Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1055:

Hơn nữa nghe nói rằng năm ấy chị gái của cô ta bị họ hàng ở quê lừa đến đây, sau đó ngoài ý muốn kết hôn với Triệu Trác Dương - em trai thứ hai của Triệu Trác Nhiên.

Chuyện có liên quan đến bà cụ Triệu nên đương nhiên Hoắc Trầm Vân phải cảnh giác hơn.

Nhưng không ngờ nhà họ Triệu lại dùng đến loại thủ đoạn đánh thuốc mê, anh ấy uống có một ngụm nước thôi mà đã bất tỉnh nhân sự.

Hoắc Trầm Vân nhìn thời gian, phát hiện đã hơn ba giờ chiều, thế là vội vàng đứng phắt dậy.

Anh ấy vừa đứng dậy, hồn phách của bà cụ Triệu cũng đã quay về cơ thể và tỉnh dậy.

Bà cụ Triệu ngơ ngác trong giây lát, theo bản năng vịn tường đứng dậy, đến khi nhìn thấy Hoắc Trầm Vân vẫn bình an vô sự thì con ngươi của bà ta co rút lại, vô thức gọi con dâu Bàng Lệ Mẫn ở bên cạnh.

Bàng Lệ Mẫn vẫn nằm bất động, bà cụ Triệu sờ mặt cô ta một cái, giây tiếp theo toàn thân trở nên run rẩy.

“Lệ Mẫn! Lệ Mẫn! Con đừng dọa mẹ! Mau tỉnh dậy đi! Tỉnh dậy đi!”

Hoắc Trầm Vân và Bàng Lê Chi đều cau mày, sắc mặt của Bàng Lê Chi trắng bệch, vội lao tới.

“Chị? Chị à? Chị đừng dọa em!”

Bà cụ Triệu đột nhiên nhìn về phía Hoắc Trầm Vân, lớn tiếng chửi bới.

“Là cậu! Nhất định là cậu đã hại chết Lệ Mẫn! Nhất định là cậu!”

“Bà con ơi, mọi ngươi mau tới xem người nhà họ Hoắc hại chết con dâu của tôi rồi!”

Tể Tể và các anh trai vừa đến đầu ngõ đã nghe bà cụ Triệu vu khống chú út.

****

Tể Tể ngước cái đầu nhỏ lên và hét toáng lên.

“Chú út!”

Hoắc Trầm Vân nghe thấy tiếng thì vội vàng ngẩng đầu lên, sau đó nhìn thấy đám người Tể Tể, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc, anh ấy chuẩn bị đi qua đó mặc kệ bà cụ Triệu đang la hét những gì.

Nhưng bà cụ Triệu lại đột nhiên nắm lấy cánh tay của anh ấy.

“Quân giết người, không được đi!”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân lập tức tối sầm lại.

“Bà cụ Triệu, bà chớ có ngậm máu phun người!”

Đám người Hoắc Tư Lâm đã đi đến chỗ anh ấy, Tể Tể vội vàng chạy qua ôm lấy cánh tay đang bị bà cụ Triệu nắm giữ của chú út, ngón tay nhỏ nhắn tròn trịa chạm nhẹ vào mu bàn tay của bà cụ Triệu.

Bà cụ Triệu chỉ cảm thấy được một cơn đau thấu tim, bà ta lập tức theo bản năng buông tay ra.

Ngay khi Hoắc Trầm Vân được tự do thì anh ấy vội vàng cúi xuống bế Tể Tể lên.

“Tể Tể, sao các cháu lại đến đây vậy?”

Hoắc Tư Cẩn nghĩ đến việc trước đó chú út bị đặt trong quan tài của Trương Nguyệt Hồng, rồi lại nhìn bà cụ Triệu khăng khăng khẳng định chút út đã giết con dâu thứ hai của bà ta, anh ấy cau mày lại.

Anh ấy bình tĩnh đi tới nhặt quần áo dưới đất lên nhanh chóng mặc vào trước. Sau khi mặc xong thì anh ấy lập tức trả lời câu hỏi của Hoắc Trầm Vân trước khi Tể Tể lên tiếng.

“Chú út, chúng cháu đến đây để giúp dì Khương tìm em bé, còn chú thì sao, sao chú lại ở đây?”

Hoắc Trầm Vân liếc mắt nhìn Bàng Lê Chi đang nằm khóc lóc thảm thiết bên cạnh Bàng Lệ Mẫn, anh ấy cau chặt mày.

“Chú đến đây để tìm cô Bàng của các cháu.”

Tể Tể lập tức nhớ đến Triệu Duy trong khóa trường mệnh, ngón tay nhỏ nhắn tròn trịa móc khóa trường mệnh ra rồi ném Triệu Duy đã được kéo ra vào nơi tối nhất trong góc tường.

Triệu Duy đã nhiều năm không gặp Bàng Lê Chi, nên khi nhìn thấy Bàng Lê Chi, nó lộ ra vẻ ngơ ngác.

“Lê… Lê Chi?”

Bàng Lê Chi khóc đến xé ruột xé gan, như thể không nghe thấy có người gọi mình vậy.

Hoắc Trầm Vân nhất thời không dám tin khi nhìn thấy con quỷ được Tể Tể móc ra từ khóa trường mệnh lại quen biết Bàng Lê Chi.

“Tể Tể, anh ấy…”

Tể Tể đáng yêu giải thích: “Chú út, đây là Triệu Duy, nó nói nó là bạn thời thơ ấu cùng nhau lớn lên với cô Bàng, và cô Bàng thậm chí còn là vợ chưa cưới của nó đấy.”

Hoắc Trầm Vân: “?”

Thực ra Bàng Lê Chi đang tập trung khóc luôn để ý đến tình hình bên phía Minh Tể Tể, cô ta cũng nghe thấy có người gọi mình và giọng nói còn có chút quen thuộc.

Chỉ là cô ta nhất thời không nhớ ra được đó là ai, cho đến khi nghe được lời giải thích của Minh Tể Tể thì cả người cô ta lạnh toát.

“Chị? Chị ơi! Chị tỉnh lại đi! Chị tỉnh lại đi mà, chị đừng bỏ em… hu hu hu… hu hu hu…”

Có lẽ do sợ, hoặc cũng có lẽ do họ từng bị bào thai quỷ hút đi dương khí nên Bàng Lê Chi đã ngất đi.

Hoắc Trầm Vân cau chặt mày lại, nhưng anh ấy không đi đỡ lấy Bàng Lê Chi đã ngất trên người Bàng Lệ Mẫn.

“Tể Tể, rốt cuộc chuyện này là sao?”

Triệu Duy đã luôn nín nhịn, lúc này lại tận mắt nhìn thấy Bàng Lê Chi quen với Hoắc Trầm Vân, và lại thấy đại nhân nhỏ gọi Hoắc Trầm Vân là chú út. Để bảo vệ bản thân, nó không cần Tể Tể phải lên tiếng mà tự mình đã nhanh chóng kể ra chuyện của Bàng Lê Chi.

Đừng nói là Hoắc Trầm Vân, ngay cả đám người Hoắc Tư Lâm ở bên cạnh cũng sửng sốt.

Nếu những gì con quỷ này nói là sự thật, vậy Bàng Lê Chi là người mưu mô xảo quyệt đến mức nào?

Nhưng con quỷ này không cần phải nói dối, mà nó chắc chắn cũng không dám nói dối trước mặt Tể Tể.

Còn Đỗ Văn và Lục Tây Ba, họ nhìn thấy một con quỷ đột nhiên xuất hiện, dường như lại còn được móc ra từ trong khóa trường mệnh trên tay Tể Tể, thế là cả hai im lặng ngẩng đầu nhìn lên trời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free