Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1060:
“Hồng Hồng, con đừng nói nữa, đây là do cha mẹ không tốt, mãi không vượt qua được rào cản trong lòng mình, cha mẹ đã hại chết con rồi!”
Đậu Đậu cũng ôm lấy ông bà ngoại và cậu, gọi họ bằng giọng điệu ngây thơ.
“Ông ngoại, bà ngoại, cậu ơi, kiếp sau Đậu Đậu và mẹ chắc chắn phải ở cùng mọi người! Đậu Đậu yêu mẹ, Đậu Đậu cũng yêu ông ngoại, bà ngoại và cậu nữa…”
Oán khí tan biến, ước nguyện được hoàn thành, Trương Nguyệt Hồng chủ động nhìn về phía Tể Tể.
“Đại nhân nhỏ, làm phiền ngài đưa chúng tôi đi.”
Cho dù có không nỡ đến mấy thì cuối cùng vẫn phải rời xa.
Chi bằng giải quyết nhanh chóng, để cha mẹ và anh sớm trở về nhà.
Cô ấy không muốn gia đình mình nhìn thấy nhà họ Triệu thêm phút giây nào nữa, sớm về nhà, sớm buông bỏ.
Tể Tể gật đầu, ngón tay nhỏ nhắn tròn trịa gõ nhẹ vào không trung và đường Hoàng Tuyền lại xuất hiện.
Nhưng lần này cánh cổng địa phủ không xuất hiện cùng, thứ xuất hiện trên đường Hoàng Tuyền là nhân viên hướng dẫn của địa phủ tới đón.
Sau khi chào Tể Tể, hai nhân viên hướng dẫn đưa hai mẹ con Trương Nguyệt Hồng rời đi trong tiếng khóc đau lòng của cha mẹ và anh trai Trương Nguyệt Hồng.
Sau khi con gái và cháu gái rời đi, cha mẹ và anh trai của Trương Nguyệt Hồng đột nhiên quỳ xuống lạy Tể Tể ba cái, sau đó lau nước mắt và đi đến chỗ cảnh sát.
Họ muốn tận mắt chứng kiến cảnh hai mẹ con Triệu Quý Cương bị đưa vào tù!
Chuyện của Trương Nguyệt Hồng đã được giải quyết xong, Đỗ Văn bỗng nhiên nhìn về phía Bàng Lệ Mẫn.
“Còn linh hồn của người đó đâu?”
Khi nhắc đến những thứ như linh hồn, mặc dù Đỗ Văn không quen nhưng anh ta cũng đã chấp nhận rồi.
Tể Tể giải thích bằng giọng ngây ngô: “Cô ta đã bị bào thai quỷ nuốt chửng rồi, linh hồn trở thành thức ăn của bào thai quỷ, chết là chết và không được đầu thai chuyển kiếp.”
Đỗ Văn không dám tin: “Hả?”
Thấy chú Đỗ rất kinh ngạc nên Tể Tể nhẹ nhàng giải thích kỹ càng cho anh ta biết.
“Có nhân ắt sẽ có quả, sở dĩ cô kia trở thành thức ăn của bào thai quỷ là vì việc em bé của dì Khương bị bán cho bà cụ Triệu là do cô ta bày ra. Tuy bào thai quỷ không phân biệt được đúng sai, nhưng trong tiềm thức của nó, nó sẽ chọn những người có ý đồ xấu để ra tay.”
Hoắc Tư Thần nhỏ giọng hỏi Tể Tể: “Tể Tể, có phải vì em bé của dì Khương là trẻ sơ sinh, và bào thai quỷ cũng là trẻ sơ sinh nên người đầu tiên mà bào thai quỷ tìm chính là cô Bàng kia không?”
Tể Tể cười tít mắt gật đầu: “Anh ba thật thông minh!”
Hoắc Tư Thần cười hì hì và ưỡn ngực lên.
Vẻ mặt và thần thái đó, những người không biết còn tưởng cậu đã đạt được giải thưởng thế giới.
Đám người Hoắc Tư Lâm đồng loạt bật cười khi thấy vậy.
Phía bên kia, Bàng Lê Chi lại tỉnh dậy và theo bản năng đứng dậy đi về phía Hoắc Trầm Vân.
“Trầm Vân, không phải tôi, cậu tin tôi đi!”
Hoắc Trầm Vân không thèm nhìn cô ta, anh ấy lập tức nhận lấy Tể Tể từ trong tay Hoắc Tư Cẩn.
“Tể Tể, chúng ta về nhà thôi.”
Tiểu đội trưởng từ bên kia đi tới, chặn ở trước mặt Hoắc Trầm Vân và ho một tiếng.
“Ông ba Hoắc, có lẽ anh cần phải cùng chúng tôi về đồn để hợp tác điều tra về cái chết của cô Bàng Lệ Mẫn.”
Hoắc Trầm Vân không bất ngờ với điều đó, anh ấy vô cùng bình thản và nghiêm túc gật đầu.
“Được.”
Tể Tể ngây ngô nói: “Chú út, Tể Tể đi cùng với chú.”
Nhưng Hoắc Trầm Vân mỉm cười lắc đầu và sờ vào gò má nhỏ nhắn trắng nõn của cô bé một cách cưng chiều.
“Tể Tể ngoan, chú út chỉ là đi hợp tác với các chú cảnh sát để làm điều tra thôi, chú sẽ về nhà ngay, Tể Tể chơi với các anh trước nha.”
Tể Tể chớp đôi mắt to, cẩn thận quan sát hơi thở xung quanh chú út rồi cô bé mới chậm rãi gật đầu.
“Được rồi, vậy chú út… chú phải bảo vệ bản thân thật tốt đấy.”
Hoắc Trầm Vân: “Sao? À, được rồi, cảm ơn Tể Tể.”
[Nói cho các bạn biết, chú út từ trước đến nay đều chưa từng rung động với Bàng Lê Chi nha.]
****
Đi xe đi về nội thành, Hoắc Tư Thần không nhịn được mà hỏi Tể Tể: “Tể Tể này, tại sao em lại bảo chú út hãy bảo vệ bản thân cho tốt? Chẳng lẽ vẫn còn có thứ gì đó xấu xa chưa thể giải quyết sao?”
Tể Tể lắc đầu nói: “Không phải là quỷ mà là người ạ.”
Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư cùng với Hoắc Tư Thần cùng nhìn về Tể Tể, cô bé giải thích với giọng ngập mùi sữa: “Quỷ thì Tể Tể có thể quản lý được còn người thì… Cha Minh Vương từng nói là làm người thì phải tuân theo nguyên tắc của nhân gian nên Tể Tể không quản được.”
Hoắc Tư Cẩn đang lái xe hơi liếc mắt, ngay lập tức nghĩ tới một người.
“Người mà Tể Tể bảo là nguy hiểm có phải là Bàng Lê Chi không?”
Tể Tể tiếp tục lắc cái đầu mập mạp, giọng mềm nhẹ: “Anh cả ơi, Tể Tể không xác định được là ai tại vì hơi thở quanh thân chú út khá là loạn, có nhiều khí tức lung tung, rối loạn và rất nhạt nên Tể Tể không thể phân biệt được cụ thể là ai nào hay là có bao nhiêu người!”
Đám người Hoắc Tư Cẩn: “Cụ thể là ai hay là bao nhiêu người? Tể Tể, ý của em có phải là có khi không chỉ một người đúng không?”
Tể Tể gật đầu: “Dạ vâng.”
Hoắc Tư Tước mím môi, nghĩ tới những từ mấu chốt mà Tể Tể mới nhắc tới.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ