Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1061:
Lung tung, rối loạn, hồng nhạt.
Phiên dịch ra có khi nào là vận đào hoa không nhở?
Cho nên Tể Tể mới bảo chú út cẩn thận, sợ chú út bị vận đào hoa quấn thân hả?
“Tể Tể, có phải ý của em là dạo này sẽ có một cô hoặc rất nhiều cô vây quanh chú út đúng không?”
Tể Tể ngáp cái nói: “Dạ đúng, anh hai thật là thông minh quá đi.”
Hoắc Tư Cẩn, Bách Minh Tư, Hoắc Tư Thần: “…”
Đã hiểu!
Bảo sao Tể Tể lại bảo là cô bé không quản được.
Đây là vận đào hoa của chú út đấy nha.
Nhưng mà toàn đào hoa không ra gì.
Thấy Tể Tể đã mệt, Hoắc Tư Tước vội ôm cô bé vào lòng, xoa đầu nhẹ nhàng dỗ dành: “Tể Tể ngủ đi, về tới nhà thì anh hai sẽ gọi em.”
Đúng là Tể Tể thấy mệt thật.
Vết thương do lần trước xé địa phủ tạo thành vẫn chưa khỏi hoàn toàn, lại phân lực lượng bảo vệ toàn bộ nhà họ Triệu cộng thêm hai lần mở cửa địa phủ, triệu hồi tới tận mười tám chuyến xe chạy trên đường Hoàng Tuyền, có thể nói là vô cùng mệt mỏi.
Nghe thấy anh hai nói như thế, theo bản năng Tể Tể muốn nói cảm ơn.
Cơ mà cô bé còn chưa kịp cất lời thì mí mắt đã nhắm lại, miệng khò khè.
“Phù… phù… phù…”
Đám người Hoắc Tư Tước: “…”
Giống như lúc đi tới đây thì xe họ đi đằng trước, ở giữ là xe của Đỗ Văn cùng với Lục Tây Ba. Hai người họ nhìn cảnh sắc bên ngoài xe, đại não trong tình trạng phấn khởi bình tĩnh lại trong nháy mắt.
Đỗ Văn ngồi ở ghế phụ, nghiêng đầu nhìn Lục Tây Ba đang lái xe.
“Tây Ba, cả nhà đứa em này của cậu… không ai là người bình thường hết nha.”
Lục Tây Ba gật đầu theo bản năng: “Nếu người của gia tộc số một Hoa Quốc mà là người bình thường thì chúng ta là cái gì hả?”
Đỗ Văn nhận thấy anh ấy hiểu sai ý của mình thfi vội giải thích: “Không phải, không phải, ý của tớ là về mặt huyền học cơ! Huyền học ấy!”
Lục Tây Ba nghẹn họng.
Đỗ Văn vừa thấy biểu cảm kia của anh ấy thì nói: “Với quan hệ của cậu mà trước đó thật sự không biết gì hả?”
Lục Tây Ba nhớ tới chuyện bị Khương Tiểu Ninh đẩy xuống hồ bơi.
“Lúc ở bể bơi, tớ mới thật sự tin rằng Tể Tể không nói hươu nói vượn. Cô bé bảo tớ ba ngày gần nhất đừng có đi tới chỗ có nước, kết quả…”
Đỗ Văn nghĩ lại tình huống khi đó mà vẫn rùng mình, nhưng nghĩ tới Tể Tể mới có ba tuổi rưỡi mà có thể mở cửa địa phủ, triệu hồi xe chạy trên đường Hoàng Tuyền thì anh ta lại không nhịn được mà cảm thán: “Ai nha, Tây Ba, tớ thấy mình cần chỉnh lại tam quan luôn á!”
Tuy nhìn Lục Tây Ba có vẻ khá là bình tĩnh nhưng thật ra trong lòng cuộn trào như sóng biển.
“Lúc về tới bệnh viện để phẫu thuật…”
Đỗ Văn: “Tớ chỉ sợ nhìn thấy quỷ thật thôi.
”
Khóe miệng Lục Tây Ba hơi nhếch lên, nhỏ giọng ho khan nói: “Đồng cảm!”
Đằng sau xe của bọn họ là xe của Hoắc Tư Lâm, vốn dĩ là chở Lục Hoài cùng với Tương Tư Hoành.
Nhưng Tương Tư Hoành đã bị Tương Uyên gọi đi, sau đó cậu ấy cũng lên xe của Tương Uyên luôn rồi nên giờ trên xe họ của còn mỗi Hoắc Tư Lâm cùng với Lục Hoài.
Hoắc Tư Lâm nghĩ tới chuyện Lục Hoài cũng coi như là người trong huyền môn, chắc hẳn cũng có thiên phú về phương diện huyền học các thứ nên quan sát cậu bé qua kính chiếu hậu.
“Tiểu Hoài, em tính học một vài thuật pháp huyền học đúng không?”
Lục Hoài có hơi ngạc nhiên, gương mặt đang có tinh thần phơi phới bỗng hiện lên biểu cảm không biết làm sao.
“Anh ơi, có chỗ nào… em làm không tốt sao ạ?
Hoắc Tư Lâm đờ ra.
“Hả?”
Lục Hoài: “Thế… không phải là anh tính đưa em về lại nhà họ Mặc sao ạ?”
Truyền thừa nhà họ Mặc đã mấy trăm năm, cho dù ông cụ Mặc giờ đã ngã ngựa thì lạc đà gầy vẫn to hơn ngựa, là một trong những gia tộc đứng đầu Huyền môn, chắc chắn không thể nào không có chuẩn bị cho sau này được.
Tuy cậu ấy không phải người của nhà họ Mặc nhưng cũng không thiếu lần cậu ấy nhìn thấy những thứ dơ bẩn, âm u từ nhà họ Mặc. Cậu ấy biết, nhà họ Mặc còn chưa kết thúc đâu.
Hoắc Tư Lâm bị Lục Hoài hỏi mà càng đờ ra: “Tiểu Hoài, tại sao anh lại muốn em quay về nhà họ Mặc làm gì? Giờ em là người nhà họ Hoắc, nhà họ Hoắc và nhà họ Mặc không thể nào là người cùng một nhà được.
Vẻ hậm hực trên mặt Lục Hoài thay bằng vẻ mờ mịt: “Thế tại sao anh lại hỏi em có muốn học thuật pháp huyền học hay không ạ?”
Thật ra mấy thuật pháp kia của Tể Tể cũng không phải thuật pháp Huyền Môn. Tại vì Tể Tể là trữ quân địa phủ nên cậu ấy không học nổi, trừ phi cậu ấy đã là cư dân của địa phủ.
Lục Hoài cảm thấy với tính cách của anh mình thì chắc chắn không để cho mình đến địa phủ báo danh đâu.
Hai anh em họ, em nhìn anh anh nhìn em, mắt to trừng mắt nhỏ, hai gương mặt mờ mịt như được phục chế lại vậy.
Cuối cùng vẫn là Hoắc Tư Lâm phản ứng lại trước, ngay lập tức xin lỗi Lục Hoài: “Tiểu Hoài, xin lỗi em nhé, do anh nói không rõ ràng. Không phải là anh muốn giao em về lại nhà họ Mặc đâu, cho dù nhà họ Mặc có cho người tới đây mời em về anh đây cũng không đồng ý.”
Dây thần kinh căng cứng của Lục Hoài cuối cùng cũng thả lỏng: “Vậy ý của anh là…”
Hoắc Tư Lâm vội giải thích, chỉ sợ giải thích chậm cái là em trai lại hiểu lầm: “Tiểu Hoài, ý anh là như thế này. Tuy nhà họ Bách không tính là người của Huyền môn nhưng cũng có cả trăm năm truyền thừa thông linh thế gia.