên người cũng có không ít thương tích nên rốt cuộc không bị mang về đồn cảnh sát mà được đưa tới bệnh viện gần đó để chữa trị trước.
Trước khi xuống xe, Hoắc Trầm Vân đột ngột nhìn thấy cảnh này liền vội vàng nhắc nhở đồng chí cảnh sát: “Đồng chí, bà già kia có chút tà đạo, mọi người có muốn… Dẫn bà ta về đồn cảnh sát trước rồi mới mời bác sĩ tới khám bệnh không?”
Cảnh sát nhân dân thụ lý vụ án không tin mấy chuyện ma quỷ, nghe Hoắc Trầm Vân nói vậy cảm thấy hơi buồn cười.
“Ông ba Hoắc yên tâm, mặc dù một bộ phận cảnh sát quay về đồn, nhưng chúng tôi sẽ không thả lỏng giám sát, chúng tôi sẽ trông coi bà ta thật kỹ, không cho bà ta sử dụng bất kỳ mánh lới nào.”
Hoắc Trầm Vân nghe vậy, trước khi rời đi có chút bất đắc dĩ thở dài: “Vậy… mọi người cẩn thận một chút.”
Anh ấy không phải Minh Tư, lúc nào trên người cũng có bùa bình an, cho nên chỉ có thể nói thêm một câu nhắc nhở.
Đối phương nghe vậy càng cười tươi hơn, dính líu tới việc mua bán thi thể và hành vi trộm xác, là đầy tớ của dân, bọn họ căm thù loại người này đến tận xương tủy.
Ai mà không có sinh lão bệnh tử chứ?
Nếu mua bán thi thể và trộm xác đều hợp pháp thì ai có thể cam đoan sau khi bản thân chết đi, thi thể sẽ không bị bán đi như vậy?
Thù hận mãnh liệt tới cỡ nào mới làm ra chuyện như thế?
Phong tục tập quán trên dưới năm ngàn năm của Hoa Quốc không cho phép chuyện này xảy ra, cho nên đối với loại người như bà Dương, bọn họ sẽ trông coi thật kỹ.
Bà ta lại còn tiến hành âm hôn, hai người cảnh sát đi theo trông coi mặc dù không tin những chuyện này, nhưng bọn họ cảm nhận được chắc bà Dương sẽ giở một vài thủ đoạn che mắt mọi người, cho nên quyết định không rời khỏi bà ta dù chỉ là một bước.