Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1056:

Hóa ra quỷ có mặt ở khắp mọi nơi.

Thử hỏi xem điều này có gây cấn không?

Điều này bảo họ phải đối mặt với cuộc sống sau này như thế nào đây?

Bà cụ Triệu không nhìn thấy được Triệu Duy, nhưng vì bà Dương nên bà ta biết đến sự tồn tại của quỷ.

Sau đó lại nhìn dáng vẻ của những người nhà họ Hoắc, chắc là đã gọi một con quỷ đến đây rồi.

Ánh mắt của bà cụ Triệu lập tức tối sầm lại, bà ta hít một hơi thật sâu rồi lại hét lớn.

“Bớ bà con làng nước ơi, mau qua đây giúp tôi đi, có người bắt nạt dân quê chúng tôi ở trong thành phố cũng thôi đi, mà bây giờ họ lại còn bắt nạt đến tận cửa đây này!”

Nhưng ở sân phía trước, mẹ chồng của Trương Nguyệt Hồng đang khóc đến “xé gan xé ruột”, cộng thêm đang chơi nhạc tang nên nhất thời không ai nghe thấy tiếng của bà ta.

Bà cụ Triệu không cam tâm, thế là bà ta đẩy Hoắc Trầm Vân ra rồi lao ra ngoài.

Bà ta phải đi tìm bà Dương!

Ngay khi đến đầu hẻm, bà ta vấp phải thứ gì đó rồi ngã uỵch xuống đất.

Bà ta quay lại nhìn thì thấy một khuôn mặt bầm tím sưng vù.

Bà cụ Triệu sợ đến lập tức bò dậy khỏi mặt đất, thậm chí không nhận ra người nằm trên mặt đất chính là bà Dương mà bà ta đang muốn tìm.

Bởi vì quá sợ hãi nên bà ta chỉ đành lao đến nhà của Triệu Quý Cương trước rồi đau lòng hét lên.

“Trác Dương, Trác Dương ơi! Mau về nhà đi, vợ của con bị em gái và gian phu bên nhà mẹ đẻ hại chết rồi!”

Hoắc Trầm Vân ở trong hẻm ước gì có thể chặn được mồm của bà cụ Triệu lại.

Anh ấy biến thành gian phu của Bàng Lê Chi từ khi nào vậy?

Anh ấy và Bàng Lê Chi cùng lắm chỉ có thể xem là bạn bè bình thường!

Nhưng vì lời của Triệu Duy, anh ấy và Bàng Lê Chi chắc chắn không còn quan hệ gì với nhau nữa.

Anh ấy thực sự rất sợ một người phụ nữ mưu mô như vậy!

Dường như Tể Tể nhận ra tâm trạng của anh ấy không tốt, nên cô bé vội vàng ôm lấy cổ của anh ấy.

“Chú út đừng buồn, trên đời còn có rất nhiều cô xinh đẹp, cô Bàng thật xấu xa, chú út đừng thích cô ấy.”

Hoắc Trầm Vân trong lòng mềm nhũn, anh ấy hôn lên gò má nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể yên tâm, chú út không có thích cô ta. Chú út buồn vì chú út thật sự xem cô ta là bạn, nhưng không ngờ…”

Bởi vì những lời nói xằng bậy của bà cụ Triệu, Hoắc Trầm Vân còn chưa nói xong thì cả đám người họ đã bị dân làng vây quanh rồi.

Một cơn gió rét đột nhiên thổi qua, khiến cho dân làng đang bao vây người nhà họ Hoắc đều rùng mình.

“Chậc! Sao đột nhiên lạnh thế?”

“Lạnh chết đi được, mau đi thôi! Mẹ của Triệu Quý Cương và mẹ của Triệu Trác Dương là người đanh đá có tiếng trong thôn chúng ta, những gì họ nói không có câu nào là thật, chúng ta tin họ được sao?”

“Đúng vậy! Lạnh quá! Đi, đi, đi thôi!”

Lúc này, các đồng chí cảnh sát cũng đã đến.

Từ trên xe cảnh sát bước xuống không chỉ có bốn đồng chí cảnh sát, mà còn có một cặp vợ chồng tầm năm mươi sáu mươi tuổi và một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi tuổi từ xe phía sau bước xuống.

Các đồng chí cảnh sát đã hỏi những dân làng xung quanh, sau khi xác nhận người mà đôi vợ chồng trên xe đang tìm là Trương Nguyệt Hồng thì gật đầu nhìn họ.

“Ông Trương, chính là nơi này.”

Khi cha mẹ của Trương Nguyệt Hồng nhìn thấy tấm di ảnh trắng đen của con gái ở trước linh đường ngay cửa nhà Triệu Quý Cương thì hai người già lập tức toàn thân mềm nhũn, người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi ở bên cạnh vội vàng đỡ lấy họ.

Tể Tể biết cơn gió lạnh là do Trương Nguyệt Hồng thổi đến để giúp họ.

Cô bé mỉm cười với Trương Nguyệt Hồng, nhưng khi cha mẹ và anh trai của Trương Nguyệt Hồng đến, Trương Nguyệt Hồng vào một phút trước còn mỉm cười biết ơn với Tể Tể thì ngay lập tức nước mắt máu chảy ròng, linh hồn của cô ấy bay tới quỳ xuống trước mặt ba người.

“Cha! Mẹ! Anh! Con gái bất hiếu! Em biết lỗi rồi!”

Đậu Đậu nhìn thấy mẹ quỳ xuống, thế là cô bé cũng vội vàng quỳ xuống khóc theo.

“Ông ngoại, bà ngoại, cậu ơi, mọi người đừng trách mẹ, mẹ nhớ mọi người nhiều lắm, cũng tại bà nội và cha không tốt, mọi người đưa mẹ và Đậu Đậu về nhà được không?”

Nhưng tiếc thay cha mẹ và anh trai của Trương Nguyệt Hồng đều là người bình thường, họ không thể nhìn thấy hay nghe thấy gì cả.

Phía bên kia, bà cụ Triệu đợi con trai Triệu Trác Dương từ linh đường bước ra giúp đỡ thì bà ta lập tức kéo con trai đi tìm đồng chí cảnh sát để báo án.

“Đồng chí cảnh sát, người đó đã giết chết con dâu của tôi, mọi người mau bắt lấy cậu ta và giết chết cậu ta đi!”

Đồng chí cảnh sát cau mày: “Con dâu của bà đâu?”

Bà cụ Triệu vội vàng chỉ vào xác của Bàng Lệ Mẫn, các đồng chí cảnh sát như thể không ngờ rằng bên đây lại xảy ra án mạng, thế là họ vội vàng đi tới chỗ Bàng Lệ Mẫn.

Ngay khi Tể Tể đang chuẩn bị mở mắt âm dương cho cha mẹ và anh trai của Trương Nguyệt Hồng để gia đình họ có thể gặp nhau lần cuối thì anh trai của Trương Nguyệt Hồng đột nhiên đi tới trước mặt Triệu Quý Cương.

****

“Mày là chồng của Nguyệt Hồng?”

Anh trai của Trương Nguyệt Hồng đã nhìn thấy Triệu Quý Cương trong điện thoại của em gái, nhưng vì em gái đã bỏ trốn cùng với người đàn ông này nên họ chưa từng đến nhà họ Triệu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free