Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1059:

Thế là cô bé dùng ngón tay nhỏ nhắn tròn trịa nhẹ nhàng vẽ một đường lên không trung, sau đó nhắm mắt lại đọc hai câu Minh ngữ khó hiểu.

Trong lúc tạo ra một kết giới nhỏ thì cô bé cũng mở mắt âm dương cho cha mẹ và anh trai của Trương Nguyệt Hồng.

Các cảnh sát không biết tất cả những điều này, bao gồm hai mẹ con Triệu Quý Cương và những dân làng khác đều không nhìn thấy được gì.

“Anh cả, chúng ta đi ra xa chút.”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu, bế Tể Tể và cùng mọi người lùi về sau.

Hàng xóm thấy lạ nhưng họ lại không thể nói ra được nó lạ ở đâu.

Hiện đã có kết quả sơ bộ về khám nghiệm tử thi, hai mẹ con Trương Nguyệt Hồng ban đầu được cho là tự tử, nhưng do yêu cầu của gia đình mẹ đẻ nên tạm thời không thể làm lễ chôn cất.

Bà cụ Triệu la lối om sòm, tiểu đội trưởng của đội đến hiện trường đột nhiên từ bên xác của Bàng Lệ Mẫn đi tới.

“Tuy là tự tử, nhưng hai mẹ con Triệu Quý Cương và bà Dương mua bán thi thể là sự thật!”

Hàng xóm sửng sốt: “Cái gì? Mua bán thi thể sao?”

Tiểu đội trưởng gật đầu và chỉ vào bà Dương đang mơ mơ màng màng sau khi tỉnh lại.

Linh hồn của bà Dương bị Tể Tể tát một phát choáng váng, sau khi tỉnh lại thì bà ta đầu óc mơ hồ, khi có người hỏi chuyện thì bà ta theo bản năng cho là thần thức của Chim Chín Đầu đến, thế là hỏi gì bà ta cũng trả lời tất.

Bà ta bói quẻ thấy rằng hai mẹ con Trương Nguyệt Hồng chẳng bao lâu nữa sẽ chết, rồi sau khi họ chết, bà ta cố tình tìm mẹ con Triệu Quý Cương và bỏ ra ba mươi ngàn để mua thi thể của Trương Nguyệt Hồng, chuẩn bị luyện chế cô ấy thành mẹ ác quỷ.

Tiểu đội trưởng nghe đến hoang mang sửng sốt, cái gì mà luyện chế thành mẹ ác quỷ chứ, anh ấy một chữ cũng không tin.

Nhưng sau khi cho người đi điều tra thì thi thể của Trương Nguyệt Hồng cuối cùng lại được tìm thấy trong nhà bà Dương.

Khi nghĩ đến thi thể của Trương Nguyệt Hồng bị cắt xẻo không lành lặn, tiểu đội trưởng lập tức dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào mẹ con Triệu Quý Cương.

“Cho dù Trương Nguyệt Hồng là tự sát, vậy tại sao các người còn phải móc mắt và cắt lưỡi của cô ấy?”

Hàng xóm đồng loạt kinh ngạc kêu lên: “Cái gì? Nguyệt Hồng chết rồi mà họ còn không buông tha, còn cắt lưỡi móc mắt ư?”

Mẹ con Triệu Quý Cương hô to rằng mình bị oan: “Đồng chí cảnh sát ơi, thi thể của Nguyệt Hồng vẫn lành lặn không thiếu gì khi đưa ra khỏi nhà chúng tôi mà!”

Thực ra thì tiểu đội trưởng đã biết những chuyện này là do bà Dương làm khi anh ấy hỏi bà Dương.

“Vậy là hai người thừa nhận mình buôn bán thi thể rồi?”

Sắc mặt của hai mẹ con Triệu Quý Cương sưng vù bầm tím trắng bệch như giấy, nhưng vì mặt mũi bầm tím nên rất khó để nhận ra.

Tiểu đội trưởng hiếm khi thở phào nhẹ nhõm, anh ấy cảm thấy cuối cùng mình cũng có thể làm chút gì đó cho mẹ con Trương Nguyệt Hồng đã khuất.

Anh ấy gật đầu với viên cảnh sát phía sau.

“Đưa họ đi đi!”

Bà cụ Triệu đột nhiên giãy giụa: “Nguyệt Hồng là người của nhà họ Triệu chúng tôi, là người của nhà họ Triệu chúng tôi đấy, tại sao chúng tôi không thể xử lý nó theo ý mình được?”

Hàng xóm ai nấy đều sụt sịt, họ không ngờ bà cụ Triệu có thể trơ tráo đến mức độ này.

Tể Tể cau mày khi nghe thấy vậy.

Tiểu đội trưởng cười khẩy nói: “Bà cụ Triệu à, việc mua bán thi thể là vi phạm luật hình sự của nước ta! Nếu bà không phục thì đến lúc đó, bà có thể tìm luật sư kháng cáo!”

Triệu Quý Cương cãi bướng: “Mẹ tôi nói đúng, Trương Nguyệt Hồng là người của nhà họ Triệu chúng tôi, chúng tôi bán đồ của nhà mình mà là vi phạm pháp luật sao?”

Mọi người: “…”

Mẹ kiếp nó có còn là lời do con người nói ra không?

Mẹ kiếp đây có còn là con người không vậy?

Hàng xóm cũng không nhịn được chửi mắng họ.

“Triệu Quý Cương, hai người còn là con người sao?”

“Thì đó! Xưa giờ đều nói người đã khuất là quan trọng nhất! Mà hai người thì giỏi rồi, chưa kể ép chết hai mẹ con Nguyệt Hồng, thế mà còn bán thi thể của người ta cho bà Dương!”

“Bà Dương làm nghề gì hả? Điên điên khùng khùng, nghe nói trước đây bà ta còn làm mai mối minh hôn cho người ta đấy!”

Hàng xóm mồm năm miệng mười mỗi người một lời, nhưng hai mẹ con Triệu Quý Cương lại tranh cãi bất chấp.

Lục Tây Ba không thể nghe tiếp được nữa: “Nhưng Trương Nguyệt Hồng đã chết rồi! Dù cho cô ấy là con dâu của nhà họ Triệu các người, nhưng cô ấy đã trở thành một cái xác, mua bán thi thể chính là đã vi phạm luật hình sự và phải kết án!”

Đỗ Văn: “Mai mối minh hôn cũng là vi phạm pháp luật! Hai người không thoát được! Và bà Dương đó càng không thoát được!”

Bà cụ Triệu tức giận đến mức hai mắt trợn ngược rồi ngất đi.

Triệu Quý Cương cũng không khá hơn là bao, gã ta lớn tiếng tranh cãi, nhưng tiểu đội trưởng chẳng thèm nghe và nhờ người đưa hai mẹ con họ lên xe cảnh sát.

Trương Nguyệt Hồng đang cùng cha mẹ và anh trai ôm nhau khóc lóc bỗng cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy hai mẹ con Triệu Quý Cương bị đưa lên xe cảnh sát.

Cô ấy khẽ cười, những giọt nước mắt máu trên mặt dần biến thành những giọt nước mắt trong suốt.

“Cha, mẹ, anh, xin lỗi, kiếp này con đã sai quá sai, nếu có thể, kiếp sau con vẫn muốn làm con gái của cha mẹ, làm em gái của anh, con sẵn lòng làm trâu…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free