Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1080:

Tể Tể đi xuyên qua bức tường, không vội tới phòng thí nghiệm nơi Tổ Linh, tên mập và tên gầy đang ở, mà chuyển hướng sang phòng cách vách. Không ngoài dự đoán của bé, đằng sau bức tường phòng bên cạnh là trận Tụ Âm, bên trong chứa vô vàn con quỷ ác độc, xấu xa.

Đám quỷ mắt đối mắt với cô bé, dường như chúng đã biết kết cục bi thảm trước đó của đồng loại, thế nên vừa thấy Tể Tể xuyên tường tới, chúng lập tức lao về phía cô bé như ong vỡ tổ.

Tể Tể híp mắt nhìn, thấy trong số chúng có cả lệ quỷ, hai mắt lập tức sáng rực như đèn pha, càng thêm phấn khởi.

“Lần này nhất định bản Tể Tể có thể ăn no!”

Dựa theo cảm ứng của cô bé, cả khu thí nghiệm trong tòa nhà ẩn chứa toàn là ma quỷ, nhưng vì trong phòng thí nghiệm nào cũng thiết lập trận pháp giam giữ, thế nên phạm vi hoạt động của đám quỷ này không quá lớn.

Do đó, dù số lượng của chúng rất đông, nhưng chưa từng xảy ra chuyện nhiều người đồng loạt tử vong một cách bất thường cả.

Chứng tỏ đằng sau có người lén lút nuôi đám quỷ này!

Kẻ tình nghi đầu tiên mà Tể Tể nghĩ tới là nhà họ Mặc. Nhưng nếu trong tay nhà họ Mặc có nhiều ma quỷ tới vậy, không thể nào có chuyện lão Mặc cứu không nổi con trai mình. Vậy nên không phải nhà họ Mặc.

Thế là ai đây?

Tể Tể cau mày, nghĩ hoài không ra, đương lúc còn đang suy ngẫm, đám quỷ kia đã hùng hổ lao về phía cô bé!

“Giết nó!”

Tể Tể nhìn chúng, hừ nhẹ một tiếng. Sau khi xác nhận trên người chúng toàn là mùi máu, Tể Tể còn thấy tốc độ của chúng quá chậm. Bé lười há miệng chờ, thay vào đó là duỗi cánh tay nhỏ, phóng to gấp vô hạn lần, tay bé vô cùng dẻo, có thể uốn cong theo vách tường như không có xương. Trong ánh mắt hoảng sợ của đám quỷ, bé thu tay, gom hết bọn chúng lại.

Một quả cầu đen như mực xuất hiện trong lòng bàn tay cô bé, sau đó cô bé thuần thục vo tròn nó. Vì quá lười vo thành viên nhỏ, nên khi quả cầu vẫn còn lớn bằng đầu mình, cô bé đã vội há miệng, nhét vào, sau đó đi qua một căn phòng thí nghiệm khác.

Mỗi lần tới một phòng thí nghiệm mới, cảnh tượng tương tự lại xuất hiện, thỉnh thoảng cô bé cũng đụng phải căn phòng chứa toàn lệ quỷ, bị đám quỷ bên trong hợp lực tấn công, dẫn tới bị thương, nhưng nhờ liên tục ăn quỷ mà tốc độ lành thương nhanh hơn hẳn tốc độ bị thương, kết quả là sức mạnh của cô bé tăng liên tục.

Cả tòa nhà thí nghiệm có tổng cộng bảy tầng, mỗi tầng có ít nhất mười phòng thí nghiệm, thế mà Tể Tể chỉ cần chưa tới nửa tiếng đã ăn xong đám quỷ. Ngoại trừ hai phòng cuối tốn sức hơn một chút thì chuyện này tính ra dễ như ăn kẹo vậy.

Sau khi ăn xong đám quỷ, Tể Tể đứng trên tầng cao nhất của tòa nhà thí nghiệm, trên mặt hiện lên vẻ hoang mang hiếm thấy.

Bé lạc đường rồi.

Đống quỷ trong tòa nhà đã bị bé cắn nuốt sạch, giờ muốn kiếm một con quỷ để hỏi đường cũng không có. Cũng may Tổ Linh không phải người bình thường, chẳng mấy chốc đã truyền thần thức tới.

“Tể Tể, em đang ở đâu?”

Tể Tể ngẩng đầu quan sát, bên trên không có gì, chỉ có không trung màu xanh nhạt.

“Tổ Bảo Bảo, Tể Tể đứng trên sân thượng.”

Tổ Linh: “... Chờ chút, bọn tôi lên ngay đây.”

Tể Tể no căng diều cười hì hì đáp: “Được, thế Tể Tể đứng đây chờ Tổ Bảo Bảo tới đón Tể Tể.”

Tổ Linh: “...”

Từng tiếng “Tổ Bảo Bảo” lọt vào tai khiến Tổ Linh như chết lặng.

Cậu ta dẫn theo tên gầy và tên mập, sử dụng vài thuật pháp để né tránh tầm mắt của các bác sĩ, y tá trong tòa nhà, sau đó tức tốc đi thang máy lên sân thượng.

Tới nơi, ba người nhanh chóng tìm thấy Tể Tể đang đứng dựa vào tường, đầu nhỏ lắc lư trái phải.

Nghe thấy động tĩnh, Tể Tể khóc nhọc mở mắt ra xem: “Tổ Bảo Bảo, mọi người tới rồi.”

Tổ Linh vội chạy tới ôm cô bé: “Tể Tể, em sao vậy?”

Tể Tể nhếch miệng, cười khúc khích: “Tể Tể... Hức... Vốn chỉ định ăn chút quà vặt... Hức... Ai mà có dè trong đó nhiều đồ ăn quá, thế nên... Hức... Khò khò khò...”

Tổ Linh: “...”

Tức là bé mập này lỡ miệng ăn hơi quá!

Giờ căng da bụng chùng da mắt hả?

Trên gương mặt lạnh lùng, đạm nhiên của Tổ Linh thoáng hiện biểu cảm cạn lời, còn tên mập vì bị thiểu năng trí tuệ nên cảm thấy chẳng có vấn đề gì lạ. Anh ta mỉm cười ngu dại, ánh mắt khi nhìn Tể Tể vô cùng thân thiết: “Tể Tể... Tể Tể hình như ngủ rồi.”

Tên gầy trơ mắt nhìn, đầu vẫn còn ong ong.

Mọi chuyện xảy ra ban nãy quá vi diệu, hoàn toàn không phải thứ anh ta có thể tiêu hóa nổi trong thời gian ngắn!

Anh ta giả ngây giả dại nhiều năm, mục đích là để tìm cơ hội dẫn em trai trốn thoát khỏi bệnh viện tâm thần Thái Hòa này, nhưng không ngờ Thái Hòa sâu tựa biển, vùi lấp cả anh ta ở trong.

Nếu không phải lần này tình cờ gặp được hai đứa trẻ một lớn một nhỏ trước mặt, e là anh ta và em trai đã biến thành chuột bạch của bác sĩ Hứa rồi.

Tên gầy nhìn Tể Tể đang ngủ say, rồi quay sang thiếu niên có vẻ ngoài thanh tú, lạnh nhạt, nhưng mỗi lần xoay người, động tác trên tay lại vô cùng cẩn thận, dịu dàng, trong lòng bỗng nảy lên cảm giác vui mừng như thoát khỏi kiếp nạn: “Tổ Bảo Bảo, cảm ơn cháu.”

Tổ Linh mấp máy môi, tính bảo đừng gọi mình là Tổ Bảo Bảo, nhưng tên mập đã cười khánh khách cảm ơn theo: “Tổ Bảo Bảo, cảm ơn cháu và em gái, nếu không, e là bọn chú... bọn chú cũng sẽ trở nên lạnh như băng giống A Thất, cơ thể cũng trống rỗng.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free