Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1057:

Triệu Quý Cương gật đầu: “Đúng vậy anh là…”

Anh trai của Trương Nguyệt Hồng không nói lời nào mà giơ tay đấm vào đầu của Triệu Quý Cương.

Triệu Quý Cương đau đớn kêu gào thảm thiết.

“A! Tại sao anh lại đánh tôi?”

Anh trai của Trương Nguyệt Hồng xoạc một chân lao tới đấm và đá vào người Triệu Quý Cương đã bị mình quật ngã trên đất.

“Ông đây đánh mày đó! Mày trả mạng lại cho Nguyệt Hồng, đứa con trong bụng em ấy và cả đứa cháu gái Đậu Đậu của tao đây!”

Cha mẹ của Trương Nguyệt Hồng cũng nhào tới đánh Triệu Quý Cương.

Mẹ của Triệu Quý Cương thấy vậy, nhanh chóng can ngăn, đồng thời kêu gọi hàng xóm giúp đỡ.

Đáng tiếc là gần như tất cả hàng xóm đều ngoảnh mặt làm ngơ.

Chẳng phải hai mẹ con này bắt nạt Nguyệt Hồng vì cô ấy không có gia đình mẹ đẻ sao?

Hiện tại gia đình của Nguyệt Hồng đến rồi, mà giờ chỉ còn hai xác ba mạng, bị đánh là vừa lắm!

Có điều hàng xóm từng gặp Hoắc Tư Cẩn và Tể Tể đều cảm thấy hơi kỳ lạ. Hình như người nhà của Nguyệt Hồng là cậu trai trẻ đẹp trai điềm tĩnh và đứa bé mũm mĩm xinh xắn bên cạnh mà.

Sao giờ lại xuất hiện một cặp vợ chồng và một người anh trai nữa?

Nhìn mặt mũi của cậu trai trẻ và đứa bé đó không có điểm nào giống với ba người còn lại cả, thật sự là đẹp hơn rất nhiều.

Đến khi Triệu Quý Cương bị anh trai của Trương Nguyệt Hồng đánh đập dã man một hồi mới có người phản ứng lại.

Họ bị cậu trai trẻ và đứa bé đến trước lừa rồi.

Nhưng họ không hề tức giận chút nào!

Hai xác ba mạng lận đó!

Nguyệt Hồng đến nhà Triệu Quý Cương được bốn năm, nhưng chưa từng có ngày nào được sống sung sướng.

Triệu Quý Cương chỉ nghe lời của mẹ ruột, mà mẹ của gã ta lại trọng nam khinh nữ. Cái thai đầu tiên Nguyệt Hồng sinh là con gái, hai mẹ con Triệu Quý Cương biết đó là con gái thì quay người bỏ đi, để một mình Nguyệt Hồng ở lại bệnh viện.

Nếu không nhờ cô y tá và dì cùng phòng nhiệt tình giúp đỡ thì có lẽ sau khi đẻ mổ xong, ngày nào cô ấy cũng sống trong tuyệt vọng rồi.

Hàng xóm nhìn thấy không khỏi bàn tán.

Anh một câu tôi một câu, cha mẹ Trương Nguyệt Hồng đứng bên cạnh nghe mà đau lòng.

Mẹ của Trương Nguyệt Hồng trực tiếp ngã gục xuống đất, nước mắt chảy giàn giụa.

“Hồng Hồng, mẹ không nên trách con, không nên coi như không thấy những cuộc gọi của con trong bốn năm qua, mẹ sai rồi, con quay lại có được không? Hồng Hồng!“

Cha của Trương Nguyệt Hồng giơ tay lau nước mắt, hợp sức cùng con trai đánh cho hai mẹ con Triệu Quý Cương một trận.

Vì mẹ con Triệu Quý Cương liên tục kêu la nên cuối cùng đã làm ồn đến các đồng chí cảnh sát đang kiểm tra thi thể của Bàng Lệ Mẫn ở trong ngõ.

Bốn người chia thành hai nhóm, hai người tiếp tục canh giữ thi thể của Bàng Lệ Mẫn, hai người còn lại vội vàng đi tới chỗ phát ra âm thanh.

Lúc này Triệu Quý Cương đã không còn sức để chống trả, đau đớn đến mức thở hổn hển.

Đồng chí cảnh sát đi tới nhìn thấy Triệu Quý Cương giống như một con cá chết, chỉ có thể thở dốc.

Còn mẹ Triệu thì không thốt lên được một câu nào, chỉ có thể trừng mắt nhìn chằm chằm người nhà của Trương Nguyệt Hồng.

Vốn dĩ là hai xác ba mạng, nhưng vì Bàng Lệ Mẫn đã chết, bà Dương bị đánh bất tỉnh, nên chỉ trong hai ngày mà trong thôn đã chết bốn người, còn phải làm đám tang, do đó các đồng chí cảnh sát cũng không trở về cục cảnh sát mà trực tiếp xử lý vụ việc ngay tại chỗ.

Vụ án khá hóc búa, bởi vì Trương Nguyệt Hồng chết hai xác ba mạng, hơn nữa chết không đối chứng.

Cô ấy lại là vợ của Triệu Quý Cương nên vụ án có thể lớn hoặc nhỏ.

Nếu mẹ con Triệu Quý Cương nằng nặc khẳng định Trương Nguyệt Hồng tự sát, mà trong thôn không có camera giám sát, cũng không có nhân chứng, vật chứng nào, như vậy thì cần phải tốn một khoảng thời gian để phá án.

May mắn là nhà mẹ đẻ của Trương Nguyệt Hồng đã đến, chỉ cần gia đình cô ấy kiên quyết điều tra đến cùng thì Triệu Quý Cương không thể lợi dụng danh nghĩa là chồng của Trương Nguyệt Hồng để gấp rút chôn cất mẹ con Trương Nguyệt Hồng, như vậy thì pháp y sẽ có thể khám nghiệm tử thi, xác định xem Trương Nguyệt Hồng và con gái Đậu Đậu là tự sát hay bị gã ta giết.

Sau khi pháp y đến, trông thấy thi thể của Trương Nguyệt Hồng thì sắc mặt hơi thay đổi, các đồng chí cảnh sát đứng bên cạnh nhìn thấy cũng phải nhẫn nhịn để không mắng ra tiếng.

“Nếu thật sự là do nhà chồng của cô ấy làm thì đúng là quá bệnh hoạn rồi!”

Pháp y không nói gì, tập trung tiến hành kiểm tra sơ bộ.

Nguyên nhân cái chết của mẹ con Trương Nguyệt Hồng rất dễ phán đoán. Trước mũi và miệng của hai mẹ con có khá nhiều bọt màu trắng và đỏ nhạt, các vết máu ứ trên cơ thể có màu đỏ nhạt.

Trên người của Đậu Đậu không hề có vết thương nào, mà Trương Nguyệt Hồng thì bị móc cả hai mắt, đầu lưỡi bị cắt, tay chân và trán đều có vết bầm. Chỉ là tất cả các vết thương và vết bầm đều là do sau khi chết mới có.

Pháp y trầm mặc, lạnh nhạt nói: “Xét trên tình trạng thi thể, phán đoán bước đầu là chết đuối.”

Hai mẹ con Triệu Quý Cương lấy lại được chút sức lực, bà Triệu gật đầu lia lịa.

“Là tự sát không sai! Quý Cương nhà chúng tôi yêu thương vợ biết bao nhiêu, cũng không biết Nguyệt Hồng bất mãn chỗ nào mà lại... mà lại nhảy xuống hồ tự sát... hu hu hu...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free